Mười Lăm Năm Tìm Em/Chương 28C. 28
20px

“Cậu mất đi tất cả.”

“Còn tôi lại chẳng báo đáp được gì cho cậu.”

Tôi nhìn cô.

Nghiêm túc nói:

“Tô Vãn.”

“Lúc cứu cậu.”

“Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện được báo đáp.”

“Khi đó tôi mới chín tuổi.”

“Thậm chí còn chẳng hiểu rõ hai chữ ‘báo đáp’ nghĩa là gì.”

“Tôi chỉ biết.”

“Có một cô bé đang bị nhốt trong bóng tối.”

“Cô bé ấy không nên bị nhốt ở đó.”

“Cô bé ấy phải được ra ngoài.”

“Cô bé ấy phải được về nhà.”

“Sau này cậu đã đến tìm tôi.”

“Cậu lái cả đoàn xe tiến vào làng.”

“Mang theo chứng cứ suốt mười lăm năm.”

“Đưa những kẻ xấu đó vào tù.”

“Những việc cậu làm.”

“Còn nhiều hơn.”

“Nặng nề hơn.”

“Khó khăn hơn rất nhiều so với những gì tôi từng làm cho cậu năm đó.”

“Tô Vãn.”

“Cậu không nợ tôi điều gì cả.”

“Thật đấy.”

Nước mắt Tô Vãn lặng lẽ lăn xuống.

Cô không lau.

Cũng không né tránh.

Chỉ cứ thế nhìn tôi mà khóc.

Giống như một đứa trẻ đã phải chịu quá nhiều tủi thân.

Cuối cùng cũng gặp được người hiểu mình.

Tôi đưa tay ra.

Giống như mười lăm năm trước trên ngọn đồi nhỏ ấy.

Khẽ vỗ lên vai cô.

Từng cái.

Từng cái một.

Rất nhẹ.

Rất chậm.

Đột nhiên.

Tô Vãn lao tới ôm chầm lấy tôi.

Cơ thể cô run rẩy.

Giống như một chiếc lá bị gió cuốn rơi.

Cô vùi mặt vào vai tôi.

Rồi bật khóc thành tiếng.

Không phải kiểu thút thít khe khẽ.

Mà là tiếng khóc bị dồn nén quá lâu.

Cuối cùng không thể kìm nén được nữa.

Khóc đến nghẹn lòng.

Khóc đến xé ruột xé gan.

Tôi không động đậy.

Ngồi thẳng người như một khúc gỗ.

Để mặc cô ôm chặt lấy mình.

Tay tôi lơ lửng giữa không trung.

Do dự một lúc.

Cuối cùng vẫn nhẹ nhàng đặt lên lưng cô.

Một cái.

Rồi một cái nữa.

Lại thêm một cái nữa.

Ngoài cửa sổ.

Bắc Kinh vẫn sáng rực ánh đèn.

Âm thanh xe cộ như những đợt thủy triều.

Hết lớp này đến lớp khác dâng lên.

Trong phòng khách.

Tivi vẫn đang bật.

Tiếng cười trong chương trình giải trí vang lên.

Xa xôi đến mức không còn chân thực nữa.

Chúng tôi cứ ôm nhau như thế.

Ôm thật lâu.

Thật lâu.

Lâu đến mức tôi không biết mình đã ngủ thiếp đi từ khi nào.

Khi tỉnh lại.

Tôi phát hiện mình đang tựa trên ghế sofa.

Trên người đắp một tấm chăn mỏng.

Tô Vãn không còn ở phòng khách nữa.

Trong bếp vang lên tiếng xào nấu.

Mùi dầu nóng và thức ăn thơm lừng bay ra ngoài.

Tôi ngồi dậy.

Dụi mắt.

Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ.

Rọi xuống sàn nhà.

Sáng bừng.

Đây là một buổi sáng rất đỗi bình thường ở Bắc Kinh.

Cửa bếp mở ra.

Tô Vãn bưng một chiếc đĩa bước ra.

Trên đĩa có hai quả trứng ốp la.

Hai lát bánh mì nướng.

