Cô ta đẹp.
Nhưng là kiểu đẹp lạnh lẽo, sắc bén, khiến người khác khó chịu.
Quán trưởng Lục giới thiệu:
“Đây là Thẩm Uyển, giám đốc điều hành bộ phận văn hóa của Thẩm thị.”
Thẩm Uyển mỉm cười với tôi.
“Nặc Nặc đúng không?
“Gần đây cô rất nổi tiếng.”
Tôi không đáp.
Bởi vì chiếc vòng ngọc trên cổ tay cô ta đang nói chuyện.
Giọng run lẩy bẩy.
“Đừng nhìn ta! Đừng nhìn ta! Ta không muốn đi theo cô ta đâu!
“Cô ta ngày nào cũng bôi nước hoa lên người ta, hôi muốn ch//ết!”
Tôi cụp mắt xuống.
Quả nhiên, người phụ nữ này không đơn giản.
Thẩm Uyển đặt một tập tài liệu lên bàn.
“Đây là chứng nhận sở hữu.
“Mười năm trước, do quá trình quản lý tài sản gia tộc hỗn loạn, chiếc gương cổ này bị chuyển nhầm vào kho văn vật cũ.
“Bây giờ chúng tôi đã tìm được hồ sơ, hy vọng bảo tàng trả lại tài sản hợp pháp.”
Quán trưởng Lục lật tài liệu, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Giấy tờ rất đầy đủ.
Con dấu cũng không có vấn đề.
Thẩm Uyển nhìn chiếc hộp gỗ đen phía sau ông ấy, ánh mắt sâu xuống.
“Quán trưởng Lục, bảo tàng giữ đồ tư nhân suốt mười năm, chúng tôi không truy cứu đã là rất nể mặt rồi.”
Tống Dữ nhịn không được nói:
“Nhưng chiếc gương này có giá trị nghiên cứu rất lớn, không thể tùy tiện mang đi.”
Thẩm Uyển cười nhạt.
“Giá trị nghiên cứu lớn thì có thể chiếm đoạt tài sản cá nhân sao?”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô Thẩm, cô vội mang nó đi như vậy, là vì sợ chúng tôi phát hiện thứ bên trong gương sao?”
Nụ cười trên mặt Thẩm Uyển hơi khựng.
Nhưng rất nhanh đã khôi phục.
“Tôi không hiểu cô đang nói gì.”
Chiếc vòng ngọc trên tay cô ta vội vàng la lên:
“Cô ta hiểu! Cô ta hiểu hết!
“Tối qua cô ta còn nói không thể để bảo tàng phục chế chiếc gương, nếu không chuyện tổ tiên nhà họ Thẩm sẽ bị lộ!”
Tôi nhìn Thẩm Uyển, chậm rãi nói:
“Vụ án đốt kho năm Vĩnh An.
“Cô Thẩm chắc từng nghe qua chứ?”
Lần này, sắc mặt Thẩm Uyển thật sự thay đổi.
Nhưng chỉ trong một cái chớp mắt.
Cô ta cười.
“Cô Nặc, tôi không biết cô nghe chuyện xưa từ đâu.
“Nhưng dùng một truyền thuyết hoang đường để giữ tài sản của Thẩm thị, có phải quá buồn cười rồi không?”
Tôi hỏi:
“Nếu chỉ là truyền thuyết, cô sợ gì?”
Ánh mắt cô ta lạnh xuống.
“Tôi không sợ.
“Tôi chỉ không muốn lãng phí thời gian.”
Cô ta quay sang luật sư phía sau.
“Làm thủ tục.”
Không khí trong phòng lập tức căng thẳng.
Quán trưởng Lục không thể giao gương.
Nhưng tài liệu của Thẩm thị lại quá đầy đủ.
Nếu cưỡng ép giữ lại, bảo tàng sẽ rơi vào tranh chấp pháp lý.
Đúng lúc này.
Chiếc gương cổ trong hộp bỗng cười.
“Thẩm.”
Giọng nó rất khẽ.
Nhưng tôi nghe rõ.
“Vẫn là cái họ thối nát đó.”
Tôi nhìn nó.
“Ông có cách chứng minh giấy tờ của họ là giả không?”
Gương cổ nói:
“Có.”
Tôi hỏi:
“Cách gì?”
“Chiếc ấn.”
“Ấn gì?”
“Trên văn tự ẩn trong thân ta, có tên thật của kẻ đốt kho năm đó.
“Hắn không họ Thẩm.
“Hắn vốn họ Tống.
“Sau khi đánh tráo văn vật, hắn đổi họ thành Thẩm để trốn tội.”
Tôi lập tức quay đầu nhìn Tống Dữ.
Tống Dữ cũng sững sờ.
Tôi hỏi gương cổ:
“Ông chắc chứ?”
Gương cổ đáp:
“Ta soi hắn mỗi ngày.
“Ta nhớ mặt hắn.
“Nhớ tên hắn.
“Nhớ cả vết bớt sau tai trái của hắn.”
Tôi nhìn Thẩm Uyển.
Sau tai trái của cô ta bị tóc che lại.
Tôi bỗng cười.
“Cô Thẩm, cô nói gương này là đồ gia truyền nhà họ Thẩm.
“Vậy xin hỏi tổ tiên nhà cô từ thời nào bắt đầu sở hữu nó?”
Thẩm Uyển nhíu mày.
“Đây là chuyện riêng của gia tộc.”
Tôi gật đầu.
“Không sao.
“Vậy chúng ta chờ kết quả kiểm định văn tự ẩn.
“Nếu trong đó có ghi nguồn gốc thật của chiếc gương, chẳng phải sẽ rõ ràng hơn sao?”
Thẩm Uyển lập tức lạnh giọng:
“Không được!”
Cả phòng nhìn cô ta.
Cô ta nhận ra mình phản ứng quá mạnh, lập tức dịu giọng.
“Ý tôi là, trước khi xác định quyền sở hữu, bảo tàng không được tiếp tục tác động lên tài sản của Thẩm thị.”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô sợ chúng tôi phục chế gương.
“Hay sợ gương nói thật?”
Thẩm Uyển nhìn tôi chằm chằm.
Nụ cười trên môi cuối cùng biến mất.
“Nặc Nặc.
“Tôi khuyên cô một câu.
“Người trẻ có tài là chuyện tốt.
“Nhưng nếu chõ mũi vào chuyện không nên chõ, rất dễ không còn cơ hội trưởng thành.”
Tôi còn chưa đáp.
Chiếc vòng ngọc trên tay cô ta đã gào lên:
“Cô ta đe dọa cô đó! Cô ta từng ném cả một bình men Thanh xuống đất chỉ vì nó không chịu được mùi nước hoa của cô ta!”
Tôi nhìn Thẩm Uyển.
“Cô Thẩm, cô cũng nên nhớ một câu.
“Văn vật không biết nói.
“Nhưng sự thật thì biết.”
Thẩm Uyển lạnh lùng nhìn tôi vài giây.
Sau đó xoay người rời đi.
Trước khi ra khỏi cửa, cô ta để lại một câu:
“Ba ngày.
“Nếu sau ba ngày bảo tàng không trả gương, chúng ta gặp nhau ở tòa.”
Chaporia
Bình Luận (0)