“Lúa ngoài đồng vẫn chưa thu hoạch xong.”
“Thu xong tôi sẽ dọn đi.”
Có lẽ Vương Kiến Quốc không ngờ tôi lại đồng ý dễ dàng như vậy.
Ông ta sững lại một chút.
Rồi gật đầu.
“Được.”
“Vậy một tuần.”
“Một tuần sau tôi sẽ tới nghiệm thu.”
Nói xong.
Ông ta xoay người bỏ đi.
Mấy người phía sau cũng theo lên xe.
Động cơ xe van gầm lên.
Cuốn theo một màn bụi đất.
Chẳng mấy chốc đã biến mất sau khúc cua đầu làng.
Trong sân lại trở nên yên tĩnh.
Mẹ tôi ngồi xổm xuống đất.
Ôm mặt khóc.
Tôi đi tới.
Ngồi xuống bên cạnh bà.
Nhẹ nhàng vỗ vai.
“Không sao đâu mẹ.”
Tôi nói.
“Chúng ta vẫn còn chỗ ở.”
“Cái chỗ đó thì làm được gì?”
Mẹ ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Cha con với con chia nhau kiểu gì?”
“Anh con còn chẳng biết đang ở đâu.”
“Con lại chưa lập gia đình.”
“Nếu nhà bị phá thật.”
“Sau này con biết làm sao hả Lý Tưởng?”
Tôi không trả lời.
Cũng không biết phải trả lời thế nào.
Tôi cảm thấy trong cổ họng như mắc một cục bông ướt.
Nuốt không xuống.
Mà nhả cũng không ra.
“Đều vì chuyện năm đó.”
Giọng mẹ đã khàn đặc.
“Tôi biết mà.”
“Tôi biết chuyện này chưa kết thúc đâu.”
“Bọn chúng sẽ không bỏ qua cho nhà mình.”
“Bao nhiêu năm rồi.”
“Tôi cứ tưởng chúng quên rồi.”
“Tưởng mọi chuyện đã qua rồi.”
“Ai ngờ…”
“Chúng vẫn luôn chờ.”
“Chờ một cơ hội.”
Mẹ nói đúng.
Bọn chúng vẫn luôn chờ.
Chờ một cơ hội có thể nhổ tận gốc gia đình tôi.
Tôi đứng dậy.
Đi tới dưới gốc cây táo tàu.
Ngẩng đầu nhìn tán lá xanh um trên cao.
Ánh nắng xuyên qua những khe lá.
Rơi xuống mặt tôi thành từng mảng sáng tối loang lổ.
Hoa táo tàu đã nở.
Những chùm hoa nhỏ li ti.
Màu vàng xanh nhạt.
Không hề nổi bật.
Nhưng mùi hương lại rất thơm.
Ngọt dịu.
Khiến người ta bất giác thấy lòng bình yên.
Đúng lúc ấy.
Phía sau tôi vang lên tiếng bước chân.
Tô Vãn không biết đã đứng đó từ khi nào.
Cô nhìn theo hướng những chiếc xe van vừa rời đi.
Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.
“Bọn chúng tới nhanh hơn tôi dự tính.”
Cô nói.
Tôi quay đầu nhìn cô.
“Cậu biết bọn chúng sẽ tới?”
“Biết.”
Tô Vãn gật đầu.
“Bởi vì chiếc USB kia.”
“Đã khiến có người ngồi không yên rồi.”
“Mẹ.”
Tôi lên tiếng.
“Mẹ có tin vào báo ứng không?”
Mẹ tôi sững lại.
Không trả lời ngay.
“Tôi tin.”
Tôi nói.
“Kẻ xấu sớm muộn cũng sẽ gặp báo ứng.”
Khi câu nói ấy rời khỏi miệng.
Giọng tôi rất bình tĩnh.
Nhưng trong lòng lại có thứ gì đó đang chậm rãi trỗi dậy.
Không phải tức giận.
Cũng không phải đau buồn.
