Cuối cùng.
Ở cuối đoàn người.
Một bóng dáng mặc áo bông cũ xuất hiện trong ánh chiều tà.
Trên lưng đeo hòm thuốc.
Bước đi rất chậm.
Từng bước tập tễnh.
Nhưng chàng vẫn đang đi.
Chỉ liếc mắt một cái.
Ta đã nhận ra chàng.
Ta chạy tới.
Chạy đến trước mặt chàng.
Rồi dừng lại.
Chàng ngẩng đầu.
Nhìn thấy ta.
Khẽ ngẩn người.
Sau đó mỉm cười.
“Sao nàng lại gầy đi rồi?”
Chỉ một câu ấy.
Nước mắt ta lập tức tuôn xuống.
Ta lao tới ôm chầm lấy chàng.
Vùi mặt vào ngực chàng.
Khóc đến mức không thở nổi.
Chiếc hòm thuốc trên lưng chàng cấn vào người ta đau nhói.
Nhưng ta không dám buông tay.
Ta sợ chỉ cần buông ra.
Chàng sẽ biến mất.
Vệ Cẩn bị ta đâm vào đến lùi lại một bước.
Chàng đứng vững.
Đưa tay nhẹ nhàng vỗ lưng ta.
“Đừng khóc nữa.”
“Ta chẳng phải đã trở về rồi sao?”
Ta ngẩng đầu.
Nước mắt làm mờ cả tầm nhìn.
“Vì sao chàng đi tập tễnh như vậy?”
“Bị thương một chút thôi.”
“Bị thương ở đâu?”
Chàng chỉ vào chân trái.
Ta cúi đầu nhìn.
Trên ống quần của chàng có một mảng màu đỏ thẫm rất lớn.
Máu đã khô từ lâu.
Nhưng vẫn có thể nhìn ra lúc ấy đã chảy rất nhiều.
“Bị thương thế nào?”
“Lúc băng bó cho thương binh.”
“Có một mũi tên lạc sượt qua.”
“Chàng nói dối.”
Ta nghẹn giọng.
“Mũi tên lạc chỉ sượt qua thì không thể chảy nhiều máu như vậy.”
Chàng im lặng một lúc.
Rồi thấp giọng nói:
“Có một mảnh xương vụn cắm vào.”
“Ta tự lấy ra.”
Nghe đến đó.
Tim ta như bị bóp chặt.
“Vì sao không nhờ người khác giúp?”
“Hôm đó không có ai khác.”
“Chỉ có một mình ta.”
Ta cắn môi.
Nhịn rồi lại nhịn.
Cuối cùng vẫn không nhịn được.
Nước mắt lại rơi xuống.
Vệ Cẩn đưa tay lau nước mắt cho ta.
Bàn tay đầy những vết chai.
Thô ráp vô cùng.
“Đừng khóc nữa.”
“Về nhà nấu cho ta một bát mì đi.”
“Ta đói sắp chết rồi.”
Ta bật cười trong nước mắt.
Nắm lấy tay chàng.
Cùng chàng chậm rãi đi về nhà.
Phía sau.
Vệ phu nhân và Vệ viện phán cũng đã chạy tới.
Nhìn thấy Vệ Cẩn.
Vệ phu nhân lập tức bật khóc.
Vệ viện phán đỏ hoe mắt.
Chỉ vỗ nhẹ lên vai con trai.
Không nói một lời nào.
Cả nhà cứ thế chậm rãi đi về con ngõ nhỏ yên tĩnh ấy.
Lá trên cây tì bà đã rụng mất một nửa.
Nửa còn lại vẫn xanh biếc.
Ta đỡ Vệ Cẩn ngồi xuống.
Rồi vào bếp nấu một bát mì.
Chàng ăn xong.
Tắm rửa sạch sẽ.
Thay bộ y phục mới.
Dựa vào đầu giường nhắm mắt nghỉ ngơi.
Ta lấy ra quả mơ ngâm mật cuối cùng.
Đặt vào lòng bàn tay chàng.
Chàng mở mắt.
Nhìn quả mơ đã nhăn lại ấy.
Khẽ cười.
“Nàng vẫn giữ nó sao?”
“Chàng từng nói rồi.”
“Đợi chàng trở về sẽ ăn.”
Chàng bỏ quả mơ vào miệng.
Chậm rãi nhai.
“Ngon không?”
Ta hỏi.
Chàng nhìn ta.
Ánh mắt dịu dàng vô hạn.
“Ngon lắm.”
Ta biết.
Nó chẳng ngon chút nào.
Lớp đường đã tan hết.
Quả mơ cũng đã khô quắt.
Sao có thể ngon được.
Nhưng chàng vẫn nhai từng miếng từng miếng.
Giống như đang thưởng thức một món mỹ vị hiếm có.
Ăn xong.
Chàng nói:
“A Chỉ.”
“Mùa hè năm sau.”
“Ta lại tìm cho nàng một giỏ vải.”
Mắt ta nóng lên.
Khẽ cúi đầu.
“Là chàng nói đấy.”
“Là ta nói.”
Ngoài cửa sổ.
Gió đêm khẽ lướt qua tán cây tì bà.
Ta tựa đầu lên vai chàng.
Lắng nghe nhịp tim vững vàng trong lồng ngực ấy.
Từng nhịp.
Từng nhịp.
Trầm ổn mà mạnh mẽ.
Chàng còn sống.
Chàng đã trở về.
Chàng đang ở ngay bên cạnh ta.
Đó chính là những tháng ngày đẹp nhất.
Là điều tốt đẹp nhất mà hai đời của ta cộng lại mới có được.
13
Mùa hạ.
Vải được đưa vào kinh thành.
Ngày hôm sau.
Vải đã được chuyển tới tận cửa.
Người đưa vải nói:
“Đây là lứa vải đầu tiên của năm nay từ Lĩnh Nam đưa tới.”
“Thẩm phủ đặt hai giỏ.”
“Một giỏ đưa tới Tấn Vương phủ.”
“Một giỏ đưa tới tiểu viện của Vệ gia.”
“Ngoài ra còn có một giỏ nữa là do Vệ đại phu tự đặt.”
Ta sững người.
Thẩm phủ?
Năm nay mẫu thân cũng gửi cho ta một giỏ sao?
Vệ Cẩn từ trong phòng bước ra.
Lấy một quả.
Bóc vỏ.
Rồi đưa cho ta.
“Nếm thử xem.”
Ta cho vào miệng.
Vị ngọt tan dần nơi đầu lưỡi.
Vừa vặn.
“Ngon không?”
Chàng hỏi.
“Ngon lắm.”
Chàng lại lấy một quả.
Tự mình nếm thử.
Rồi gật đầu.
“Lứa này không tệ.”
“Năm sau lại đặt tiếp.”
Ta nhìn hai giỏ vải trước mặt.
Bỗng nhớ tới những năm tháng ở kiếp trước.
Nửa đời trước.
Ta chỉ có thể trông mong nhìn trưởng tỷ ăn vải.
Nửa đời sau.
Thứ thuộc về ta chỉ là nửa giỏ còn thừa lại sau khi đưa cho trưởng tỷ.
Mà bây giờ.
Ta cũng có thể có được.
Một giỏ vải hoàn chỉnh.
Một giỏ vải thật sự thuộc về riêng ta.
Chaporia
Bình Luận (0)