Đời thứ ba: Mạnh Triều Sinh.

“Tự nguyện. Nhưng ta hối hận.”

Ghi.

Đời thứ tư.

“Bị ép. Sư phụ ta nói nếu ta không quỳ, cả thành sẽ chết.”

Ghi.

Đời thứ năm.

“Ta không nhớ vì sao quỳ nữa.”

Ghi.

Đời thứ sáu.

“Ta muốn cứu người yêu. Nhưng nàng vẫn chết.”

Ghi.

Từng người.

Từng đời.

Từng câu.

Mỗi lời chứng vang lên, bồ đoàn dưới chân họ nhạt đi một chút.

Hồn khóa không còn là khóa câm.

Họ trở lại thành người từng có lựa chọn, từng bị lừa, từng đau, từng hối hận.

Cửa trong rung dữ dội hơn.

Nhưng vết chém trên cửa không mở thêm.

Vì khóa cũ đang chuyển hình.

Từ hồn quỳ thành lời chứng.

Đến đời thứ mười sáu.

Trần Bất Quy.

Tôi nhìn sư phụ quỳ trên bồ đoàn.

“Sư phụ.”

Phần hồn khóa của ông ngẩng đầu.

Đôi mắt đục ngầu nhìn tôi.

Tôi hỏi:

“Ông tự nguyện hay bị buộc?”

Ông im lặng rất lâu.

Đoạn hồn trong gương cũng im lặng.

Cuối cùng, phần hồn khóa nói:

“Ta tự nguyện.”

Tôi mím môi.

Ông nói tiếp:

“Nhưng ta không muốn đời thứ mười bảy quỳ.”

Một câu ấy rơi xuống.

Bồ đoàn dưới chân ông nứt ra.

Sư phụ trong gương nhắm mắt.

Tôi nói với Tạ Hành Chu:

“Ghi.”

Tạ Hành Chu đáp:

“Đã ghi.”

Mười sáu thẻ gỗ trên đất đồng loạt sáng lên.

Mỗi thẻ không chỉ có tên.

Mà có thêm một dòng lời chứng.

Tự nguyện.

Bị lừa.

Bị ép.

Hối hận.

Không nhớ.

Không muốn đời sau quỳ.

Từng dòng chữ biến thành dây sáng, bay về phía cửa trong.

Chúng không bịt cửa bằng hồn.

Mà đóng lên cửa như từng bản khai.

Từng lời chứng.

Từng sự thật.

Cửa trong rung mạnh.

Bên trong vang lên tiếng gầm không giống tiếng người.

Người áo trắng nhìn cảnh đó, ánh mắt phức tạp.

“Ngươi thật sự đổi khóa.”

Tôi đáp:

“Chưa xong.”

Tôi nhìn hắn.

“Còn ông.”

Hắn hơi khựng lại.

“Tôi?”

“Người từng giết trời. Người tạo Thanh Hư. Ông cũng phải làm chứng.”

Hắn nhìn tôi.

“Ta không thuộc mười sáu đời.”

“Nhưng ông là người bắt đầu.”

Tôi nhìn thẳng vào hắn.

“Ông giết trời vì trời không nhìn nhân gian. Sau đó ông nhốt xác trời, lập Thanh Hư, để hậu bối quỳ mấy ngàn năm. Ông có tự nguyện thừa nhận chuyện đó không?”

Chính điện lặng ngắt.

Lục Minh nhỏ giọng:

“Cô Lâm đang lấy lời khai của người giết trời…”

Tạ Hành Chu bình tĩnh:

“Đúng quy trình.”

Người áo trắng nhìn tôi rất lâu.

Cuối cùng, hắn cười.

“Được.”

Hắn đưa kiếm cắm xuống đất.

“Ta, Nghịch Nhãn, từng giết trời.”

“Từng lập Thanh Hư.”

“Từng dùng hồn truyền nhân làm khóa.”

“Ta không hối hận vì giết trời.”

“Nhưng ta thừa nhận, ta nợ những người quỳ ở đây.”

“Ta cũng nợ đời thứ mười bảy một cánh cửa không cần quỳ.”

Khi câu cuối cùng vang lên, trên cánh cửa trong xuất hiện dòng chữ mới.

Không phải chữ cổ.

Mà là chữ rất rõ:

Không nhận hồn quỳ.

Cửa trong đóng sầm lại.

Vết chém vẫn còn.

Nhưng ánh sáng trắng trong khe chém tắt đi.

Chính điện rung chuyển.

Mười sáu bồ đoàn phía trước lần lượt vỡ thành bụi.

Mười sáu bóng người quỳ mất điểm tựa, chậm rãi đứng lên.

Sư phụ đời thứ mười sáu cũng đứng dậy.

Tôi nhìn ông.

Ông nhìn tôi.

Phần hồn khóa rất mờ, nhưng lần đầu tiên, trong đôi mắt đục kia có ánh sáng.

Đoạn hồn trong gương cười nhẹ.

“Tiểu Vãn Chi.”

“Con thật sự làm được.”

Tôi nói:

“Chưa tính tiền sửa tượng đâu.”

Ông bật cười.

Cả chính điện lạnh lẽo, trong khoảnh khắc đó, giống như có gió người sống thổi qua.

5. Nghịch Nhãn

Sau khi cửa trong đóng lại, chính điện Thanh Hư không biến mất.

Nhưng màu sắc của nó nhạt đi.

Như một bức tranh cổ bị nước mưa thấm qua, mọi đường nét bắt đầu lung lay.

Mười sáu truyền nhân đời trước đứng trước tượng Tam Thanh không mặt.

Không ai quỳ nữa.

Có người ngẩn ngơ nhìn tay mình.

Có người bật khóc.

Có người cúi đầu rất lâu như không tin mình thật sự đứng dậy.

Đời thứ hai, Tạ Vô Cữu, chậm rãi quay về phía tôi.

Bà có mái tóc bạc, gương mặt rất lạnh, nhưng đôi mắt lại đỏ.

“Đời thứ mười bảy.”

Tôi nhìn bà.

“Có việc?”

Bà im lặng một giây, có lẽ chưa quen hậu bối nói chuyện kiểu này.

Sau đó bà cúi đầu.

“Đa tạ.”

Tôi xua tay.

“Không cần. Có tiền cổ vật gì để lại thì chỉ đường cho tôi.”

Bà khựng lại.

Sư phụ trong gương bật cười.

Đời thứ ba Mạnh Triều Sinh cũng cười theo.

Không khí trong chính điện cuối cùng bớt giống nhà xác.

Người áo trắng, tức Nghịch Nhãn, đứng trước cửa trong, kiếm trắng trong tay đã mờ đi một phần.

Tôi nhìn hắn.

“Ông không biến mất?”

“Ta chưa được phép.”

“Phải ai cho phép?”

“Cửa.”

Tôi nhíu mày.

Nghịch Nhãn giải thích:

“Ta giết trời, nhưng một phần trời chết cũng giữ ta. Thanh Hư là cửa, cũng là hình phạt của ta. Chừng nào xác trời cũ còn sau cửa, ta vẫn phải ở đây.”

Lục Minh nhỏ giọng hỏi:

“Vậy giờ khóa đổi rồi, ông có đỡ hơn chút nào không?”

Nghịch Nhãn nhìn cậu.

Có vẻ hơi bất ngờ vì cậu hỏi câu này.

“Đỡ ồn hơn.”

Lục Minh nghiêm túc gật đầu.

“Vậy cũng tốt.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...