Và một đĩa dưa muối nhỏ.

Cô đặt đĩa lên bàn ăn.

Liếc nhìn tôi.

Rồi mỉm cười.

“Dậy rồi à?”

“Mau đi đánh răng rửa mặt đi.”

“Bàn chải tôi để trên bồn rửa rồi.”

“Màu xanh ấy.”

Tôi đứng dậy.

Chân trần đi về phía nhà vệ sinh.

Lúc đi ngang qua bàn ăn.

Tôi cúi đầu nhìn bữa sáng ấy.

Trứng rán rất đẹp.

Lòng đỏ tròn vo.

Không hề bị vỡ.

Bánh mì nướng vàng ruộm.

Mé bánh hơi cháy một chút.

Nhưng cháy rất vừa.

Rất đẹp.

Dưa muối được thái nhỏ.

Trộn với dầu mè và giấm.

Chỉ ngửi thôi cũng thấy thèm ăn.

Chiếc bàn chải màu xanh.

Chiếc khăn mặt màu trắng.

Đều được gấp ngay ngắn.

Đặt trên bồn rửa.

Tôi đứng trước gương.

Nhìn khuôn mặt mình trong đó.

Làn da ngăm đen.

Thô ráp.

Trán đã xuất hiện những nếp nhăn mờ.

Khóe mắt có vết hằn khi cười.

Dưới cằm vẫn còn vài sợi râu chưa cạo sạch từ hôm qua.

Một gương mặt rất bình thường.

Gương mặt của một người nông dân.

Nhưng đôi mắt ấy.

Hình như sáng hơn trước một chút.

Tôi đánh răng.

Rửa mặt.

Rồi bước vào bếp.

Tô Vãn đang múc cháo.

Là cháo kê.

Được nấu rất đặc.

Khói nóng bốc lên nghi ngút.

“Ngồi xuống ăn đi.”

Cô nói.

Giọng điệu tự nhiên đến mức.

Như thể chúng tôi đã sống cùng nhau như thế từ rất lâu rồi.

Tôi ngồi xuống.

Bưng bát cháo lên.

Thổi vài cái.

Rồi nhấp một ngụm.

Cháo rất nóng.

Nóng đến mức đầu lưỡi tôi tê rần.

Nhưng rất thơm.

Rất mềm.

Và rất ngon.

“Lý Tưởng.”

Tô Vãn ngồi đối diện tôi.

Trên tay bưng bát cháo.

Nhưng ánh mắt lại đang nhìn tôi.

“Tôi có một câu muốn hỏi cậu.”

“Cậu hỏi đi.”

“Cậu bắt đầu quyết định tới Bắc Kinh từ khi nào?”

Tôi suy nghĩ một lúc.

Rồi nghiêm túc đáp:

“Ngày cậu tới.”

“Ngày nào?”

“Lần cậu tới một mình ấy.”

“Cậu nói mình nghỉ phép bảy ngày.”

“Cậu cùng mẹ tôi gói bánh chẻo.”

“Cùng cha tôi đánh cờ.”

“Cùng tôi ra đồng làm việc.”

“Tay bị phồng rộp một vết lớn.”

“Quấn vải lại rồi vẫn tiếp tục cuốc đất.”

“Tôi hỏi cậu quyết định từ lúc nào.”

“Không phải hỏi mấy chuyện chi tiết đó.”

“Đó chính là câu trả lời.”

Tôi nói.

“Ngày tay cậu bị phồng rộp.”

Tô Vãn nhìn tôi.

Trong mắt ánh lên một tia sáng.

“Tại sao lại là ngày đó?”

“Bởi vì.”

“Rõ ràng cậu không cần phải làm những việc ấy.”

“Cậu là luật sư.”

“Ở Bắc Kinh có công việc đàng hoàng.”

“Người cậu gặp đều là những nhân vật lớn.”

“Thứ cậu ăn đều là sơn hào hải vị.”

“Thế nhưng cậu lại ngồi xổm ngoài ruộng nhà tôi.”

“Cuốc đất.”

“Cuốc đến mức đầy tay bọng nước.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...