Hắn nhìn mười sáu người quỳ.

“Những truyền nhân này canh cửa không phải vì ta ép.”

“Mà vì nếu trời cũ mở mắt, nhân gian sẽ trở lại thời mọi thứ đều bị ghi, bị phán, bị treo lên một cán cân lạnh lẽo.”

Tôi hỏi:

“Vô Tướng Hội muốn mở trời mới, liên quan gì đến trời cũ?”

“Chúng nhặt được mảnh xác trời cũ rò ra từ khe cửa. Tưởng đó là thần tích. Dùng nó gom mệnh, gia, tài, thọ, thai, danh, thân, tâm, mắt, linh. Muốn tạo ra một trời mới biết đáp lời chúng sinh.”

Người áo trắng cười nhạt.

“Nhưng thứ được tạo bằng cướp đoạt, cuối cùng chỉ là một con mắt đói.”

Tôi hỏi:

“Còn ông?”

“Ta là người giết trời, cũng là người bị trời chết nguyền.”

Hắn chỉ cánh cửa trong.

“Ta không thể rời Thanh Hư Môn. Nếu rời, xác trời cũ sẽ tỉnh. Nếu ta ngủ, cửa sẽ yếu. Cho nên ta cần truyền nhân Thanh Hư làm khóa.”

Tôi nhìn hắn.

“Ông nói tới cuối cùng vẫn là muốn tôi quỳ.”

“Đúng.”

Hắn không che giấu.

“Nhưng khác với Vô Tướng Hội, ta không cần ngươi thờ ta. Ta chỉ cần ngươi làm khóa. Ngươi quỳ xuống, ta cho ngươi thấy hết chân tướng. Ngươi sẽ không đau nữa. Không cần lựa chọn. Không cần cứu người. Không cần nghe tiếng khóc nhân gian. Không cần sợ mình mở cửa.”

Tôi cười.

“Nghe giống dịch vụ nghỉ hưu âm phủ.”

“Với ngươi, đó là giải thoát.”

Tôi nhìn bồ đoàn dưới chân.

Có một khoảnh khắc rất ngắn, tôi thật sự thấy mệt.

Không phải muốn quỳ.

Chỉ là mệt.

Từ vụ đầu tiên đến bây giờ, tôi đã thấy quá nhiều người bị hại, quá nhiều cái ác đội lốt tình thân, tiền bạc, tuổi thọ, tình yêu, danh phận, thần linh.

Tôi cũng đã bị kéo quá nhiều lần.

Có lúc tôi thật sự muốn mặc kệ.

Muốn ngủ một giấc.

Muốn không nghe tiếng ai gọi nữa.

Muốn để thế giới tự sửa cái đống rối của nó.

Có lẽ đây chính là điều bồ đoàn muốn.

Không phải ép bằng sợ hãi.

Mà dụ bằng mệt mỏi.

Tạ Hành Chu bỗng nói:

“Lâm Vãn Chi.”

Tôi nghiêng đầu.

Anh nhìn tôi.

“Đừng ngủ ở đây.”

Lục Minh lập tức tiếp lời:

“Đúng. Muốn ngủ thì về đạo quán ngủ. Tuy mái dột nhưng ít nhất không phải nằm trên bồ đoàn kỳ quái.”

Tôi bật cười.

Cảm giác mệt mỏi bị phá một khe.

Tôi nhìn người áo trắng.

“Ông nói xong rồi?”

Hắn gật đầu.

“Vậy đến lượt tôi nói.”

Tôi đá bồ đoàn thêm một cú.

“Canh cửa có thể.”

“Nhưng không phải bằng cách bắt từng đời quỳ đến chết.”

Mười sáu truyền nhân đồng loạt nhìn tôi.

Tôi nói tiếp:

“Giết trời có thể rất oai.”

“Nhưng giết xong rồi nhốt xác trong nhà người khác, bắt hậu bối đời đời làm khóa, còn tự cho mình đúng, cũng chẳng tốt hơn trời cũ bao nhiêu.

Chính điện yên lặng.

Người áo trắng hơi híp mắt.

“Ngươi muốn làm gì?”

Tôi giơ kéo đồng.

“Đổi khóa.”

4. Đổi khóa

Người áo trắng nhìn tôi.

“Đổi khóa?”

Tôi gật đầu.

“Đúng. Cửa cũ, khóa cũ, cách canh cũ. Mười sáu đời quỳ đến chết còn không sửa được vấn đề. Chứng minh phương pháp của các ông rất kém hiệu quả.”

Sư phụ trong gương lẩm bẩm:

“Con bé này thật sự đang chê cả tổ môn…”

Tôi không nhìn ông.

“Khóa là để cửa không mở. Không phải để khóa người canh cửa.”

Người áo trắng nói:

“Ngươi nghĩ dễ vậy?”

“Không dễ. Nhưng nếu dễ, ông đã tự làm rồi.”

Hắn cười.

“Ngươi biết cửa trong nhốt cái gì không?”

“Xác trời cũ.”

“Không chỉ vậy.”

Hắn quay đầu nhìn cánh cửa trong.

Vết chém trên cửa sáng hơn.

“Sau khi ta giết trời, mắt trời vỡ thành vô số mảnh rơi vào nhân gian. Một số biến thành công cụ xem mệnh. Một số thành tà vật. Một số thành thẻ trúc. Một số thành đồng xu cổ của ngươi. Một số bị Vô Tướng Hội gom lại.”

Tôi nhìn đồng xu cổ trên cổ tay.

Nó đã nứt nhiều đường.

“Mảnh của trời cũ?”

“Đúng.”

“Vậy thẻ trúc số bốn mươi bảy cũng vậy?”

“Là mảnh ghi chép.”

Tôi nghĩ đến nó mỗi lần hiện chữ chỉ đường.

Thì ra không phải nó biết trước.

Mà vì nó là mảnh từng ghi nhân quả.

Người áo trắng nói:

“Muốn đổi khóa, phải gom đủ mảnh rơi và đưa chúng về cửa. Nhưng mảnh đã dính nhân gian. Có mảnh bị người dùng, có mảnh bị quỷ nuốt, có mảnh thành oán, có mảnh đã tan.”

Tôi nhìn hắn.

“Vô Tướng Hội gom rất nhiều.”

“Đúng. Cho nên chúng mới mở được khe cửa.”

Tôi hiểu rồi.

Những vụ trước không chỉ là Vô Tướng Hội tự xây trời mới.

Chúng còn dùng từng mảnh rơi của trời cũ để khâu thứ kia.

Mệnh, gia, tài, thọ, thai, danh, thân, tâm, mắt, linh.

Mỗi phần đều tương ứng một cách trời cũ từng nhìn nhân gian.

Vô Tướng Hội thất bại.

Nhưng mảnh vẫn còn.

Một số đã bị tôi phá.

Một số đang ở trên người tôi.

Một số có lẽ trở về khe cửa.

Tôi hỏi:

“Còn thiếu bao nhiêu mảnh?”

Người áo trắng đáp:

“Không biết.”

“Ông giết trời mà không kiểm kê tang vật à?”

Hắn im lặng.

Lục Minh nhỏ giọng:

“Cô Lâm, cô thật sự đang mắng người giết trời làm việc thiếu quy trình.”

Tạ Hành Chu nói:

“Cô ấy nói không sai.”

Tôi nhìn Tạ Hành Chu.

Cảm thấy anh càng lúc càng quen với logic của tôi.

Rất đáng khen.

Người áo trắng không tức.

“Ta giết trời bằng một kiếm. Khi trời vỡ, nhân gian cũng gần như vỡ theo. Không có thời gian kiểm kê.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...