Tôi nói:

“Hữu dụng là đủ.”

Bản này được đăng qua kênh chính thức và tài khoản livestream của tôi.

Có người tin.

Có người mắng mê tín.

Có người chế giễu.

Có người gửi tin riêng kể chuyện mình gặp thứ lạ.

Tôi không thể trả lời hết.

Nhưng như tôi nói trong Thanh Hư Môn, khóa mới không thể dựa vào một mình tôi.

Rất nhiều người bắt đầu lưu lại câu “không quỳ, làm chứng”.

Nó thành bình luận.

Thành ảnh chế.

Thành lời nhắc.

Thành trò đùa.

Cũng thành thứ mà vài người trong đêm thật sự dùng để giữ mình không bước vào nghi thức lạ.

Tôi nghĩ như vậy đã đủ.

Ít nhất bước đầu.

Sư phụ để lại tiền không ít.

Đủ sửa mái, sửa tượng, còn dư một chút.

Tôi nhìn sổ tiết kiệm, nghiêm túc nghi ngờ ông lão lúc sống cố ý để đạo quán nghèo để rèn luyện tôi.

Nếu ông còn sống, tôi nhất định mắng.

Đáng tiếc ông không còn.

Tượng Tam Thanh được sửa lại.

Nhưng tôi không yêu cầu thợ phục hồi y như cũ.

Tôi bảo họ giữ lại một vết nứt rất nhỏ trên thân tượng.

Thợ hỏi vì sao.

Tôi nói:

“Nhắc nhở đừng quỳ.”

Thợ nghe không hiểu.

Nhưng tiền đã trả, ông ấy không hỏi nhiều.

Mười sáu thẻ gỗ được đặt trong một hộp riêng dưới bàn thờ.

Không quỳ trước tượng.

Không giấu trong tượng.

Mỗi thẻ có tên và lời chứng.

Tôi thắp hương trước hộp thẻ.

“Các đời trước, sau này ai có ý kiến thì báo mộng.”

“Nhưng đừng nửa đêm gõ cửa.”

“Dễ bị đánh.”

Khói hương bay thẳng.

Không ai phản đối.

Đêm thứ ba sau khi rời Thanh Hư Môn, tôi mở livestream trở lại.

Không bói.

Chỉ muốn thông báo đạo quán đang sửa, tạm nghỉ vài ngày.

Kết quả vừa mở live, số người xem đã vọt lên bảy trăm nghìn.

Bình luận chạy như điên.

【Đạo trưởng!】

【Mái sửa chưa?】

【Tượng sửa chưa?】

【Sư phụ còn xuất hiện không?】

【Có vụ mới chưa?】

Tôi nhìn câu cuối.

“Các vị thiện nam tín nữ, tôi nhắc lại, tôi không phải trung tâm giải trí âm phủ. Không có vụ mới là chuyện tốt.”

Bình luận:

【Nhưng tên series đã đến quyển 11 rồi, tôi không tin hết.】

【Tôi cũng không tin.】

【Đạo trưởng càng nói không có, càng có.】

Tôi vừa định phản bác thì điện thoại trên bàn bỗng rung.

Một tin nhắn mới hiện lên.

Không phải từ tài khoản lạ trong livestream.

Mà từ một email cũ.

Email gửi đến hòm thư đạo quán.

Tiêu đề:

Sổ Vô Tướng bản sao.

Người gửi:

Không tên.

Tôi nhìn tiêu đề, sắc mặt trầm xuống.

Tạ Hành Chu cũng đang xem livestream, lập tức nhắn:

【Đừng mở một mình.】

Tôi đáp:

【Tôi đang live. Không tính một mình.】

Anh gọi thẳng tới.

Tôi không nghe.

Tôi mở email.

Bên trong chỉ có một tệp đính kèm.

Tên tệp:

Tần Tố chưa chết.

Dưới tệp có một dòng chữ:

Người Giữ Sổ mất tên, nhưng sổ chưa hết.

Nếu cô muốn biết tên thật của Vô Tướng, đến phố giấy Phong Đô vào đêm mười sáu.

Đừng mang cảnh sát.

Nếu mang, người đầu tiên bị xóa khỏi sổ sẽ là Tạ Hành Chu.

Tôi nhìn dòng cuối.

Ánh mắt lạnh xuống.

Bình luận lập tức nổ.

【Tần Tố chưa chết!】

【Phố giấy Phong Đô là gì?】

【Lại bảo đừng mang cảnh sát, chắc chắn phải mang!】

【Dám uy hiếp Tạ đội? Chán sống rồi!】

Tạ Hành Chu gọi lần thứ hai.

Tôi nghe.

Giọng anh rất bình tĩnh:

“Không đi một mình.”

Tôi đáp:

“Biết.”

“Đừng chỉ nói biết.”

“Thật sự biết.”

“Lâm Vãn Chi.”

“Ừ.”

“Không cần vì câu uy hiếp đó tránh tôi.”

Tôi im lặng.

Anh nói:

“Nếu sổ có thể xóa tên tôi, vậy càng cần tôi làm chứng.”

Tôi thở dài.

“Đội trưởng Tạ, anh càng ngày càng khó lừa.”

“Do cô luyện.”

Lục Minh chen vào trong điện thoại, giọng rất rõ:

“Tôi cũng đi! Dù sao tên tôi chắc chưa quan trọng bằng đội trưởng, có bị xóa cũng xóa sau.”

Tôi nói:

“Cậu nói chuyện rất xui.”

“Nhưng có tinh thần đồng đội.”

Tôi nhìn email.

Phố giấy Phong Đô.

Đêm mười sáu.

Sổ Vô Tướng bản sao.

Tên thật của Vô Tướng.

Tôi vừa phá Thanh Hư Môn, còn chưa sửa xong mái, đối phương đã gửi thư.

Rõ ràng không định cho tôi nghỉ.

Tôi đóng email.

Nhìn livestream.

“Các vị, thông báo một chuyện.”

Bình luận im lại.

Tôi nói:

“Đạo quán Thanh Hư vừa sửa mái, cần thêm công đức.”

【…】

【Tôi còn tưởng cô định nói vụ mới.】

【Đạo trưởng thật sự rất ổn định.】

【Chuyển rồi, chuyển rồi.】

Tôi nhận một loạt quà tặng, tâm trạng tốt hơn chút.

Sau đó cầm kéo đồng, nhìn màn hình.

“Vụ sau.”

“Đi phố giấy.”

Ngoài sân đạo quán, gió đêm thổi qua cây hòe.

Một tờ giấy trắng không biết từ đâu bay vào điện chính.

Rơi trước bàn livestream.

Trên giấy chỉ viết một dòng:

Người có tên sẽ chết.

Người không tên sẽ sống.

Tôi nhìn tờ giấy.

Sau đó cầm bút đỏ viết thêm bên dưới:

Viết sai.

Người không tên cũng sẽ bị tôi lôi ra.

Quyển 11 — Hoàn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...