Bữa cơm ấy ăn khá yên tĩnh.

Nhưng không còn ngột ngạt.

Ăn xong, bố chồng đưa cho Chu Niệm Niệm một bao lì xì rất dày.

“Niệm Niệm, năm mới vui vẻ.”

Chu Niệm Niệm nhận bằng hai tay.

“Con cảm ơn ông nội.”

Ông nhìn con bé, chần chừ một lát.

“Hôm Trung thu, ông nội cũng có lỗi với con.”

Chu Niệm Niệm ngẩng đầu.

Bố chồng nói:

“Ông ngồi đó, nhưng không lập tức bảo vệ mẹ con. Là ông không đúng.”

Tôi hơi bất ngờ.

Chu Niệm Niệm cũng vậy.

Con bé im lặng một lát, sau đó nói:

“Ông nội, con mong sau này khi có người bắt nạt mẹ con, ông có thể đứng về phía mẹ con nhanh hơn một chút.”

Mắt bố chồng đỏ lên.

“Được.”

Một chữ ấy rất nhẹ.

Nhưng tôi biết đối với một người đàn ông lớn tuổi quen giữ thể diện như ông, nó không dễ dàng.

Trên đường về, Chu Niệm Niệm ôm bao lì xì, bỗng nói:

“Mẹ, hôm nay ông nội giống một ông nội thật hơn.”

Tôi bật cười.

“Trước đây không giống à?”

“Trước đây giống chủ tịch hội đồng gia tộc hơn.”

Chu Thừa Viễn đang lái xe cũng cười.

Tôi không nhịn được xoa đầu con.

“Con học mấy câu này ở đâu vậy?”

“Con tự nghĩ.”

“Giỏi quá.”

“Đương nhiên. Con là con gái của Lâm tổng mà.”

Tôi bật cười thành tiếng.

Nửa năm sau, vụ việc của Chu Thừa Chí có kết quả bước đầu.

Anh ta phải hoàn trả phần lớn khoản tiền chiếm dụng thông qua bán tài sản cá nhân và cổ phần còn lại.

Một số hành vi liên quan đến hồ sơ giả được chuyển sang quy trình pháp lý.

Tôi không đi nghe.

Chu Thừa Viễn cũng không kể nhiều.

Chỉ có một lần, bố chồng từ nhà cũ gọi đến, nói Chu Thừa Chí muốn gặp tôi.

Tôi từ chối.

Không phải mọi lời hối hận đều cần người bị tổn thương ngồi nghe.

Cùng ngày hôm đó, tôi nhận được một bưu kiện.

Bên trong là một chiếc khăn lụa màu kem.

Không có tên người gửi.

Chỉ có một tấm thiệp nhỏ.

“Xin lỗi.”

Nét chữ là của Chu Thừa Chí.

Tôi nhìn chiếc khăn rất lâu.

Sau đó gấp thiệp lại, đặt vào ngăn kéo.

Chiếc khăn thì tôi gửi lại.

Không cần nữa.

Tôi đã tự lau sạch vệt rư/ợu trên mặt mình từ lâu rồi.

Một năm sau, Chu thị hoàn toàn ổn định.

Chu Thừa Viễn đưa công ty chuyển hướng sang vật liệu xanh và quản lý chuỗi cung ứng minh bạch.

Thu Sơn trở thành đối tác chiến lược, nhưng mọi giao dịch đều công khai, có kiểm toán độc lập.

Tôi vẫn điều hành Vãn Quang.

Thỉnh thoảng tôi tham dự vài diễn đàn đầu tư.

Lần đầu tiên tôi xuất hiện trước truyền thông địa phương, người dẫn chương trình giới thiệu tôi là:

“Nhà sáng lập quỹ Thu Sơn, Chủ tịch Vãn Quang, bà Lâm Vãn Thu.”

Sau buổi phỏng vấn, đoạn video được chia sẻ trong nhóm bạn học cũ.

Có người nhắn:

“Vãn Thu, nhiều năm không gặp, không ngờ cậu lợi hại vậy.”

Tôi trả lời:

“Cũng không có gì. Chỉ là vẫn luôn làm việc.”

Đúng vậy.

Tôi không phải bỗng nhiên trở nên lợi hại.

Tôi vẫn luôn như vậy.

Chỉ là trước đây ánh sáng trong căn nhà họ Chu quá thiên lệch, chiếu mãi vào vị trí của người khác, khiến họ không nhìn thấy tôi.

Nhưng mặt trời không vì không ai nhìn mà ngừng mọc.

Chu Niệm Niệm lên lớp mười.

Trong bài phát biểu đầu năm, giáo viên yêu cầu học sinh viết về người ảnh hưởng đến mình nhất.

Con bé viết về tôi.

Nó không hỏi ý tôi.

Đến ngày họp phụ huynh, giáo viên chủ nhiệm giữ tôi lại, đưa bài văn ấy cho tôi xem.

Tiêu đề là:

“Mẹ tôi không phải người hiền lành.”

Tôi nhìn tiêu đề, suýt bật cười.

Bài văn của con bé viết:

“Trước đây tôi luôn nghĩ mẹ là người hiền nhất thế giới. Mẹ không cãi nhau, không tranh giành, không nói xấu ai. Mẹ nhớ sở thích của tất cả mọi người, chăm sóc người già, chuẩn bị quà cho họ hàng, luôn mỉm cười trong các bữa tiệc gia đình.

Sau này tôi mới biết, mẹ không phải không biết tức giận.

Mẹ chỉ luôn đặt tình cảm lên trước bản thân.

Nhưng có một ngày, có người làm nhục mẹ trước mặt tôi. Tôi tưởng mẹ sẽ khóc, sẽ nhịn như trước đây.

Nhưng mẹ không khóc.

Mẹ đứng dậy, lấy lại tất cả sự tôn trọng vốn thuộc về mình.

Ngày hôm đó, tôi hiểu ra một chuyện.

Phụ nữ dịu dàng không có nghĩa là yếu đuối.

Một người có thể chăm sóc gia đình, cũng có thể điều hành công ty.

Một người có thể nấu một bát mì nóng, cũng có thể ký một hợp đồng trị giá hàng triệu.

Một người có thể tha thứ, nhưng cũng có quyền không tha thứ.

Mẹ tôi từng nói, khi người khác làm tổn thương mình, người sai không phải là mình.

Tôi muốn trở thành người giống mẹ.

Không phải vì mẹ giàu có hay thành công.

Mà vì mẹ dạy tôi rằng, giá trị của một người không cần đặt trên bàn cân của người khác.

Nếu có ai hỏi mẹ tôi có đủ tư cách ngồi ở bàn chính hay không, tôi sẽ trả lời:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...