Mà giống như một loại xúc động đã bị đè nén quá lâu.
Bị giam giữ quá lâu.
Đến cuối cùng không thể tiếp tục kìm nén được nữa.
Tôi nhớ tới lời Tô Vãn tối qua.
“Bây giờ đầu mối nằm ở đây.”
Tôi nhớ tới ánh sáng trong mắt cô.
Ánh sáng rực rỡ nhất mà tôi từng nhìn thấy.
Tôi đưa tay vào túi.
Chạm vào chiếc USB nhỏ lạnh ngắt.
Tối qua.
Lúc giao nó cho tôi.
Tô Vãn đã nói:
“Nếu tôi xảy ra chuyện.”
“Thì hãy giao chiếc USB này cho truyền thông cấp tỉnh.”
Cô còn ghi sẵn một danh sách.
Số điện thoại.
Tên người liên hệ.
Từng bước một.
Đều được sắp xếp rõ ràng.
Tôi khi ấy đã nói:
“Cậu sẽ không gặp chuyện gì đâu.”
Còn cô chỉ cười.
“Luôn chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.”
“Nhưng vẫn phải giữ hy vọng lớn nhất.”
Tôi lấy chiếc USB ra.
Xoay một vòng trong lòng bàn tay.
Dưới ánh nắng.
Nó phản chiếu ánh bạc lạnh lẽo.
Rất nhỏ.
Rất nhẹ.
Nhưng tôi lại cảm nhận được sức nặng của nó.
Bên trong.
Chứa đựng vận mệnh của rất nhiều người.
Tôi cất USB trở lại túi.
Sau đó sải bước về phía cổng sân.
“Lý Tưởng!”
Mẹ gọi với theo phía sau.
“Con đi đâu đấy?”
“Đi tìm Tô Vãn.”
Tôi đáp.
“Tìm con bé làm gì?”
Tôi không quay đầu lại.
“Đi kết thúc những chuyện cần phải kết thúc.”
Tô Vãn đang ở nhà khách duy nhất trên thị trấn.
Nói là nhà khách.
Nhưng thật ra chỉ là một tòa nhà ba tầng cũ kỹ.
Tường ngoài quét vôi trắng.
Nhiều chỗ đã bong tróc.
Lộ ra lớp xi măng xám xịt bên dưới.
Tầng một là cửa hàng tạp hóa.
Bán thuốc lá.
Rượu.
Bánh kẹo.
Ngoài cửa đặt hai bàn bi-a.
Mấy thanh niên tóc nhuộm vàng đang cúi người đánh bóng.
Tiếng bi va vào nhau vang lách cách.
Khi tôi tới nơi.
Trong sáu người mặc đồ đen.
Có bốn người đang đứng gác trước cửa.
Nhìn thấy tôi.
Họ không ngăn lại.
Chỉ khẽ gật đầu.
Giống như đã biết trước tôi sẽ tới.
Phòng của Tô Vãn ở tầng ba.
Cửa phòng mở sẵn.
Cô đang đứng bên cửa sổ gọi điện thoại.
Hôm nay cô thay quần áo khác.
Quần jean xanh đậm.
Áo thun trắng.
Mái tóc buộc thành đuôi ngựa.
Trông như chuẩn bị đi làm việc gì đó cần vận động nhiều.
Nhìn thấy tôi.
Cô nói với người bên kia điện thoại:
“Trước mắt cứ vậy đã.”
Rồi cúp máy.
“Cậu tới rồi.”
Cô nói.
“Ừ.”
Tôi ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa.
“Bên ngoài vừa có một người tới.”
“Tên là Vương Kiến Quốc.”
“Tự xưng là Phó Chủ nhiệm Văn phòng Tiếp dân huyện.”
“Nói muốn phá nhà tôi.”
Biểu cảm của Tô Vãn không thay đổi nhiều.
Nhưng đôi mắt cô khẽ nheo lại.
Giống như bị ánh sáng mạnh chiếu vào.
Chaporia
Bình Luận (0)