Từ ban ngày đến đêm tối.
Tôi ngồi trong toa ghế cứng.
Nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ không ngừng thay đổi.
Từ đồng ruộng.
Thành núi non.
Từ núi non.
Thành bình nguyên.
Từ bình nguyên.
Biến thành những tòa nhà cao tầng.
Mỗi lần tàu dừng một ga.
Tôi lại lấy điện thoại chụp một tấm ảnh.
Gửi cho Tô Vãn.
Cô không trả lời.
Nhưng phía sau mỗi tấm ảnh đều hiện dòng chữ:
“Đã xem.”
Khi tới Bắc Kinh.
Đã là năm giờ sáng.
Trời còn chưa sáng hẳn.
Nhưng nhà ga đã chật kín người.
Tôi đi theo dòng người ra khỏi ga.
Đứng giữa quảng trường.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời phía trên.
Một màu xám đục.
Không thấy ngôi sao nào.
Nhưng những tòa nhà cao tầng phía xa lại sáng rực.
Hàng ngàn hàng vạn ánh đèn chen chúc với nhau.
Giống như một bầu trời sao khác.
Điện thoại rung lên.
Tin nhắn của Tô Vãn.
“Ra cửa ga rồi rẽ phải.”
“Tôi đang đợi ở ven đường.”
“Xe SUV màu trắng.”
Tôi đi về bên phải.
Băng qua dòng người.
Băng qua những tài xế xe dù đang chèo kéo khách.
Băng qua quầy bánh kếp bên đường vừa mở bán.
Một chiếc SUV màu trắng bật đèn cảnh báo.
Đỗ bên lề đường.
Cửa xe mở ra.
Tô Vãn nhảy xuống từ ghế lái.
Cô mặc áo khoác dạ màu đen.
Tóc buộc đuôi ngựa.
Mặt mộc không trang điểm.
Nhưng dưới ánh đèn đường.
Lại đẹp hơn bất cứ lúc nào trước đây.
“Lạnh không?”
Cô hỏi.
“Không lạnh.”
Tôi đáp.
“Lừa người.”
“Âm tám độ đấy.”
Cô kéo tay áo tôi.
Nhét thẳng tôi vào trong xe.
Máy sưởi trong xe mở rất lớn.
Vừa ngồi vào.
Tôi đã run lên một cái.
Tô Vãn khởi động xe.
Quay đầu nhìn tôi một cái.
Lại nhìn chiếc bao dứa dưới chân tôi.
Ánh mắt dừng trên ba chữ “Phân bón tổng hợp”.
Một lúc.
Rồi bật cười.
“Cậu chỉ mang mỗi cái này thôi à?”
“Ừm.”
“Táo tàu đâu?”
“Ở dưới đáy bao.”
“Bị đè nát không ít.”
“Vỡ cũng tốt.”
“Đỡ phải nhai.”
Cô cười đến mức đôi mắt cong cong như vầng trăng non.
Xe chạy lên đại lộ Trường An.
Rộng đến mức khó tin.
Những tòa nhà cao tầng và biển đèn hai bên đường liên tục lướt qua ngoài cửa kính.
Đỏ.
Xanh.
Vàng.
Tím.
Đủ mọi màu sắc.
Nhìn đến hoa cả mắt.
Tô Vãn lái rất chậm.
Giống như đang làm hướng dẫn viên cho tôi vậy.
Mỗi khi đi ngang qua một địa danh.
Cô lại giới thiệu một câu.
“Đây là Thiên An Môn.”
“Đây là Tử Cấm Thành.”
“Đây là Nhà hát lớn Quốc gia.”
Tôi áp mặt vào cửa kính xe.
Giống hệt một con chó quê lần đầu đi xa.
Cứ rướn cổ nhìn ra ngoài.
Cái gì cũng mới lạ.
Cái gì cũng đẹp.
Tô Vãn liếc tôi qua gương chiếu hậu.
