Tôi gọi bốn món:
Thịt heo xào vị cá.
Gà Cung Bảo.
Đậu phụ Ma Bà.
Canh chua cay.
Tô Vãn nhìn cả bàn thức ăn.
Bật cười.
“Cậu có phải gọi hết tất cả món Tứ Xuyên quanh nhà mình rồi không?”
Tôi nói:
“Tôi cũng không biết món nào ngon.”
“Thế nên gọi hết luôn.”
Cô gắp một miếng gà.
Nhai hai cái.
Rồi gật đầu.
“Ừm.”
“Cũng được.”
“Ít nhất còn ngon hơn cơm căng tin.”
Tôi cũng ăn thử một miếng.
Quả thật không tệ.
Nhưng vẫn không ngon bằng món mẹ tôi nấu.
Tôi không nói ra.
Ăn xong thanh toán.
Một trăm hai mươi ba tệ.
Tôi lấy những tờ tiền nhàu nhĩ trong túi ra.
Đếm từng tờ một đưa cho chủ quán.
Tô Vãn đứng bên cạnh nhìn.
Không nói gì.
Mãi đến khi ra khỏi quán.
Cô mới lên tiếng:
“Lý Tưởng.”
“Cậu mời tôi ăn cơm.”
“Tôi rất vui.”
“Nhưng lần sau cậu có thể đừng dùng tiền mặt được không?”
“Thanh toán bằng điện thoại tiện biết bao.”
“Tôi chưa liên kết thẻ ngân hàng.”
“Ngày mai tôi đưa cậu đi làm.”
Tôi không từ chối.
Bởi vì cô nói đúng.
Tôi phải học cách thanh toán bằng điện thoại.
Phải học những thứ mà tất cả mọi người trong thành phố này đều đang dùng.
Tôi không tới Bắc Kinh để du lịch.
Tôi tới Bắc Kinh để sống được ở nơi này.
Tôi không biết trả lời thế nào.
Vì với tôi, đó thật sự là chuyện rất đáng để vui.
Một năm trước, tôi còn là một nông dân ở thôn Lý Gia.
Ngày ngày cuốc đất.
Mùa hè phơi nắng.
Mùa đông hứng gió.
Ngay cả tàu điện ngầm cũng không biết đi.
Còn bây giờ, tôi có công việc ổn định.
Có chứng chỉ nghề.
Có tiền lương.
Có tiền gửi về cho gia đình.
Mỗi tháng còn để dành được một ít.
Tôi cảm thấy như vậy đã rất tốt rồi.
Tô Vãn nhìn tôi một lúc lâu.
Cuối cùng chỉ khẽ thở dài.
“Lý Tưởng.”
“Hửm?”
“Cậu có phát hiện không?”
“Phát hiện gì?”
“Cậu chưa từng nói cậu vui.”
Tôi sững người.
Cô nói tiếp:
“Cậu chỉ nói lương tăng rồi.”
“Công việc ổn định rồi.”
“Cuộc sống khá hơn rồi.”
“Nhưng chưa từng nói bản thân mình vui.”
Nồi nước trong bếp bắt đầu sôi.
Tiếng ùng ục phá tan sự yên tĩnh.
Tôi cúi đầu nhìn những chiếc bánh chẻo đang nổi lên mặt nước.
Một lúc lâu sau mới nói:
“Chắc là vui.”
“Chắc là?”
“Ừ.”
“Vì trước đây chưa từng nghĩ mình sẽ sống như thế này.”
Tô Vãn không hỏi thêm.
Cô luôn như vậy.
Những lúc tôi không muốn nói.
Cô sẽ không ép.
Bánh chẻo chín.
Tôi vớt ra hai bát.
Mang đến bàn ăn.
Tô Vãn ngồi đối diện tôi.
Ánh nắng mùa thu xuyên qua cửa sổ.
Rơi trên tóc cô.
Mềm mại như một lớp vàng nhạt.
Ăn được một nửa.
Cô bỗng mở miệng.
“Lý Tưởng.”
“Hửm?”
“Năm sau tôi định đổi nhà.
”
“Ừ.”
