Mười Lăm Năm Tìm Em/Chương 27C. 27
20px

“Lý Tưởng, tôi có một chuyện muốn nói với cậu.”

“Cậu nói đi.”

Cô hít sâu một hơi.

Giống như đã gom hết dũng khí.

“Tôi tìm được Tống Xuân Lệ rồi.”

Tay tôi khựng lại.

Đũa dừng giữa không trung.

Chiếc bánh chẻo trượt khỏi đầu đũa, rơi trở lại đĩa, làm bắn lên một ít nước canh.

“Ở đâu?”

Tôi hỏi.

Giọng tôi rất bình tĩnh.

Nhưng tôi có thể cảm nhận được trái tim mình đang đập dữ dội trong lồng ngực.

Giống như muốn đâm vỡ cả xương sườn.

“Vân Nam, một huyện nhỏ.”

Giọng Tô Vãn cũng rất bình tĩnh.

Nhưng tay cô đang run.

Tôi nhìn thấy những ngón tay đang ôm lấy cánh tay mình khẽ run lên.

“Bà ta đổi tên đổi họ, thay thân phận khác, làm việc trong một quán ăn nhỏ. Tháng trước tổ chuyên án đã xác định được vị trí của bà ta và tiến hành bắt giữ rồi.”

“Bà ta nhận tội chưa?”

“Nhận một phần.”

“Nhưng chứng cứ bày ra trước mắt, không phải bà ta muốn chối là chối được.”

Tô Vãn ngừng lại.

Giọng nói thấp xuống.

“Lý Tưởng, bà ta sẽ bị phán rất nặng.”

“Ít nhất cũng hơn mười lăm năm.”

Tôi ngồi đó.

Im lặng thật lâu.

Bánh chẻo trong đĩa nguội mất rồi.

Tôi cũng không ăn thêm nữa.

Tôi nhìn đĩa bánh chẻo đã nguội lạnh.

Trong đầu hết lần này đến lần khác hiện lên những suy nghĩ hỗn độn.

Nghĩ tới căn địa đạo năm đó.

Nghĩ tới ổ khóa mãi không cưa đứt được.

Nghĩ tới ngày mẹ tôi bị tức đến đổ bệnh.

Nghĩ tới buổi chiều cha tôi đi báo án rồi bị mắng đuổi về.

Nghĩ tới bóng lưng anh trai phải bỏ học, tha hương nơi đất khách.

Nghĩ tới tất cả những ánh mắt khinh thường, những lần bị xa lánh, bị chèn ép mà gia đình tôi đã chịu suốt mười lăm năm qua.

Nguồn cơn của tất cả những chuyện ấy.

Đều là Tống Xuân Lệ.

Bà ta giống như một khối u ác tính.

Mọc trong ngôi làng đó.

Mọc ngay bên cạnh nhà chúng tôi.

Lớn lên từng ngày suốt bao nhiêu năm.

Hút máu biết bao nhiêu người.

Giờ cuối cùng cũng bị nhổ bỏ.

Thế nhưng.

Tôi lại không vui như mình từng tưởng tượng.

“Cậu đang nghĩ gì vậy?”

Tô Vãn hỏi.

“Tôi đang nghĩ…”

Tôi chậm rãi nói.

“Một người rốt cuộc phải xấu xa đến mức nào mới có thể nhốt con nhà người khác trong địa đạo, nuôi như nuôi súc vật?”

Tô Vãn không trả lời.

“Tôi còn đang nghĩ…”

Tôi tiếp tục.

“Những kẻ đó.”

“Những kẻ mua trẻ con.”

“Những kẻ bán trẻ con.”

“Những kẻ bao che cho bọn buôn người.”

“Những kẻ nhận tiền rồi ngậm miệng.”

“Bọn họ có từng nghĩ rằng những đứa trẻ ấy cũng là con người hay không?”

“Chúng có tên.”

“Có cha mẹ.”

“Có gia đình của riêng mình.”

“Bọn họ làm mất con nhà người ta.”

“Cha mẹ người ta phải đau lòng đến mức nào chứ?”

