Sau đó chậm rãi nói:

“Đời thứ mười bảy.”

“Quỳ.”

3. Đời trước bảo tôi quỳ

Mười sáu truyền nhân đời trước đồng loạt bảo tôi quỳ.

Âm thanh không lớn.

Nhưng rơi xuống chính điện như một tấm bia đá.

“Quỳ.”

“Quỳ.”

“Quỳ.”

Tiếng nói tầng tầng lớp lớp.

Không giận dữ.

Không ép buộc ầm ĩ.

Mà bình tĩnh.

Cổ xưa.

Giống như đây là chuyện vốn nên làm.

Giống như từ đời thứ nhất đến đời thứ mười sáu, tất cả đều đi đến kết cục ấy.

Đến lượt tôi, cũng không nên ngoại lệ.

Bồ đoàn có tên tôi tự trượt về trước chân.

Trên mặt bồ đoàn, ba chữ Lâm Vãn Chi đỏ lên.

Sợi chỉ đen từ chữ đó bò ra, quấn lấy cổ chân tôi.

Tôi cúi đầu nhìn.

Sau đó giơ kéo đồng cắt xuống.

Rắc.

Sợi chỉ đen đứt.

Bồ đoàn run lên.

Một truyền nhân nữ ở hàng thứ bảy ngẩng đầu nhìn tôi.

“Đời sau không được bất kính.”

Tôi nhìn bà ấy.

“Tiền sửa tượng đời trước có để lại không?”

Bà ấy im lặng.

Tôi nói:

“Không để lại thì đừng dạy đời.”

Lục Minh đứng phía sau tôi, nhỏ giọng:

“Cô Lâm, cô đang mắng tổ sư nhà mình đó.”

Tôi đáp:

“Tổ sư trước hết phải có tác dụng.”

Sư phụ trong gương khẽ ho.

“Vãn Chi, cũng không cần mắng toàn bộ.”

Tôi nói:

“Ông cũng nằm trong toàn bộ.”

Ông im.

Mười sáu truyền nhân bị tôi làm nghẹn một chút.

Nhưng rất nhanh, bọn họ lại đồng loạt nói:

“Canh cửa là mệnh của Thanh Hư.”

“Quỳ xuống, thành khóa.”

“Khóa còn, nhân gian còn.”

“Người canh cửa không cần tên riêng.”

“Không cần sống.”

“Không cần tự do.”

Tôi nghe từng câu.

Không giận.

Chỉ thấy lạnh.

Không cần tên riêng.

Không cần sống.

Không cần tự do.

Đây không phải lời của người sống.

Là lời của những linh hồn bị nhốt quá lâu, dần dần tin rằng bị nhốt là chức trách.

Tôi nhìn sư phụ trong gương.

“Ông cũng từng tin như vậy?”

Ông không đáp ngay.

Một lúc sau mới nói:

“Ta từng tin.”

“Sau đó?”

“Sau đó ta nhận nuôi con.”

Tôi khựng lại.

Sư phụ cười khổ.

“Trước khi có con, ta nghĩ đời thứ mười sáu quỳ thì quỳ. Dù sao đời trước cũng quỳ, đời sau cũng sẽ quỳ. Cửa không mở là được.”

“Nhưng sau khi nuôi con, ta phát hiện… nếu một ngày có người bảo con quỳ, ta sẽ muốn đánh người đó.”

Tôi nhìn ông.

Ông nói:

“Cho nên ta để thẻ trúc số bốn mươi bảy lại. Không phải để con theo đường cũ. Là để con nhìn hết những thứ Vô Tướng Hội lấy từ nhân gian, rồi tự quyết định có quỳ hay không.”

Tôi cúi mắt.

Ông già này lúc nào cũng vậy.

Chuyện quan trọng không nói sớm.

Làm việc thì quanh co.

Đến lúc người ta muốn mắng, ông lại nói mấy câu khiến người ta không mắng được.

Rất phiền.

Người áo trắng đứng dưới tượng Tam Thanh, yên lặng nhìn chúng tôi.

“Nói xong chưa?”

Tôi nhìn hắn.

“Ông gấp đi đầu thai à?”

“Ta không đầu thai.”

“Vậy gấp cái gì?”

Hắn cười nhẹ.

“Cửa trong đang tỉnh.”

Như để chứng minh lời hắn, phía sau tượng Tam Thanh bỗng vang lên một tiếng gõ.

Cốc.

Không phải từ gương.

Mà từ sâu trong chính điện.

Sau tượng Tam Thanh, vách tường đen chậm rãi hiện ra một cánh cửa thứ hai.

Cánh cửa ấy không có biển.

Không có tay nắm.

Chỉ có một vết chém khổng lồ ở giữa.

Vết chém từ trên xuống dưới, gần như bổ đôi cánh cửa.

Trong khe chém có ánh sáng trắng rò ra.

Không phải ánh sáng sạch.

Mà là ánh sáng của thứ từng bị giết nhưng chưa chết hẳn.

Người áo trắng nói:

“Đó là cửa trong.”

“Sau cửa là trời chết.”

Lục Minh nhỏ giọng:

“Trời chết… nghĩa là sao?”

Người áo trắng đáp:

“Nghĩa là trước đây trời từng có ý thức. Nó nhìn, nó ghi, nó phán. Nhưng nó bất công.”

Tôi nhìn hắn.

“Cho nên ông giết trời?”

“Đúng.”

Hắn nói rất bình tĩnh.

“Ta từng là người đầu tiên nhìn thấy trời thật.”

“Một thời rất lâu trước, nhân gian tin rằng trời có mắt. Thiện ác có báo, oan khuất có nơi kêu, người chết có chỗ đi, người sống có đường về.”

“Nhưng ta nhìn thấy, trời có mắt mà không nhìn.”

“Mắt trời ghi tất cả, nhưng không can thiệp.”

“Người thiện chết thảm, người ác sống lâu. Trẻ con bị ném xuống giếng, phụ nữ bị chôn trong tường, người nghèo bị bán tuổi, người yếu bị xóa tên. Tất cả đều được ghi lại, nhưng không ai đáp.”

Tôi im lặng.

Hắn nhìn tôi.

“Ngươi cũng thấy rồi. Những vụ ngươi trải qua, nếu không có ngươi, trời có làm gì không?”

Không.

Tôi không đáp.

Vì đáp án không đẹp.

Nếu không có người phá trận, Trần Dục vẫn nằm trong tường.

Tống Kỳ bị thay bằng khách âm.

Từ Nhiên trả nợ bằng vận.

Hứa Minh mất tuổi.

Giang Ninh mất thai.

Tô Mộng không ai gọi tên.

Tô Uyển không trả được phòng.

Tống Hạ mất tim.

Mạnh Kỳ mất mắt.

Miếu Vô Sinh gọi sai linh.

Trời không đáp.

Ít nhất, tôi chưa từng thấy trời đáp.

Người áo trắng nói:

“Vì vậy ta giết trời.”

“Từ ngày đó, trời nhắm mắt.”

“Nhân gian không còn phán định từ trên cao.”

“Người sống tự chịu nhân quả của người sống.”

“Người chết tự tìm đường của người chết.”

“Thanh Hư Môn được lập để nhốt xác trời cũ, phòng nó mở mắt trở lại.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...