Không nói gì.
Nhưng tôi nhìn thấy khóe môi cô vẫn luôn cong lên.
Cuối cùng.
Xe dừng lại dưới một khu chung cư cũ.
Tô Vãn nói đây là căn hộ cô thuê.
Hai phòng ngủ.
Một phòng khách.
Một phòng vẫn còn để trống.
Tạm thời cho tôi ở.
Tôi nói ở ký túc xá trường học là được rồi.
Cô bảo điều kiện ký túc xá không tốt.
Đợi tôi quen dần rồi chuyển sau.
Tôi nói vậy thì tôi phải trả tiền thuê nhà.
Cô đáp:
“Được.”
“Một tháng một nghìn tệ.”
“Sau này có lương thì trừ dần.”
Một nghìn tệ.
Ở Bắc Kinh.
Cho một phòng trong căn hộ hai phòng ngủ.
Tôi biết đây gần như là cho không.
Nhưng tôi không vạch trần.
Có những chuyện.
Nói toạc ra rồi.
Sẽ không còn đẹp nữa.
Những ngày ở Bắc Kinh.
Là quãng thời gian trôi nhanh nhất trong cuộc đời tôi.
Trường đào tạo nghề nằm ngoài vành đai năm phía Đông.
Mỗi sáng đi tàu điện ngầm mất hơn một tiếng.
Lần đầu tiên ngồi tàu điện ngầm.
Tôi còn không biết mua vé thế nào.
Đứng trước máy bán vé tự động loay hoay năm phút.
Người phía sau xếp hàng bắt đầu sốt ruột.
Một chị gái tốt bụng bước tới.
Bấm vài cái.
Vé liền được in ra.
Tôi cũng không biết muốn vào ga phải quét thẻ.
Cứ nhét tấm vé vào khe máy.
Nhét mãi không vào.
Một anh bảo vệ đứng bên cạnh nhìn không nổi nữa.
Đi tới giúp tôi quét vé.
Rồi chỉ cho tôi cách qua cổng.
Trong ánh mắt anh ấy không có chút chế giễu nào.
Chỉ có sự bao dung kiểu:
“Ai lần đầu chẳng như thế.”
Tôi ghi nhớ gương mặt của anh bảo vệ ấy.
Về sau.
Mỗi lần đi ngang cổng soát vé.
Tôi đều gật đầu chào anh.
Có lúc anh gật lại.
Có lúc bận quá không nhìn thấy.
Nhưng tôi không để tâm.
Khóa học điện công khó hơn tôi tưởng rất nhiều.
Những sơ đồ mạch điện.
Những ký hiệu.
Những công thức tính toán.
Với tôi chẳng khác gì thiên thư.
Buổi tối trở về nhà Tô Vãn.
Tôi nằm bò trên bàn học.
Đọc sách đến tận một hai giờ sáng.
Vẫn còn rất nhiều chỗ không hiểu.
Có những hôm Tô Vãn tăng ca trở về.
Thấy tôi vẫn ngồi dưới đèn học bài.
Cô sẽ pha cho tôi một tách trà.
Đặt nhẹ ở góc bàn.
Rồi rón rén trở về phòng mình.
Đôi khi.
Cô ngồi xuống đối diện tôi.
Cầm lấy giáo trình.
Giúp tôi gạch trọng điểm.
Dùng cách của mình để giảng lại cho tôi.
Cô giảng rất kiên nhẫn.
Giống như đang dạy một học sinh tiểu học.
Tôi nghe rất vất vả.
Như đang gặm một khúc xương cứng.
Nhưng gặm từng chút một.
Rồi cũng sẽ gặm hết.
Ba tháng sau.
Tôi thi đậu chứng chỉ điện công.
Ngày nhận được chứng chỉ.
Tôi mời Tô Vãn đi ăn.
Là một quán cơm nhỏ dưới khu chung cư.
Chaporia
Bình Luận (0)