Tất cả đèn đồng trên tường đồng loạt sáng rực.
Ánh sáng xanh kéo dài, rọi lên tượng Tam Thanh.
Ba con mắt trên mặt tượng chậm rãi mở ra.
Không có con ngươi.
Không có lòng trắng.
Chỉ có một khoảng trống đen.
Từ khoảng trống ấy, một người đi ra.
Một người đàn ông trẻ.
Áo trắng.
Tóc đen.
Mặt rất sạch.
Đôi mắt sáng đến bất thường.
Anh ta trông khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, nhưng ánh mắt lại già đến mức không giống người sống.
Anh ta đi xuống từ bệ tượng, mỗi bước chân đều không phát ra tiếng.
Tôi nhìn anh ta.
“Người từng giết trời?”
Anh ta mỉm cười.
“Các ngươi thích gọi ta như vậy.”
“Vậy tên thật?”
“Ta không có tên.”
Tôi nhíu mày.
Lại không có tên.
Vô Tướng Hội thích nhất dùng thứ không có tên làm nền cho thần bí.
Anh ta nhìn tôi, như biết tôi đang nghĩ gì.
“Không giống Tần Tố. Ta không phải mất tên.”
“Ta chưa từng cần tên.”
“Vì khi ta còn tự do, trời gọi ta là nghịch.”
“Nghịch gì?”
“Nghịch nhãn.”
Anh ta nói rất nhẹ.
“Con mắt từng nhìn ngược lên trời.”
Lục Minh nhỏ giọng:
“Nghe như phản nghịch chuyên nghiệp.”
Tôi liếc cậu.
“Đừng khen hắn.”
Người áo trắng cười.
“Đời thứ mười bảy thú vị hơn ta nghĩ.”
Tôi nói:
“Ông cũng thú vị hơn tôi nghĩ. Tôi tưởng người giết trời sẽ già hơn một chút, râu dài hơn một chút, mặc đồ đen hơn một chút.”
“Ta từng thử mặc đồ đen. Không hợp.”
“Không ai hỏi ông.”
Anh ta vẫn cười.
“Miệng ngươi giống Trần Bất Quy.”
Sư phụ trong gương lạnh giọng:
“Đừng nói chuyện phiếm với hắn.”
Người áo trắng nhìn gương đồng.
“Bất Quy, lâu rồi không gặp.”
Sư phụ không đáp.
Người áo trắng nói tiếp:
“Ngươi quỳ rất tốt. Chỉ tiếc dạy đồ đệ không biết quỳ.”
Tôi giơ kéo đồng.
“Bớt châm chọc ông ấy. Ông muốn tôi về môn nhận tội, tội gì?”
Người áo trắng nhìn tôi.
“Tội không nhận vị.”
“Tôi không nhớ mình đăng ký vị trí nào.”
“Ngươi là người duy nhất có thể mở lại trời.”
Tôi im lặng.
Tạ Hành Chu đứng bên cạnh, giọng trầm xuống:
“Cô ấy vừa từ chối ở Miếu Vô Sinh.”
Người áo trắng nhìn anh.
“Người giữ pháp.”
Tạ Hành Chu đáp:
“Tôi làm chứng. Người sống chưa từng đồng ý giao nhân gian cho bất kỳ thứ gì sau cửa.”
Người áo trắng cười nhẹ.
“Lời chứng hợp lệ.”
Ngay khi anh ta nói xong, dưới chân Tạ Hành Chu xuất hiện một vòng chữ màu đen.
Vòng chữ xoay quanh anh.
Lục Minh hoảng:
“Đội trưởng!”
Tạ Hành Chu vẫn đứng yên.
Vòng chữ kia không siết.
Chỉ in xuống nền đất.
Người áo trắng nói:
“Trong Thanh Hư Môn, lời chứng đã ghi. Nếu ngươi phản lời, môn sẽ nuốt ngươi. Nếu ngươi không phản, ngươi có thể đứng đây.”
Tạ Hành Chu nhìn anh ta.
“Tôi sẽ không phản.”
Người áo trắng lại nhìn Lục Minh.
“Còn ngươi?”
Lục Minh căng thẳng:
“Tôi cũng làm chứng.”
“Chứng gì?”
Cậu ngẩn ra.
Sư phụ trong gương lập tức nhắc:
“Câu ngắn thôi, đừng nói linh tinh.”
Lục Minh hít sâu.
“Tôi làm chứng, người sống không đồng ý quỳ trước thần giả, cũng không đồng ý bị ai sau cửa đại diện.”
Vòng chữ cũng xuất hiện dưới chân cậu.
Lục Minh nhìn xuống, mặt trắng bệch.
“Nó có bảo hành không?”
Không ai đáp.
Người áo trắng cuối cùng nhìn tôi.
“Đời thứ mười bảy, còn ngươi làm chứng gì?”
Tôi nói:
“Tôi không làm chứng.”
Anh ta hơi nhướng mày.
Tôi bước lên một bước.
“Tôi đến đòi nợ.”
Chính điện yên lặng.
Tôi chỉ tượng Tam Thanh đã nứt ngoài đời qua gương đồng, chỉ mái đạo quán dột trong ký ức, chỉ thẻ trúc vỡ trong túi, chỉ phần hồn sư phụ quỳ trên bồ đoàn.
“Ông mượn nhà tôi làm cửa, giữ sư phụ tôi làm khóa, khiến Vô Tướng Hội mò ra chìa khóa, hại tôi chạy mười vụ liên tiếp, giờ còn đòi tôi quỳ nhận tội.”
Tôi nhìn anh ta.
“Vậy tôi hỏi trước.”
“Ai bồi thường?”
Lục Minh há miệng.
Sư phụ trong gương hình như muốn cười nhưng nhịn.
Tạ Hành Chu cúi mắt, khóe môi hơi động.
Người áo trắng nhìn tôi rất lâu.
Sau đó anh ta bật cười.
Không phải cười khinh.
Mà là thật sự thấy buồn cười.
“Lâm Vãn Chi.”
“Ngươi quả nhiên không giống trời.”
Tôi lạnh mặt:
“Tôi vốn là người.”
Anh ta nhìn tôi.
“Vậy nếu ta nói, ngươi vốn không phải người?”
Tôi đáp rất nhanh:
“Vậy cũng phải bồi thường.”
Người áo trắng ngừng cười.
Trong đôi mắt anh ta, ánh sáng sâu xuống.
“Ngươi không muốn biết mình là gì sao?”
Tôi nói:
“Muốn. Nhưng không phải bằng cách quỳ nghe ông phán.”
Người áo trắng nhìn tôi.
Một lát sau, anh ta đưa tay.
Mười sáu bồ đoàn phía trước đồng loạt rung lên.
Mười sáu bóng người đang quỳ chậm rãi ngẩng đầu.
Lần đầu tiên, tôi thấy mặt họ.
Có người già nua.
Có người trẻ.
Có người sắc mặt bình tĩnh.
Có người đầy đau đớn.
Có người khóc.
Có người cười.
Và trên trán mỗi người, đều có một vết nứt hình cửa.
Sư phụ của tôi cũng ngẩng đầu.
Phần hồn khóa của ông mở mắt.
Đôi mắt ấy rất đục.
Không giống đoạn hồn trong gương vẫn còn biết cười mắng.
Phần hồn khóa chỉ nhìn tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)