“Đốt sạch tất cả.
“Thứ không thể chứng minh công trạng của ta thì không cần tồn tại.”
Lửa bùng lên.
Tiếng khóc.
Tiếng gào.
Tiếng đồ gỗ nứt vỡ.
Tiếng ngọc rơi xuống đất.
Vô số văn vật bị ném vào biển lửa.
Còn chiếc gương kia lặng lẽ soi rõ tất cả.
Soi rõ kẻ ra lệnh.
Soi rõ người quỳ xuống cầu xin.
Cũng soi rõ ánh mắt oán hận của những món đồ bị đốt cháy.
Tôi choàng tỉnh.
Tống Dữ đỡ lấy tôi.
“Nặc Nặc!”
Tôi thở hổn hển.
Trán đầy mồ hôi lạnh.
Quán trưởng Lục lo lắng hỏi:
“Cháu nhìn thấy gì?”
Tôi siết chặt mảnh tơ trắng trong tay.
“Chiếc gương kia không chỉ là văn vật.
“Nó là nhân chứng.”
Quán trưởng Lục khựng lại.
“Nhân chứng?”
Tôi gật đầu.
“Mười năm trước nó được chuyển đến đây, nhưng hồ sơ nguồn gốc trống rỗng.
“Cháu muốn xem toàn bộ tài liệu nhập kho của nó.”
Hồ sơ của gương cổ được cất trong phòng tư liệu tầng hầm.
Tập tài liệu mỏng đến đáng thương.
Nơi phát hiện: không rõ.
Niên đại: không rõ.
Chủ sở hữu trước: kho văn vật cũ Tây Bắc.
Tình trạng: không ổn định, tạm phong tồn.
Người phụ trách chuyển giao năm đó:
Châu Trường Canh.
Tôi nhìn cái tên kia.
Không hề bất ngờ.
Tống Dữ đứng bên cạnh, sắc mặt khó coi.
“Lại là thầy…”
Tôi tiếp tục lật.
Ở trang cuối cùng, có một biên bản kiểm định cũ.
Phần mô tả bị gạch xóa rất nhiều.
Nhưng dưới ánh đèn, vẫn có thể thấy vết hằn của dòng chữ ban đầu.
Tôi nghiêng giấy, đọc từng chữ.
“Gương đồng… có khắc văn tự… nghi liên quan đến vụ án đốt kho năm Vĩnh An…”
Ngay sau đó, toàn bộ nội dung bị bút đen gạch kín.
Tôi hỏi:
“Vụ án đốt kho năm Vĩnh An là gì?”
Quán trưởng Lục sắc mặt thay đổi.
“Nặc Nặc, cháu chắc chắn đọc được mấy chữ đó?”
Tôi gật đầu.
Ông ấy hít sâu một hơi.
“Đó là một vụ án trong dã sử.
“Tương truyền cuối triều Vĩnh An, một vị quyền thần vì muốn che giấu việc biển thủ cống phẩm và đánh tráo văn vật trong quốc khố, đã ra lệnh đốt kho.
“Hơn ba trăm món bảo vật bị thiêu hủy.
“Một nữ quan trông coi kho quỳ trước cửa lửa ba ngày ba đêm, cuối cùng biến mất cùng đám tro tàn.
“Nhưng chuyện này không có chứng cứ chính sử, nên luôn bị xem là truyền thuyết.”
Tôi nhìn chiếc hộp đựng gương cổ trong ảnh hồ sơ.
“Nếu chiếc gương kia từng soi thấy tất cả thì sao?”
Phòng tư liệu yên tĩnh.
Không ai trả lời.
Nếu chiếc gương kia thật sự là nhân chứng cuối cùng, vậy giá trị của nó sẽ vượt xa mọi tưởng tượng.
Không chỉ là văn vật.
Mà còn là bằng chứng đủ để lật lại một đoạn lịch sử bị chôn vùi.
Tối đó, tôi lại xuống kho sâu.
Lần này, quán trưởng Lục không ngăn cản.
Ông ấy, Tống Dữ và hai chuyên gia bảo quản đứng cách tôi vài mét.
Chiếc hộp gỗ đen được mở ra.
Gương cổ nằm yên bên trong.
Bề mặt rỉ xanh loang lổ.
Vừa xấu vừa lạnh.
Nhưng khi tôi nhìn vào nó, người phụ nữ áo tang lại xuất hiện.
Gương cổ cất tiếng trước.
“Con nghe được chúng ta.”
Tôi gật đầu.
“Đúng.”
“Nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng có người nghe được.”
Giọng nó rất trầm.
Rất mệt.
Giống như đã chôn mình dưới đất quá lâu, lâu đến mức quên cả cách thở.
Tôi hỏi:
“Người phụ nữ trong gương là ai?”
Gương cổ im lặng.
Một lúc sau, nó đáp:
“Nữ quan giữ kho, A Chiêu.”
“Cô ấy còn sống không?”
“Không.”
Tôi nhìn người phụ nữ áo tang trong gương.
Cô ấy cũng đang nhìn tôi.
Gương cổ nói:
“Nàng không phải quỷ.
“Nàng là đoạn ký ức cuối cùng ta giữ lại.
“Ta đã soi thấy nàng quỳ trước biển lửa.
“Soi thấy nàng dùng máu viết xuống danh sách văn vật bị đánh tráo.
“Soi thấy nàng bị người ta bịt miệng kéo vào lửa.
“Nhưng ta không nói được.
“Ta chỉ là một chiếc gương.”
Tôi hỏi:
“Vậy ông muốn tôi làm gì?”
Gương cổ đáp:
“Tìm danh sách.”
“Danh sách ở đâu?”
Trong gương, A Chiêu chậm rãi nâng tay.
Chỉ vào chính mặt gương.
“Ở trong thân ta.”
Tôi quay đầu nhìn quán trưởng Lục.
“Bên trong gương có văn tự ẩn.
“Cần phục chế bề mặt rỉ xanh, nhưng không được mài bỏ.”
Một chuyên gia cau mày.
“Không mài bỏ rỉ thì làm sao đọc được văn tự?”
Gương cổ lạnh lùng nói:
“Đám ngu xuẩn. Mài một cái là ta mù luôn.”
Tôi bình tĩnh chuyển ngữ nhẹ nhàng hơn:
“Nếu mài bỏ, có thể làm hỏng lớp khắc bên dưới.
“Chúng ta có thể thử làm sạch vi mô từng điểm, kết hợp ánh sáng xiên và quét phổ.”
Chuyên gia kia khựng lại.
“Ý tưởng này… có thể thử.”
Đúng lúc này, điện thoại quán trưởng Lục vang lên.
Ông ấy nghe máy.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
“Cái gì?”
Ông ấy ngẩng đầu nhìn tôi.
“Có người của tập đoàn Thẩm thị tới.
“Họ nói chiếc gương cổ này vốn là đồ gia truyền của nhà họ.
“Muốn đưa nó về.”
7
Người của Thẩm thị đến rất nhanh.
Đi đầu là một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, mặc bộ vest trắng, tóc dài buộc gọn sau gáy.
Chaporia
Bình Luận (0)