Món đồ sơn đen nước Quắc thì vô cùng phấn khích.

“Các anh chị em mới tới, nghe dì nói này!

“Ở đây tuy lạnh một chút, nhưng cơm nước không tệ.

“À đúng rồi, không có cơm nước.

“Nhưng có cô bé này, cô bé nghe được chúng ta!”

Gương cổ lạnh lùng nói:

“Bà im lặng một chút được không?”

Món đồ sơn lập tức nổi giận.

“Lão gương rỉ xanh! Ông đừng tưởng ông biết nhiều thì có thể khinh thường ta!”

Gương cổ đáp:

“Ta không khinh thường bà.

“Ta chỉ cảm thấy tiếng bà làm giảm tuổi thọ của văn vật xung quanh.”

Tôi bật cười.

Quán trưởng Lục đứng bên cạnh nhìn tôi.

“Nặc Nặc, cháu đang cười gì vậy?”

Tôi lắc đầu.

“Không có gì.

“Chỉ là cảm thấy bảo tàng sắp náo nhiệt hơn trước rất nhiều.”

Ông ấy thở dài.

“Náo nhiệt cũng tốt.

“Ít nhất chứng minh chúng còn ở đây.”

Sau khi vụ án được công bố rộng rãi, Học viện Mỹ thuật Kinh Thị cũng bị kéo vào dư luận.

Ban đầu có vài giáo viên lo lắng tôi gây chuyện quá lớn, sẽ ảnh hưởng danh tiếng trường.

Nhưng khi Hội Phục chế Văn vật Quốc gia gửi thư khen ngợi chính thức, thái độ của mọi người lập tức thay đổi.

Hiệu trưởng đích thân gặp tôi.

Ông ấy nói nhà trường quyết định lập nhóm bồi dưỡng đặc biệt cho tôi.

Các giáo sư từng không nhớ tên tôi, bây giờ gặp tôi đều cười rất hiền.

Có người còn nói:

“Nặc Nặc à, ngay từ đầu tôi đã thấy em không giống sinh viên bình thường.”

Tôi lễ phép cười.

Chiếc bảng thông báo sau lưng ông ấy lập tức cười nhạo:

“Xạo đó. Tháng trước ông ta còn hỏi cô là sinh viên khoa nào.”

Tôi cố nhịn.

Chuyện của tôi càng lúc càng nổi.

Có chương trình truyền hình muốn mời tôi phỏng vấn.

Có công ty muốn ký hợp đồng quảng cáo.

Có người nói tôi là thiên tài phục chế trăm năm khó gặp.

Cũng có người nói tôi đang được thần thánh hóa quá mức.

Tôi từ chối phần lớn lời mời.

Bởi vì tôi biết rõ.

Tôi không phải thần.

Tôi chỉ nghe được những điều người khác không nghe thấy.

Nhưng điều đó không có nghĩa tôi có thể tùy tiện thay đổi mọi thứ.

Mỗi món văn vật đều có tính khí riêng.

Có món muốn được phục chế.

Có món chỉ muốn yên tĩnh ngủ tiếp.

Có món đau đến mức không muốn ai chạm vào.

Tôi bắt đầu học lại từ đầu một cách nghiêm túc hơn.

Vật liệu.

Hóa học.

Lịch sử.

Cổ văn tự.

Kỹ thuật bảo quản.

Tôi biết, khả năng nghe thấy chỉ giúp tôi mở cánh cửa đầu tiên.

Còn muốn thật sự cứu được chúng, tôi phải có đủ năng lực để bước tiếp.

Nửa năm sau, triển lãm đặc biệt “Những tiếng nói được nghe thấy” chính thức khai mạc.

Món đồ sơn đen nước Quắc được đặt ở vị trí trung tâm.

Sau khi phục chế hoàn chỉnh, hoa văn thiên thanh ẩn dưới lớp sơn đen hiện lên như dòng nước mỏng trong đêm.

Nó đẹp đến mức khiến rất nhiều du khách đứng trước tủ kính rất lâu không nỡ rời đi.

Món đồ sơn đắc ý đến mức suýt bay lên.

“Thấy chưa? Thấy chưa?

“Bà đây đã nói bà đẹp mà!

“Lão Châu kia đúng là không có mắt!”

Gương cổ được đặt trong khu triển lãm riêng.

Bên cạnh là bản phục dựng dòng chữ của A Chiêu.

Rất nhiều người đứng trước nó cúi đầu im lặng.

Có người rơi nước mắt.

Có người đọc đi đọc lại dòng cuối cùng:

“Xin trả lại tên cho người đã ch//ết, trả lại đường về cho vật đã mất.”

Tôi đứng trong góc phòng triển lãm.

Nhìn ánh sáng rơi xuống mặt gương cổ.

Lần này, trong gương không còn biển lửa.

Không còn người phụ nữ áo tang.

Chỉ có bóng dáng của những du khách đi qua.

Gương cổ gọi tôi.

“Nặc Nặc.”

Tôi bước tới.

“Ông còn đau không?”

Nó im lặng một lúc.

“Không còn nữa.”

Trong mặt gương, bóng dáng A Chiêu xuất hiện lần cuối.

Cô ấy không còn đứng giữa biển lửa.

Mà đứng dưới bầu trời xanh nhạt.

Áo tang trên người hóa thành làn sương trắng.

Cô ấy nhìn tôi, nhẹ nhàng cúi đầu.

“Cảm ơn.”

Sau đó, bóng dáng ấy tan đi.

Gương cổ im lặng rất lâu.

Lần này, sự im lặng của nó không còn nặng nề.

Mà giống như cuối cùng đã được nghỉ ngơi.

Món đồ sơn hiếm khi không cãi nhau.

Nó nhỏ giọng hỏi:

“Đi rồi à?”

Gương cổ đáp:

“Ừ.”

“Vậy sau này ông không cần khóc thầm nữa?”

“Ta chưa từng khóc.”

“Xạo. Đêm nào ông cũng ẩm ẩm, ai mà không biết?”

“Đó là hiện tượng ngưng tụ hơi nước.”

“Ông cứ cứng miệng đi.”

Tôi cười đến mức vai run nhẹ.

11

Một tháng sau, bản án sơ thẩm của vụ án Thẩm thị được công bố.

Thẩm Uyển bị tuyên phạt vì liên quan đến hành vi che giấu, chuyển dịch văn vật có nguồn gốc bất minh và cố ý phá hoại hiện trường phục chế.

Châu Trường Canh bị tước toàn bộ chức vụ học thuật, cấm tham gia các dự án phục chế văn vật trọng điểm, đồng thời bị truy cứu trách nhiệm trong các hồ sơ giả trước đây.

Ngày ông ta bị đưa đi, tôi vừa hay có mặt ở bảo tàng để kiểm tra tình trạng món đồ sơn.

Ông ta nhìn thấy tôi ở cửa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...