“Cô Lâm, cô thật sự rất biết chọn thời điểm gây quỹ.”
Tôi đáp:
“Người sống phải thực tế.”
Tạ Hành Chu nhìn tôi.
“Cần đi bệnh viện không?”
Tôi kiểm tra một chút.
Vai còn đau từ vụ Miếu Vô Sinh, mắt hơi nhức, cổ tay nóng, nhưng chưa đến mức phải cấp cứu.
“Không cần. Tôi cần ăn.”
Lục Minh lập tức nói:
“Tôi biết ngay. Tôi mua cơm hộp rồi!”
Cậu chạy ra xe lấy ba phần cơm hộp.
Tôi nhìn cậu, lần đầu cảm thấy cậu rất đáng tin.
Chúng tôi ngồi trong điện chính vừa vỡ tượng vừa ăn cơm hộp.
Tượng Tam Thanh sau lưng thiếu một nửa thân.
Cảnh tượng rất không tôn giáo.
Nhưng tôi đói thật.
Ăn xong, Tạ Hành Chu kiểm tra mười sáu thẻ gỗ.
Trên mỗi thẻ, ngoài tên, đều có thêm lời chứng đã ghi trong Thanh Hư Môn.
Anh nói:
“Tôi sẽ lập hồ sơ riêng. Nhưng những thứ này không thể đưa vào hệ thống bình thường.”
Tôi gật đầu.
“Lập hai bộ. Một bộ anh giữ. Một bộ để trong đạo quán. Một bộ nữa…”
Lục Minh ngẩng đầu:
“Hai bộ rồi mà?”
Tôi nói:
“Một bộ nữa giao cho khán giả.”
Tạ Hành Chu hiểu.
“Công khai phần có thể công khai.”
“Đúng. Không công khai toàn bộ chi tiết nguy hiểm, nhưng công khai nguyên tắc: không quỳ, làm chứng, không để ai tự xưng đại diện nhân gian.”
Lục Minh gật đầu:
“Cái này được. Tôi có thể làm bản tóm tắt dễ hiểu.”
Tôi nhìn cậu.
“Đừng viết quá giống báo cáo hành chính.”
Cậu tự tin:
“Tôi sẽ viết kiểu người bình thường hiểu được.”
Tạ Hành Chu bình tĩnh bổ sung:
“Và tôi sẽ kiểm tra trước khi đăng.”
Lục Minh xẹp xuống.
Tôi cầm mười sáu thẻ gỗ, đi đến tượng Tam Thanh đã vỡ.
Bên trong chân tượng quả nhiên có một hộp gỗ.
Tôi mở ra.
Bên trong có một cuốn sổ tiết kiệm cũ, vài đồng tiền cổ, một xấp tiền mặt được bọc kỹ và một mảnh giấy.
Chữ của sư phụ.
Rất xấu.
Trên giấy viết:
Tiểu Vãn Chi, nếu con đọc được tờ này, nghĩa là tượng đã bị đập.
Đừng mắng ta.
Ta biết con chắc chắn đang mắng.
Tiền này để sửa tượng và mái nhà.
Nếu không đủ thì tự nghĩ cách, dù sao con cũng giỏi hơn ta.
Ta nhặt được con vào đêm mùng bảy tháng bảy.
Lúc đó mưa rất lớn.
Con nằm trước cửa đạo quán, khóc đến mức ta tưởng trời sập.
Ta vốn định đưa con đi.
Nhưng con nắm tay ta không buông.
Ta nghĩ, thôi vậy.
Thanh Hư nghèo thì nghèo, nuôi thêm một đứa cũng nghèo như thế.
Sau này nếu có người nói con không phải người, đừng tin hết.
Người là phải tự sống ra.
Không phải trời nói mới tính.
Không phải cửa nói mới tính.
Không phải ta nói mới tính.
Con sống như người, vậy con là người.
Nếu có ngày con không muốn làm người nữa, cũng được.
Nhưng nhớ đừng làm thần nhận hương quỳ.
Rất mệt.
Còn dễ bị đòi nợ.
Ta đi trước.
Không về.
Trần Bất Quy.
Tôi nhìn tờ giấy rất lâu.
Chữ cuối cùng bị lem.
Không biết là do mưa, do thời gian, hay do ông lão lúc viết tay run.
Tôi gấp giấy lại, đặt vào túi.
Không khóc.
Ít nhất không trước livestream.
Bình luận im lặng rất lâu.
Sau đó từng dòng nhẹ nhàng hiện lên.
【Người là phải tự sống ra…】
【Sư phụ thật sự rất thương Vãn Vãn.】
【Không về nhưng vẫn để tiền sửa mái.】
【Tôi khóc rồi.】
Tôi tắt livestream.
Lần này tắt được.
Điện chính yên tĩnh lại.
Không có tiếng cửa gõ.
Không có tiếng chuông.
Không có máy may.
Không có tranh nhìn tôi.
Chỉ có tiếng nước nhỏ từ mái dột xuống chậu.
Tí tách.
Tí tách.
Tôi ngẩng đầu nhìn mái nhà.
“Sư phụ, ông để tiền mà không sửa, thật sự đáng mắng.”
Không ai trả lời.
Nhưng ngoài sân, cây hòe già khẽ rung.
Như có người cười.
—
7. Sổ chưa hết
Ba ngày sau, đạo quán Thanh Hư bắt đầu sửa mái.
Ông chủ cửa hàng vòng hoa bên cạnh nghe nói tôi muốn sửa tượng, lập tức giới thiệu một đội thợ.
Tôi hỏi có giảm giá không.
Ông ấy nói:
“Đạo trưởng, cô cứu bao nhiêu người rồi, nói tiền tổn thương tình cảm lắm.”
Tôi gật đầu.
“Vậy miễn phí?”
Ông ấy lập tức nói:
“Vẫn nên nói tiền.”
Rất thực tế.
Tôi thích người thực tế.
Tạ Hành Chu lập một nhóm hồ sơ đặc biệt.
Tên chính thức rất dài, tôi không nhớ.
Tôi tự gọi là nhóm Không Quỳ.
Lục Minh phụ trách chỉnh lý bản tóm tắt cho công chúng.
Cậu viết bản đầu tiên rất cảm động, có đoạn “trong đêm dài nhân gian, mỗi người đều là ánh sáng làm chứng”.
Tôi đọc xong nổi da gà.
Tạ Hành Chu gạch bớt một nửa.
Tôi gạch tiếp một nửa.
Cuối cùng còn lại một bản ngắn gọn, dễ hiểu:
Không tin các nghi thức yêu cầu quỳ lạy, hiến mệnh, hiến thân, hiến tuổi, hiến tim, hiến mắt.
Nếu gặp vật phẩm, ứng dụng, hợp đồng, trung tâm, phòng tranh, khách sạn, ngân hàng, lớp học, đạo quán tự xưng có thể đổi vận bằng giá thân thể hoặc linh hồn, lập tức báo cảnh sát.
Không tự xử lý.
Không ký tên thật.
Không đáp lời gọi tên trong nghi thức lạ.
Không để người khác dùng tình thân, tình yêu, hiếu đạo, công đức, thần linh ép mình giao thứ thuộc về mình.
Lục Minh đọc lại, gật đầu:
“Thiếu chất văn học nhưng rất hữu dụng.”
Chaporia
Bình Luận (0)