20px

Ta không trở về Thẩm gia.

Sau khi Vệ Cẩn rời đi.

Một mình ta quản lý y quán.

Tuy không trực tiếp khám bệnh.

Nhưng chuyện dược liệu xuất nhập.

Sổ sách thu chi.

Thứ nào cũng phải để tâm.

Vệ viện phán tuổi tác đã cao.

Sức khỏe Vệ phu nhân cũng không được tốt.

Ta không thể mặc kệ.

Ngày tháng cứ thế trôi qua.

Tin tức từ Bắc cảnh thỉnh thoảng lại truyền về.

Có khi là đại thắng.

Có khi lại là thương vong thảm trọng.

Mỗi một tin tức.

Đều khiến lòng ta thấp thỏm bất an.

Tháng năm.

Trưởng tỷ sinh hạ một nữ nhi.

Mẫu thân sai người tới báo tin.

Tiện thể hỏi ta:

“Nhị cô nương có muốn trở về thăm không?”

Ta suy nghĩ một lúc.

Rồi bảo người truyền lời lại.

“Chờ cô gia trở về.”

“Ta sẽ cùng chàng quay lại.”

Nghe nói sau khi nghe được câu ấy.

Mẫu thân đã im lặng rất lâu.

Có lẽ cuối cùng bà cũng nhận ra.

Nhị nữ nhi của bà.

Đã không còn là A Chỉ chỉ cần gọi một tiếng là sẽ lập tức xuất hiện nữa rồi.

Tháng sáu.

Từ Bắc cảnh truyền về tin dữ.

Dịch bệnh bùng phát.

Ba vị thái y được phái đi.

Có hai người nhiễm bệnh ngã xuống.

Một trong số đó.

Chính là Vệ Cẩn.

Khi nghe được tin này.

Ta đang tưới cây bạch chỉ trong sân.

Chiếc bình nước rơi khỏi tay.

Nước văng đầy mặt đất.

Thanh Ngọc sợ đến mức mặt mày tái nhợt.

“Cô nương!”

“Cô nương, người đừng dọa nô tỳ…”

Ta đứng yên tại chỗ.

Một tay chống lên tường.

Từng chút một điều hòa lại hơi thở.

Không đâu.

Sẽ không đâu.

Kiếp trước.

Chàng chết ở Bắc cảnh.

Nhưng đó là vì chàng chủ động xin đi.

Đến quá muộn.

Dược liệu lại không đủ.

Lần này không giống.

Lần này chàng tới từ sớm.

Dược liệu đầy đủ.

Bên cạnh còn có đồng liêu Thái y viện chăm sóc lẫn nhau.

Chàng sẽ không xảy ra chuyện.

Ta cúi xuống nhặt bình nước lên.

Tiếp tục tưới hoa.

Thanh Ngọc đứng bên cạnh nhìn ta.

Vành mắt đỏ hoe.

“Cô nương.”

“Người khóc đi.”

Ta không khóc.

Tưới hoa xong.

Rửa sạch tay.

Rồi vào bếp nấu một nồi cháo.

Mang sang cho Vệ viện phán và Vệ phu nhân.

Vệ phu nhân đã biết tin.

Bà ngồi trong đại sảnh.

Đôi mắt sưng đỏ.

Ta đặt nồi cháo xuống.

Nắm lấy tay bà.

“Nương.”

“Chàng sẽ trở về.”

Vệ phu nhân nhìn ta.

Khẽ gật đầu.

Đêm hôm ấy.

Ta trở về phòng.

Mở chiếc hộp mơ ngâm mật mà Vệ Cẩn đã tặng trong đêm tân hôn.

Những quả mơ đã nhăn lại.

Lớp đường bên ngoài cũng đông cứng thành từng mảng.

Ta đặt chúng trong lòng bàn tay.

Nhìn thật lâu.

Sau đó cầm một quả lên.

Cho vào miệng.

Vị ngọt đã sớm tan biến.

Chỉ còn lại vị chua chát vốn có của quả mơ.

Cùng một chút đắng nhàn nhạt.

Ta nhai rất lâu.

Mới chậm rãi nuốt xuống.

Rồi nhìn căn phòng trống trải.

Khẽ nói:

“Vệ Cẩn.”

“Nếu chàng dám không trở về.”

“Ta sẽ không chia cho chàng nữa đâu.”

Không có ai đáp lại.

Ngoài cửa sổ.

Lá cây tì bà bị gió thổi qua.

Phát ra từng tiếng xào xạc khe khẽ.

12

Tháng bảy.

Bắc cảnh đại thắng.

Khi thánh chỉ truyền về kinh thành.

Cả con phố đều đốt pháo ăn mừng.

Ta không ra ngoài xem.

Chỉ ngồi trong y quán.

Lặng lẽ chờ tin tức.

Đến chiều tối.

Một binh sĩ mặc giáp chạy vào.

Thở hổn hển hỏi:

“Xin hỏi đây có phải nhà của Vệ đại phu không?”

Ta đứng bật dậy.

Tim đập mạnh đến mức như muốn nhảy khỏi cổ họng.

“Ta là thê tử của chàng.”

Người lính lấy từ trong ngực ra một phong thư.

Hai tay cung kính đưa cho ta.

“Vệ đại phu nhờ ta mang về kinh thành.”

Ta nhận lấy lá thư.

Tay run đến mức không mở nổi.

Thanh Ngọc giúp ta tháo thư.

Ta rút tờ giấy bên trong ra.

Trên đó chỉ có một dòng chữ.

【A Chỉ, giữ lại mứt cho ta.】

Ta đọc một lần.

Rồi đọc thêm lần nữa.

Đọc đến lần thứ ba.

Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

Không phải lặng lẽ rơi.

Mà là bật khóc thành tiếng.

Thanh Ngọc bị dọa cho hoảng hốt.

Liên tục gọi:

“Cô nương!”

“Cô nương, người sao vậy?”

Ta vừa khóc vừa cười.

Cười đến mức ngồi thụp xuống đất.

Không đứng dậy nổi.

Chàng còn sống.

Chàng vẫn còn sống.

Một tháng sau.

Đại quân chinh phạt phương Bắc khải hoàn hồi triều.

Ta cùng Vệ viện phán và Vệ phu nhân đứng chờ ở cổng thành.

Từ sáng sớm đợi đến giữa trưa.

Từ giữa trưa đợi đến hoàng hôn.

Lúc mặt trời sắp lặn.

Xa xa mới nhìn thấy một đoàn người đang tiến lại.

Đi đầu là những thương binh.

Người chống gậy.

Người treo tay.

Phía sau là vài chiếc xe bò.

Trên xe đều có người nằm.

Ta kiễng chân.

Nhìn từng người một.

Không có ai là chàng.

Lòng bàn tay ta đầy mồ hôi.

Tim đập hỗn loạn.

Vệ phu nhân siết chặt tay ta.

Bàn tay bà cũng đang run rẩy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...