Rất nhiều người viết thư cho cô.
Có những nạn nhân từng trải qua hoàn cảnh tương tự.
Có những người xa lạ từng nhiệt tình giúp đỡ người khác.
Cũng có cả những người từng đóng vai trò không mấy vẻ vang trong vụ án của cô năm đó.
Trong số đó.
Có người xin lỗi.
Có người giải thích.
Cũng có người mắng chửi cô.
Tô Vãn đọc tất cả những lá thư ấy.
Có thư cô hồi âm.
Có thư cô không.
Cô nói:
“Có những chuyện đáng được tha thứ.”
“Có những chuyện không đáng được tha thứ.”
“Cũng có những chuyện không phải là vấn đề đáng hay không đáng.”
“Mà là có cần hay không cần.”
“Tôi không phải thánh mẫu.”
Cô nói.
“Tôi chỉ cảm thấy.”
“Hận một người quá mệt mỏi.”
“Tôi đã mệt suốt mười lăm năm rồi.”
“Không muốn tiếp tục mệt nữa.”
Tôi hiểu ý cô.
Hận thù là một nhà tù.
Mà người bị nhốt bên trong.
Lại chính là bản thân mình.
Về sau.
Mọi thứ dần trở lại bình yên.
Tôi làm ở nhà máy tại Diệc Trang thêm ba năm.
Từ một thợ điện bình thường.
Lên làm tổ trưởng tổ điện.
Lương tăng lên.
Tay nghề cũng thành thạo hơn.
Quan hệ với đồng nghiệp ngày càng thân thiết.
Bọn họ gọi tôi là “Lý Đại Nã”.
Bởi vì bất kể sự cố đường điện nào.
Tôi cũng có thể sửa được.
Có một lần.
Tôi mang táo đỏ mẹ gửi từ quê lên mời mọi người ăn.
Ai ăn cũng khen ngọt.
Còn hỏi tôi có mang thêm không.
Tô Vãn trở thành đối tác của văn phòng luật sư.
Càng ngày càng bận.
Số lần đi công tác cũng càng lúc càng nhiều.
Nhưng mỗi tháng cô đều trở về một lần.
Có khi là cuối tuần.
Có khi ở lại vài ngày.
Không cố định.
Mỗi lần trở về.
Chúng tôi cùng nấu cơm.
Cùng đi dạo.
Cùng xem một bộ phim.
Hoặc chẳng làm gì cả.
Chỉ ngồi ngoài ban công.
Nhìn dòng người qua lại dưới lầu.
Chậu trầu bà cô nuôi đã phủ kín cả ban công.
Những dây leo xanh biếc buông dài xuống.
Tựa như một thác nước màu xanh.
Cô nói.
Đó là chậu cây đầu tiên cô mua khi đến Bắc Kinh.
Đã nuôi mấy năm rồi.
Thậm chí còn lâu hơn cả thời gian tôi tới đây.
Tôi nói:
“Chậu trầu bà còn quan trọng hơn tôi.”
Cô đáp:
“Không phải.”
“Nó không biết nói chuyện.”
“Còn cậu biết.”
Tôi nói:
“Tôi cũng đâu biết nói.”
Cô cười.
“Biết chứ.”
“Cậu nói không nhiều.”
“Nhưng câu nào cũng giữ lời.”
Lời tôi nói.
Câu nào cũng giữ lời sao?
Tôi nghĩ là đúng.
Mười lăm năm trước.
Tôi nói với cô bé ấy:
“Tôi tới cứu cậu.
”
Tôi đã làm được.
Mười lăm năm sau.
Tôi nói với người phụ nữ quay trở về ấy:
“Tôi đi cùng cậu.”
Tôi cũng đã làm được.
Tôi chưa từng thất hứa.
Mẹ gọi điện tới.
Nói cây táo đỏ trong nhà năm nay sai trĩu quả.
Cành cây bị đè cong xuống.
Có lẽ phải chống bằng gậy mới được.
Bà hỏi:
“Bao giờ con về ăn táo?”
Tôi đáp:
“Tết ạ.”
Mẹ lại hỏi:
“Thế Tô Vãn thì sao?”
“Con bé có về không?”
Tôi nói:
“Con không biết.”
“Để con hỏi thử.”
Nhưng tôi còn chưa kịp hỏi.
Tin nhắn của Tô Vãn đã gửi tới.
“Dì hỏi em có về quê ăn Tết không?”
“Tại sao cậu biết?”
“Dì gọi điện trực tiếp cho em.”
“Tích cực hơn cậu nhiều.”
Tôi bật cười.
“Vậy cậu trả lời thế nào?”
Tô Vãn không nhắn chữ.
Chỉ gửi lại một dấu chấm.
Tôi nhìn dấu chấm ấy.
Cười rất lâu.
Ngoài cửa sổ.
Bắc Kinh lên đèn.
Dòng xe cộ tấp nập như mắc cửi.
Những tòa cao ốc phía Quốc Mậu sáng rực ánh đèn.
Tựa như từng ngọn núi pha lê trong suốt.
Tôi đứng bên cửa sổ.
Dưới chân là thành phố tôi đã sống ba năm.
Trên đầu là bầu trời không nhìn thấy sao.
Điện thoại lại rung lên.
Tin nhắn thứ hai của Tô Vãn hiện ra.
“Năm nay em sẽ về cùng cậu.”
“Tiện thể mang theo phong bao lì xì cho dì.”
“Lì xì gì?”
“Quà gặp mặt.”
“Kiểu lần đầu chính thức ra mắt ấy.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn đó.
Tim đập thình thịch.
Đập rất nhanh.
Nhanh giống hệt nhịp tim năm chín tuổi.
Khi tôi ngồi cưa ổ khóa trong đêm.
“Tô Vãn.”
Tôi gõ rồi xóa.
Xóa rồi lại gõ.
Cuối cùng chỉ gửi đi ba chữ.
“Cậu nghĩ kỹ rồi?”
Cô trả lời rất nhanh.
Nhanh như thể đã chuẩn bị đáp án từ rất lâu.
“Em đã nghĩ suốt mười lăm năm rồi.”
“Đủ lâu rồi.”
Ngoài cửa sổ.
Thành phố sáng rực ánh đèn.
Tiếng xe cộ như những đợt sóng biển.
Hết lớp này đến lớp khác tràn tới.
Tôi nắm chặt điện thoại.
Đứng trước khung cửa kính.
Nhìn gương mặt phản chiếu của chính mình.
Làn da ngăm đen.
Gương mặt thô ráp.
Nhưng đôi mắt rất sáng.
Rất sáng.
Giống như đêm hè của mười lăm năm trước.
Khi tôi ngồi xổm bên ngoài bức tường nhà Tống Xuân Lệ.
Dưới ánh trăng.
Là đôi mắt của một cậu bé chín tuổi.
Khi ấy.
Cậu không biết mình đang làm gì.
Cậu chỉ biết.
Có một cánh cửa cần được mở ra.
Cánh cửa đã mở.
Ánh sáng đã bước vào.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)