Giọng tôi hơi run.

Nhưng tôi vẫn nói tiếp.

“Ở trong làng, tôi đã nhìn thấy quá nhiều rồi.”

“Có một gia đình, con trai bị bắt cóc.”

“Mẹ cậu bé tìm suốt ba năm.”

“Tóc bạc trắng.”

“Khóc đến mù cả mắt.”

“Cuối cùng nhảy giếng tự vẫn.”

“Còn có một gia đình khác, con gái bị bắt cóc.”

“Cha cô bé bán nhà, bán đất, đi khắp nơi tìm con.”

“Tìm suốt năm năm vẫn không thấy.”

“Lúc trở về thì đã phát điên rồi.”

“Ngày nào cũng đi lang thang ở đầu làng.”

“Miệng không ngừng gọi tên con gái mình.”

“Những chuyện đó.”

“Cậu biết.”

“Tôi biết.”

“Đám người kia càng biết rõ hơn.”

“Nhưng bọn chúng không quan tâm.”

“Điều duy nhất bọn chúng quan tâm là tiền.”

Tôi cuối cùng cũng không nói tiếp nữa.

Bởi vì tôi nhận ra.

Khóe mắt mình đã ướt rồi.

Tô Vãn bước tới.

Ngồi xổm xuống trước mặt tôi.

Ngẩng đầu nhìn tôi.

Trong mắt cô cũng ánh lên một tầng nước.

“Lý Tưởng, những điều cậu vừa nói, tôi đều biết hết.”

“Bởi vì tôi chính là một trong những đứa trẻ đó.”

“Tôi đã từng chỉ còn cách một bước nữa thôi là trở thành một đứa trẻ vĩnh viễn không thể trở về nhà.”

“Là cậu đã kéo tôi ra khỏi cánh cửa ấy.”

Cô đưa tay ra.

Nắm lấy tay tôi.

“Bây giờ.”

“Cuối cùng chúng ta cũng đã đóng được cánh cửa đó lại rồi.”

Tôi không nói gì.

Chỉ siết chặt tay cô.

Bàn tay cô nhỏ hơn tay tôi rất nhiều.

Nhưng lại rất ấm.

Giống như một ngọn lửa.

Từ đầu ngón tay cháy thẳng vào trong tim.

Tối hôm đó.

Tôi ở lại nhà Tô Vãn.

Không trở về Dịch Trang.

Chúng tôi ngồi trên ghế sofa trong phòng khách xem tivi.

Thực ra chẳng ai thật sự xem cả.

Trên màn hình đang phát một chương trình giải trí nào đó.

Tiếng cười đùa ồn ào vang lên liên tục.

Nhưng cả hai đều không nói chuyện.

Ngoài cửa sổ.

Thành phố Bắc Kinh vẫn sáng rực ánh đèn.

Âm thanh xe cộ mơ hồ vọng vào.

Tựa như tiếng biển xa xa.

Tô Vãn dựa vào một đầu ghế sofa.

Ôm chiếc gối trong lòng.

Mắt nhìn chằm chằm vào màn hình tivi.

Nhưng tôi để ý thấy.

Đã rất lâu rồi cô không chớp mắt.

“Lý Tưởng.”

Cô đột nhiên lên tiếng.

Giọng rất khẽ.

“Cậu có từng nghĩ không?”

“Nếu chúng ta chưa từng gặp nhau.”

“Bây giờ cậu sẽ ở đâu?”

Tôi suy nghĩ một lúc.

Rồi đáp:

“Vẫn ở ngôi làng đó.”

“Trồng trọt.”

“Nếu tôi không đi tìm cậu thì sao?”

“Vậy tôi vẫn ở đó.”

“Trồng trọt.”

Tô Vãn quay đầu lại.

Nhìn tôi.

Ánh sáng xanh từ màn hình tivi hắt lên gương mặt cô.

Khiến biểu cảm ấy lúc sáng lúc tối.

“Cậu không thấy không cam lòng sao?”

“Cậu đã cứu mạng tôi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...