“Vậy mà vẫn quấn vải tiếp tục làm.”
“Cậu muốn gì chứ?”
Tô Vãn hé môi.
Nhưng không nói nên lời.
“Cậu chẳng muốn gì cả.”
Tôi thay cô trả lời.
“Cậu chỉ muốn ở bên tôi thôi.”
“Cho dù là cuốc đất.”
“Cậu vẫn muốn ở bên tôi.”
Hơi nóng từ bát cháo bốc lên.
Làm gương mặt cô trở nên mờ ảo.
Nhưng tôi vẫn nhìn thấy.
Khóe mắt cô đỏ lên.
Trong khi khóe môi lại đang cong lên.
“Lý Tưởng.”
Giọng cô hơi run.
“Cậu đúng là…”
“Cậu học nói những lời này từ khi nào thế?”
“Ở Bắc Kinh học được.”
Tôi đáp.
“Nước máy ở đây ngọt lắm.”
“Uống vào là biết nói chuyện.”
Tô Vãn bị tôi chọc cười.
Cười đến mức nước mắt cũng trào ra.
Cô vừa cười vừa lau nước mắt.
Vừa lau nước mắt vừa cười.
Vai run lên từng đợt.
Tôi cũng cười theo.
Buổi sáng hôm ấy.
Ánh nắng rất đẹp.
Cháo kê rất nóng.
Trứng rán rất tròn.
Giữa mùa thu Bắc Kinh.
Chúng tôi vừa cười.
Vừa khóc.
Vừa ăn.
Vừa trò chuyện.
Tựa như một buổi sáng rất bình thường.
Tựa như một đôi tình nhân bình thường.
Tựa như hàng vạn câu chuyện bình dị khác trong thành phố này.
Nhưng tôi biết.
Chuyện này không hề bình thường.
Bắt đầu từ đêm hè năm đó.
Từ lưỡi cưa sắt trong tay một cậu bé chín tuổi.
Từ nước mắt của một cô bé bị nhốt dưới địa đạo.
Từ lời hứa:
“Tôi sẽ không quên cậu.”
Từ mười lăm năm tìm kiếm.
Từ những chiếc xe màu đen nối đuôi nhau tiến vào ngôi làng.
Từ một chiếc USB.
Từ một phiên tòa.
Từ chiếc bao tải dệt in ba chữ “Phân bón tổng hợp”.
Từ từng bước chân trên chặng đường đã đi qua.
Không có điều gì là bình thường cả.
Ăn sáng xong.
Tô Vãn đi rửa bát.
Tôi đứng ở cửa bếp.
Nhìn bóng lưng cô.
Cô mặc chiếc áo nỉ rộng thùng thình.
Mái tóc được kẹp gọn bằng chiếc kẹp đơn giản.
Tiếng nước chảy ào ào vang lên.
Cô khẽ ngân nga một bài hát mà tôi không biết tên.
“Tô Vãn.”
Tôi gọi cô.
“Hửm?”
“Cảm ơn cậu đã đi tìm tôi.”
Cô khóa vòi nước.
Quay người lại.
Đôi bàn tay còn ướt khẽ lau lên chiếc tạp dề.
Sau đó nghiêng đầu nhìn tôi.
“Cảm ơn cái gì?”
“Cảm ơn cậu đã không từ bỏ.”
“Bất kể là mười lăm năm trước.”
“Hay mười lăm năm sau.”
Tô Vãn bước tới.
Đến trước mặt tôi.
Ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt tôi.
Cô không nói gì.
Chỉ đưa tay ra.
Nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
Tay cô rất ấm.
Rất mềm.
Rất nhỏ.
Giống như mười lăm năm trước.
Tay tôi rất thô ráp.
Rất lớn.
Rất đen.
Giống như mười lăm năm trước.
Nhưng lần này.
Tôi không buông ra.
Sau đó.
Mọi chuyện thật ra rất đơn giản.
Cuối năm.
Vụ án của Tống Xuân Lệ được đưa ra xét xử.
