Lần này, Thẩm thị không thể phủi sạch.
9
Sáng ngày thứ ba, kết quả giải mã văn tự trên gương cổ được công bố.
Đó không chỉ là một danh sách.
Mà là bản ghi chép hoàn chỉnh.
Tên các văn vật bị đánh tráo.
Tên kẻ chủ mưu.
Tên gia tộc tiếp nhận tài vật.
Và dòng cuối cùng do nữ quan A Chiêu khắc xuống bằng vật nhọn trước khi bị kéo vào lửa:
“Kẻ đốt kho tên Tống Hoài, sau đổi họ Thẩm.
“Hậu nhân đời đời lấy giả làm thật, lấy trộm làm vinh.
“Nếu có ngày vật này thấy ánh sáng, xin trả lại tên cho người đã ch//ết, trả lại đường về cho vật đã mất.”
Khi dòng chữ ấy được chiếu lên màn hình trong buổi công bố công khai, cả hội trường im lặng rất lâu.
Sau đó, mạng xã hội hoàn toàn bùng nổ.
Các chuyên gia lịch sử vào cuộc.
Cơ quan điều tra vào cuộc.
Hàng loạt bảo vật thuộc bộ sưu tập tư nhân của Thẩm thị bị niêm phong kiểm tra.
Người ta phát hiện trong kho riêng nhà họ Thẩm có hơn bảy mươi món văn vật có nguồn gốc bất minh.
Trong đó có một số món trùng khớp với danh sách trên gương cổ.
Thẩm Uyển bị đưa đi điều tra ngay tại sân bay khi đang chuẩn bị xuất cảnh.
Nghe nói lúc bị bắt, cô ta vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.
Cho đến khi cảnh sát lấy chiếc vòng ngọc trên tay cô ta làm vật chứng.
Chiếc vòng ngọc vui đến phát khóc.
“Tự do rồi!
“Cuối cùng cũng không phải ngửi mùi nước hoa của cô ta nữa!”
Nhưng chuyện khiến dư luận phẫn nộ nhất không phải là Thẩm thị cất giấu văn vật bất minh.
Mà là bọn họ không hề trân trọng những thứ đó.
Trong kho riêng của nhà họ Thẩm, rất nhiều món đồ cổ bị đặt trong môi trường bảo quản tồi tệ.
Có tranh cổ bị ẩm mốc.
Có đồ gốm bị dùng làm vật trang trí tiệc rượu.
Có ngọc khí bị khắc thêm tên nhà họ Thẩm để thể hiện quyền sở hữu.
Một chiếc hộp sơn cổ thời Hán vừa được đưa ra khỏi kho đã khóc đến nghẹn giọng.
“Cuối cùng cũng ra ngoài rồi.
“Bọn họ để ta cạnh máy sưởi suốt ba năm.
“Ba năm đó, ta tưởng mình sắp bị nướng thành bánh.”
Một bức tranh cổ thì yếu ớt nói:
“Ta không muốn gặp lại cái phòng karaoke dưới tầng hầm nữa.
“Ngày nào cũng nghe bọn họ hát lệch tông, ta sắp mục vì tức rồi.”
Tôi đứng trong kho niêm phong, nghe những tiếng than khóc nối tiếp nhau, cổ họng nghẹn lại.
Người ngoài nhìn những văn vật này chỉ thấy giá trị tiền bạc.
Chỉ thấy danh tiếng.
Chỉ thấy quyền sở hữu.
Nhưng tôi nghe được.
Chúng cũng đau.
Chúng cũng sợ.
Chúng cũng từng cố gắng chống lại sự mục nát của thời gian.
Thẩm Uyển bị đưa đi rồi, nhưng luật sư của Thẩm thị vẫn cố gắng giãy giụa.
Bọn họ nói giấy tờ sở hữu hợp pháp.
Nói dù nguồn gốc lịch sử có tranh cãi, cũng không thể phủ định quyền tài sản hiện đại.
Nói gương cổ chỉ là suy đoán, không thể làm chứng cứ tuyệt đối.
Nhưng ngay trong buổi điều trần công khai, một chuyện ngoài dự đoán đã xảy ra.
Tống Dữ bước ra.
Anh ta đưa ra toàn bộ tài liệu mà Châu Trường Canh từng ép anh ta sửa đổi.
Trong đó có một phần liên quan trực tiếp đến gương cổ.
Mười năm trước, khi gương cổ được chuyển tới bảo tàng, Châu Trường Canh từng nhận khoản tài trợ bí mật từ quỹ văn hóa Thẩm thị.
Sau đó, hồ sơ nguồn gốc của gương bị xóa trắng.
Phần ghi chú “nghi liên quan vụ án đốt kho năm Vĩnh An” bị gạch bỏ.
Đồng thời, có ba món văn vật trong cùng lô hàng biến mất khỏi kho.
Ba món đó hiện tại đều được tìm thấy trong kho riêng của Thẩm gia.
Cả hội trường ồ lên.
Luật sư Thẩm thị lập tức phản đối.
“Đây là lời khai một phía!”
Tống Dữ đặt bản ghi âm lên bàn.
Giọng Châu Trường Canh từ trong loa vang lên rõ ràng:
“Thẩm thị đã trả tiền rồi.
“Những thứ không nên xuất hiện thì đừng để nó xuất hiện.
“Gương kia cứ phong tồn, hồ sơ cứ để trống.
“Người ch//ết nghìn năm rồi, chẳng lẽ còn bò ra kiện chúng ta sao?”
Cả hội trường chết lặng.
Ngay giây tiếp theo, gương cổ trong tủ bảo quản bỗng phát ra một tiếng rung rất nhẹ.
Tôi nghe thấy nó nói:
“Ta không kiện.
“Ta chỉ nhớ.”
Câu nói ấy khiến tôi bỗng đỏ mắt.
Đúng vậy.
Văn vật không thể kiện.
Người đã ch//ết cũng không thể mở miệng.
Nhưng ký ức vẫn còn.
Sự thật vẫn còn.
Chỉ cần có người nghe thấy, mọi thứ từng bị chôn vùi đều có thể trở lại.
10
Sau buổi điều trần, vụ án Thẩm thị chính thức được lập chuyên án.
Thẩm Uyển, Châu Trường Canh và nhiều người liên quan bị điều tra.
Kho riêng của Thẩm gia bị niêm phong toàn bộ.
Hơn bảy mươi món văn vật được chuyển về bảo tàng để phục chế và bảo quản.
Ngày vận chuyển, trời mưa rất to.
Tôi đứng ở cửa sau bảo tàng, nhìn từng chiếc hộp bảo quản được đưa xuống xe.
Bên tai toàn là tiếng nói.
“Cuối cùng cũng thoát rồi.”
“Đây là bảo tàng thật sao? Có điều hòa không?”
“Đừng đặt ta cạnh cái bình kia, nó nói nhiều lắm.”
“Ta muốn ngủ, ai cũng đừng động vào ta.”
Chaporia
Bình Luận (0)