Cửa phòng đóng sầm lại.

Quán trưởng Lục thở dài.

“Rắc rối lớn rồi.”

Tôi nhìn chiếc hộp gỗ đen.

Gương cổ chậm rãi nói:

“Ba ngày đủ rồi.

“Cô bé, mở mắt cho ta.

“Ta sẽ cho cả thiên hạ nhìn thấy…

“Nhà họ Thẩm rốt cuộc đã giấu thứ gì trong xương cốt.”

8

Ba ngày tiếp theo, tôi gần như ở lì trong phòng phục chế.

Gương cổ không dễ hầu hạ hơn món đồ sơn.

Nếu món đồ sơn là bà dì già kiêu ngạo, vừa mắng người vừa làm nũng, thì gương cổ chính là một lão quái vật lạnh lùng.

Mỗi lần tôi chọn sai dụng cụ, nó sẽ lạnh nhạt nói:

“Muốn ta ch//ết lần hai thì cứ tiếp tục.”

Mỗi lần tôi hơi mạnh tay, nó sẽ nói:

“Cánh tay này có thể hiến cho bảo tàng làm mẫu vật vụng về.”

Mỗi lần tôi mệt quá hơi chậm một chút, nó lại nói:

“Con người hiện đại yếu ớt đến vậy à? A Chiêu quỳ trước biển lửa ba ngày còn chưa than.”

Tôi: “…”

Tôi thật sự muốn hỏi.

Có phải đồ vật sống càng lâu thì miệng càng độc không?

Nhưng mắng thì mắng, gương cổ chưa từng chỉ sai.

Dưới sự chỉ dẫn của nó, lớp rỉ xanh trên mặt gương được xử lý từng chút một.

Không mài bỏ.

Không phá hủy.

Chỉ làm sạch vi mô ở những điểm cần thiết.

Đến ngày thứ hai, dưới ánh sáng xiên, nhóm chuyên gia cuối cùng nhìn thấy những đường chữ nhỏ li ti ở mép gương.

Một chuyên gia cổ văn tự kích động đến mức làm rơi cả kính.

“Có chữ!

“Thật sự có chữ!”

Quán trưởng Lục gần như nín thở.

Tống Dữ đứng bên cạnh tôi, hai mắt đỏ hoe.

“Cô thật sự làm được rồi.”

Tôi không đáp.

Bởi vì gương cổ đang nói:

“Đừng vui sớm.

“Chữ chỉ là cửa.

“Thứ phía sau cửa mới là thứ bọn họ sợ.”

Đêm hôm đó, Thẩm Uyển lại tới.

Lần này cô ta không mang luật sư.

Mà mang theo một chiếc vali.

Trong vali là một tấm chi phiếu.

Năm mươi triệu.

Cô ta đẩy nó đến trước mặt tôi.

“Nặc Nặc, cô rất có tài.

“Người có tài không nên tự chôn tương lai của mình trong một vụ tranh chấp không liên quan đến cô.

“Năm mươi triệu này là phí cảm ơn.

“Chỉ cần cô tuyên bố do sức khỏe không tốt nên rút khỏi quá trình phục chế, tôi đảm bảo sau này cô muốn vào viện nghiên cứu nào cũng được.”

Tôi nhìn tấm chi phiếu.

Chiếc bàn làm việc dưới tay tôi khẽ ho một tiếng.

“Cô bé, số tiền này là thật đấy.

“Nhưng mùi của cô ta thối quá, ta đề nghị không nhận.”

Tôi đẩy chi phiếu lại.

“Cô Thẩm, tôi nghèo thật.

“Nhưng chưa nghèo đến mức bán lương tâm.”

Thẩm Uyển nhìn tôi.

“Cô thật sự nghĩ mình đang bảo vệ chính nghĩa sao?

“Cô có biết Thẩm thị tài trợ bao nhiêu bảo tàng, bao nhiêu dự án văn hóa không?

“Nếu nhà họ Thẩm xảy ra chuyện, rất nhiều dự án sẽ dừng lại.

“Đến lúc đó, tổn thất còn lớn hơn một chiếc gương.”

Tôi hỏi:

“Vậy nên vì các người có tiền, các người có thể che giấu sự thật?”

Cô ta lạnh mặt.

“Sự thật chỉ có giá trị khi nó có ích.

“Một đoạn lịch sử đã ch//ết nghìn năm, lật lại để làm gì?”

Gương cổ trong hộp bỗng phát ra một tiếng cười lạnh.

Tôi cũng cười.

“Cô nói sai rồi.

“Lịch sử chưa từng ch//ết.

“Nó chỉ đang chờ người chịu nghe.”

Thẩm Uyển nhìn tôi rất lâu.

Cuối cùng thu lại chi phiếu.

“Được.

“Vậy cô đừng hối hận.”

Đêm đó, phòng phục chế bị mất điện.

Nguồn điện dự phòng vừa khởi động, hệ thống báo cháy lại đột nhiên vang lên.

Khói trắng từ lỗ thông gió tràn vào.

Tất cả nhân viên hoảng loạn chạy ra ngoài.

Tôi lập tức ôm hộp gương cổ.

Nhưng cửa điện tử của phòng phục chế bị khóa từ bên ngoài.

Tống Dữ đập cửa điên cuồng.

“Nặc Nặc! Cô có nghe thấy không?”

Tôi bị khói sặc đến ho liên tục.

Gương cổ lạnh lùng nói:

“Thẩm gia vẫn thích dùng lửa như vậy.”

Món đồ sơn trong kho bên cạnh tức đến hét ầm lên:

“Lại đốt? Lại đốt?

“Mấy người này không có trò mới à?”

Tôi ôm hộp gương, cố tìm lối ra.

Đúng lúc này, vòi phun nước chữa cháy trên trần nhà bỗng nói:

“Cô bé, cúi xuống.”

Tôi lập tức cúi người.

Giây tiếp theo, vòi phun nước nổ tung.

Áp lực nước mạnh phá vỡ một mảng trần giả.

Chiếc cửa thông gió phía trên lộ ra.

Tủ dụng cụ bên cạnh lập tức kêu lên:

“Leo lên người ta!”

Tôi không do dự, giẫm lên tủ dụng cụ bò vào ống thông gió.

Phía sau, ngọn lửa đã bắt đầu liếm vào mép bàn.

Gương cổ trong tay tôi im lặng rất lâu.

Sau đó khẽ nói:

“Cảm ơn.”

Tôi cắn răng bò về phía trước.

“Đừng cảm ơn sớm.

“Sống ra ngoài rồi hẵng nói.”

Tôi bò ra khỏi ống thông gió từ phòng chứa đồ bên cạnh.

Tống Dữ vừa thấy tôi đã lao tới.

“Cô có bị thương không?”

Tôi lắc đầu.

“Gương không sao.”

Quán trưởng Lục nhìn hộp gương trong tay tôi, hốc mắt đỏ lên.

Đám cháy được dập tắt nhanh chóng.

Nhưng điều tra cho thấy, đây không phải sự cố.

Có người đã cố ý khóa cửa, chèn thiết bị tạo khói, đồng thời cắt điện phòng phục chế.

Mà trong camera hành lang, người ta nhìn thấy trợ lý thân cận của Thẩm Uyển xuất hiện ở khu vực này trước khi sự cố xảy ra.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...