Tôi và Tô Vãn đều đến.
Trên ghế bị cáo.
Tống Xuân Lệ mặc bộ quần áo phạm nhân màu xám.
Tóc đã bạc quá nửa.
Da thịt trên mặt chảy xệ xuống.
Giống như một quả bóng bị xì hơi.
Bà ta cúi gằm đầu.
Từ đầu đến cuối không hề ngẩng lên.
Tôi không biết bà ta có nhìn thấy tôi hay không.
Có lẽ là thấy.
Cũng có lẽ là không.
Nhưng tôi không còn quan tâm nữa.
Khi thẩm phán tuyên đọc bản án.
Cả phòng xử án vô cùng yên tĩnh.
Tống Xuân Lệ bị kết tội buôn bán trẻ em.
Tội giam giữ trái phép.
Tội hối lộ.
Nhiều tội danh cộng lại.
Bị tuyên án tù chung thân.
Tước bỏ quyền chính trị suốt đời.
Khoảnh khắc bản án được tuyên.
Trên hàng ghế dự thính có người bật khóc.
Là người nhà của những đứa trẻ bị bắt cóc.
Có người đã tìm lại được con.
Có người vẫn chưa.
Tiếng khóc không lớn.
Nhưng rất nặng nề.
Giống như vọng lên từ tận lòng đất.
Tô Vãn ngồi bên cạnh tôi.
Không khóc.
Cô chỉ ngồi rất thẳng.
Ánh mắt nhìn về phía bục thẩm phán.
Biểu cảm bình tĩnh.
Tựa như mặt hồ không gợn sóng.
Phiên tòa kết thúc.
Chúng tôi bước ra khỏi tòa án.
Bên ngoài đang mưa.
Bầu trời xám xịt.
Trong không khí phảng phất mùi đất ẩm.
Tô Vãn mở ô.
Chia cho tôi một nửa.
“Kết thúc rồi.”
Cô nói.
“Ừ.”
“Tiếp theo cậu định làm gì?”
“Tiếp tục đi làm.”
“Tiếp tục sống.”
Tôi đáp.
“Còn cậu?”
Tô Vãn im lặng một lúc.
Rồi nói:
“Tôi muốn viết một cuốn sách.”
“Sách gì?”
“Viết lại câu chuyện của chúng ta.”
“Bắt đầu từ căn địa đạo đó.”
“Từ lúc cậu cưa ổ khóa.”
“Từ lúc tôi bỏ chạy.”
“Từ mười lăm năm tìm kiếm sau này.”
“Cho đến khi vụ án khép lại.”
“Tôi muốn nhiều người biết rằng.”
“Trên thế giới này có kẻ xấu.”
“Nhưng cũng có người tốt.”
“Nơi nào có bóng tối.”
“Ở đó luôn có ánh sáng.”
Tôi nhìn những tòa nhà mờ ảo sau màn mưa.
Khẽ gật đầu.
“Cậu sẽ viết rất hay.”
Tôi nói.
“Làm sao cậu biết?”
“Bởi vì trí nhớ của cậu rất tốt.”
“Chuyện của mười lăm năm trước.”
“Cậu vẫn nhớ rõ từng chi tiết.”
Tô Vãn bật cười.
Khẽ đánh tôi một cái.
Chúng tôi che chung một chiếc ô.
Bước vào màn mưa.
Sau này.
Tô Vãn thật sự viết cuốn sách đó.
Cô viết suốt hai năm.
Sửa đi sửa lại hơn mười bản thảo.
Ngày sách được xuất bản.
Cô tặng tôi một cuốn.
Trên trang đầu có viết:
“Tặng cậu bé không có khuôn mặt ấy.
—— Tô Vãn”
Bìa sách là một cánh cửa đang mở.
Bên ngoài cửa.
Có một bóng người mơ hồ đứng đó.
Bên trong.
Là một vệt sáng.
Sau khi phát hành.
Cuốn sách tạo nên tiếng vang không nhỏ.
Chaporia
Bình Luận (0)