Tôi nhìn chiếc hộp gỗ.

Bàn tay vô thức siết chặt.

Nó lại nói:

“Cô bé, lại đây.”

Tôi không động đậy.

Nó cười nhạt.

“Con không phải muốn nghe đồ vật nói chuyện sao?

“Vậy con có muốn nghe người ch//ết nói chuyện không?”

Da đầu tôi lập tức tê rần.

Ngay giây tiếp theo, toàn bộ đèn trong kho chợt nhấp nháy.

Tủ bảo quản xung quanh đồng loạt phát ra tiếng cảnh báo chói tai.

Quán trưởng Lục biến sắc.

“Rút lui!”

Nhưng đã muộn.

Chiếc hộp gỗ đen tự mở ra một khe nhỏ.

Một luồng khí lạnh tràn ra.

Trong khe hở ấy, tôi nhìn thấy một mặt gương đồng phủ đầy vết rỉ xanh.

Và trong gương.

Không phản chiếu tôi.

Mà phản chiếu một người phụ nữ mặc áo tang trắng.

Cô ta đứng giữa biển lửa.

Hai mắt trống rỗng nhìn tôi.

Môi khẽ mấp máy.

“Nặc Nặc.

“Cứu ta.”

6

Tôi lùi mạnh một bước.

Tống Dữ vội đỡ lấy tôi.

“Cô sao vậy?”

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc gương.

“Nó biết tên tôi.”

Quán trưởng Lục lập tức đóng hộp gỗ lại.

Tiếng cảnh báo trong kho dừng hẳn.

Mọi thứ trở về yên tĩnh.

Nhưng tôi biết.

Có thứ gì đó đã bị đánh thức.

Tối hôm đó, tôi trở về ký túc xá.

Bạn cùng phòng vừa thấy tôi đã lao tới ôm chầm lấy.

“Nặc Nặc! Cậu nổi tiếng rồi! Cậu biết không, video của cậu lên hot search ba ngày liền!”

Tôi mệt mỏi ngồi xuống ghế.

“Biết rồi.”

Bạn cùng phòng còn đang phấn khích lướt điện thoại.

Nhưng tôi không nghe rõ cô ấy nói gì nữa.

Bởi vì chiếc gương nhỏ trên bàn trang điểm của tôi đang nhìn tôi.

Chiếc gương ấy là món đồ tôi mua ở siêu thị với giá mười chín tệ chín.

Bình thường nó rất lắm lời.

Ngày nào cũng chê tôi thức khuya, da xấu, tóc rụng.

Nhưng hôm nay, nó im lặng bất thường.

Tôi bước tới.

“Gương nhỏ?”

Mặt gương run nhẹ.

Một giọng nói yếu ớt vang lên:

“Đừng nhìn gương cổ kia nữa.”

Tôi hỏi:

“Cậu biết nó?”

Gương nhỏ im lặng rất lâu.

Sau đó nói:

“Không có chiếc gương nào không biết nó.

“Nó là thứ từng soi qua lần sụp đổ của cả một vương triều.

“Nó không muốn được phục chế.

“Nó muốn tìm người trả nợ.”

Tôi nhìn bóng mình trong gương.

Không hiểu vì sao, sau lưng tôi trong mặt gương lại xuất hiện một bóng trắng mơ hồ.

Ngay khi tôi quay đầu lại, sau lưng chẳng có gì cả.

Nhưng giọng nói của người phụ nữ áo tang kia vẫn vang lên bên tai tôi.

“Nặc Nặc.

“Ngày mai tới tìm ta.

“Bằng không…

“Người tiếp theo bị th//iêu h//ủy sẽ là con.”

Tôi mất ngủ cả đêm.

Sáng hôm sau, còn chưa kịp đến lớp, điện thoại đã nhận được cuộc gọi từ quán trưởng Lục.

Giọng ông ấy khàn đặc.

“Nặc Nặc, cháu có thể đến bảo tàng một chuyến không?”

Tim tôi trầm xuống.

“Gương cổ xảy ra chuyện?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Không phải gương cổ.

“Là Châu Trường Canh.”

Tôi đến bảo tàng lúc chín giờ sáng.

Bên ngoài đã có xe cảnh sát.

Quán trưởng Lục đứng trước cửa, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Ông ấy đưa tôi vào phòng họp nhỏ.

Tống Dữ cũng ở đó.

Hai mắt anh ta đỏ ngầu, giống như cả đêm không ngủ.

Trên bàn đặt một túi vật chứng trong suốt.

Bên trong là một mảnh giấy viết tay.

Nét chữ run rẩy.

Chỉ có một câu:

“Tôi không sai, là chiếc gương đó ép tôi.”

Tôi nhìn câu chữ ấy.

Sau lưng lạnh toát.

Quán trưởng Lục thấp giọng nói:

“Sáng nay, Châu Trường Canh được phát hiện ngất trong phòng làm việc tạm thời.

“Khi tỉnh lại, ông ta nói mình nhìn thấy rất nhiều người trong gương.

“Ông ta nói những người đó đều là văn vật từng bị ông ta làm hỏng.”

Tống Dữ siết chặt tay.

“Thầy… ông ấy như phát điên.

“Cứ nói có một người phụ nữ áo trắng bắt ông ấy xin lỗi.

“Nhưng trong phòng làm việc không có ai cả.”

Tôi hỏi:

“Có gương không?”

Quán trưởng Lục gật đầu.

“Có một chiếc gương treo tường.”

Tôi lập tức đứng dậy.

“Dẫn cháu tới đó.”

Phòng làm việc tạm thời của Châu Trường Canh nằm ở tầng hai.

Cửa vừa mở ra, một luồng khí lạnh phả vào mặt.

Chiếc gương treo tường đối diện bàn làm việc đã nứt từ giữa ra.

Vết nứt kéo dài giống như một con mắt đang mở.

Tôi vừa bước vào, chiếc gương lập tức khóc.

“Không liên quan đến tôi! Không liên quan đến tôi đâu!

“Tối qua tôi đang ngủ ngon thì có thứ gì đó bò ra từ bên trong tôi!

“Nó hỏi tôi có muốn biết mình từng soi qua bao nhiêu lời nói dối không.

“Tôi sợ quá nên nứt luôn!”

Tôi đi đến trước gương.

Trong vết nứt, tôi nhìn thấy một sợi tóc trắng cực mảnh.

Không phải tóc người.

Giống như tơ lụa mục nát.

Tôi lấy khăn giấy bọc nó lại.

Ngay lúc chạm vào, trước mắt tôi bỗng tối sầm.

Một đoạn ký ức xa lạ ùa vào đầu.

Tôi nhìn thấy một căn phòng cổ.

Người phụ nữ áo tang quỳ dưới đất.

Trước mặt cô ta là chiếc gương đồng.

Một người đàn ông mặc quan phục đứng bên cạnh, lạnh lùng nói:

“Đốt đi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...