“Đổi căn lớn hơn.”
“Ừ.”
“Ba phòng ngủ.”
“Ừ.”
Tô Vãn đặt đũa xuống.
Nhìn tôi.
“Cậu không hỏi vì sao à?”
Tôi ngẩng đầu.
Thành thật nói:
“Chắc là vì ở thoải mái hơn.”
Tô Vãn nhắm mắt.
Hít sâu một hơi.
Giống như đang cố nhịn điều gì đó.
Một lát sau.
Cô bật cười.
“Đúng.”
“Thoải mái hơn.”
“Rất thoải mái.”
Buổi chiều.
Chúng tôi ra công viên gần nhà đi dạo.
Lá ngân hạnh phủ kín mặt đất.
Mỗi bước chân đều vang lên tiếng sột soạt.
Tô Vãn đi phía trước.
Tôi đi phía sau.
Giống như rất nhiều lần trước đây.
Đi được một đoạn.
Cô đột nhiên quay đầu.
“Lý Tưởng.”
“Sao vậy?”
“Ngày đó.”
“Ngày nào?”
“Ngày tôi rời làng.”
“Tôi hỏi cậu có tiễn tôi không.”
“Ừ.”
“Cậu còn nhớ mình nói gì không?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Không nhớ.”
Tô Vãn tức đến bật cười.
“Cậu đúng là đồ ngốc.”
Tôi gãi đầu.
Thật sự không nhớ.
Cô nhìn tôi.
Ánh mắt vừa bất lực vừa dịu dàng.
“Ngày đó tôi nói.”
“Nếu cậu tiễn tôi.”
“Có thể tôi sẽ không đi được nữa.”
Lần này tôi nhớ ra rồi.
Nhưng tôi vẫn không biết nên nói gì.
Tô Vãn nhìn tôi.
“Bây giờ thì sao?”
“Hả?”
“Nếu bây giờ tôi không đi nữa.”
“Cậu có cảm thấy phiền không?”
Gió thu thổi qua.
Một chiếc lá vàng rơi xuống vai cô.
Tôi đưa tay lấy chiếc lá xuống.
“Không phiền.”
Tô Vãn khẽ chớp mắt.
“Thật à?”
“Ừ.”
“Tại sao?”
Tôi nắm chiếc lá trong tay.
Nhìn cô.
Rất lâu sau mới mở miệng.
“Bởi vì.”
“Tôi đã quen rồi.”
“Quen cái gì?”
“Quen mỗi ngày đều thấy tin nhắn của cậu.”
“Quen có người hỏi tôi ăn cơm chưa.”
“Quen có người chê tôi trả lời ít chữ.”
“Quen lúc gặp chuyện sẽ nghĩ tới việc gọi cho cậu.”
“Quen biết rằng.”
“Tô Vãn luôn ở đó.”
Cô đứng im.
Không nói gì.
Chỉ nhìn tôi.
Đôi mắt ấy.
Vẫn sáng như năm mười lăm năm trước.
Sáng như khi ngẩng đầu nhìn tôi từ dưới địa đạo.
Sáng như khi nói:
“Tôi sẽ không quên cậu.”
Một lúc thật lâu.
Tô Vãn mới cúi đầu cười.
Khóe mắt hơi đỏ.
“Lý Tưởng.”
“Hửm?”
“Cậu cuối cùng cũng biết nói tiếng người rồi.”
“Tôi không hỏi chuyện đó.”
“Tôi hỏi cậu, cậu có sống vui vẻ không?”
Bánh chẻo chín rồi.
Tôi vớt ra, đặt lên bàn.
Trên chiếc đĩa sứ trắng là hơn chục chiếc bánh chẻo trắng mập mạp, còn bốc hơi nóng.
Tôi gắp một cái, cắn một miếng.
Là nhân hẹ trứng.
Hương vị giống hệt bánh chẻo mẹ tôi làm.
“Vui chứ.”
Tôi đáp.
Tô Vãn nhìn tôi ăn bánh chẻo.
Nhìn một lúc.
Đột nhiên nói:
Chaporia
Bình Luận (0)