Mười Lăm Năm Tìm Em/Chương 24C. 24
20px

Đi đôi giày rộng thùng thình của tôi.

Liều mạng chạy trên sườn đồi nhỏ.

Cô vẫn vậy.

Không chịu thua.

Không cam số phận.

Cũng chẳng cúi đầu.

Ngày Tô Vãn rời đi.

Tôi không tiễn cô.

Cô bảo không cần tiễn.

Thì tôi thật sự không tiễn.

Tôi đứng dưới gốc táo tàu.

Nghe tiếng bước chân cô xa dần.

Nghe tiếng động cơ ô tô nổ máy nơi đầu làng.

Nghe chiếc xe lao đi giữa bụi đất mịt mù.

Mẹ từ trong nhà bước ra.

Thấy tôi đứng ngẩn người dưới gốc cây.

Liền thở dài.

“Con xem con kìa.”

“Người ta từ xa như vậy tới thăm con.”

“Đến lúc đi mà con cũng chẳng chịu tiễn một đoạn?”

“Cô ấy bảo không cần tiễn.”

“Người ta bảo không cần tiễn thì con không tiễn thật à?”

“Con là đầu heo đấy hả?”

Tôi đúng là đầu heo thật.

Điều này.

Tôi thừa nhận.

Sau khi Tô Vãn đi.

Nhịp sống lại chậm lại.

Chậm như trâu già kéo xe.

Chậm như tuyết mùa đông tan chảy.

Nhưng tôi bắt đầu làm những việc trước đây chưa từng làm.

Tôi lên thị trấn mua một chiếc điện thoại thông minh.

Tốn tám trăm tệ.

Là số tiền tôi bán ngô suốt một tháng mới có.

Tôi học dùng WeChat.

Học đăng bài lên vòng bạn bè.

Học xem video ngắn.

Danh sách bạn bè WeChat của tôi chỉ có hai người.

Mẹ tôi.

Và Tô Vãn.

Tôi bắt đầu học tiếng phổ thông theo ứng dụng trên điện thoại.

Sáng nào thức dậy.

Tôi cũng đọc một đoạn tin tức trước màn hình.

Ghi âm lại.

Rồi tự nghe.

Nghe xong thấy chưa đúng.

Lại đọc tiếp.

Giọng địa phương của tôi rất nặng.

Phân không rõ âm đầu lưỡi cong và đầu lưỡi bằng.

Cũng không phân rõ âm mũi trước sau.

Luyện rất lâu.

Vẫn còn nguyên mùi quê mùa ấy.

Nhưng ít nhất.

Cũng tốt hơn trước một chút.

Một tối nọ.

Tô Vãn gửi cho tôi một tin nhắn rất dài.

Cô nói đã giúp tôi liên hệ một trường đào tạo nghề ở Bắc Kinh.

Học nghề điện.

Học phí cô sẽ chi trả.

Học xong có thể thi lấy chứng chỉ.

Có chứng chỉ rồi.

Sẽ tìm được một công việc đàng hoàng trong thành phố.

Cô nói:

“Cậu không cần trả lời ngay.”

“Cứ suy nghĩ từ từ.”

“Nghĩ kỹ rồi nói cho tôi biết.”

Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn ấy rất lâu.

Lâu đến mức màn hình điện thoại tự tắt.

Rồi sáng lên.

Lại tắt.

Tôi chỉ trả lời một chữ:

“Được.”

Cô lại gửi tới một tin nhắn.

“Là ‘Được, tôi đi’.”

“Hay là ‘Được, tôi biết rồi’?”

Tôi gõ rồi xóa.

Xóa rồi gõ.

Lặp đi lặp lại rất nhiều lần.

Cuối cùng.

Gửi đi một câu hoàn chỉnh.

“Được, tôi đi.”

“Tiền tôi tự trả.”

Tô Vãn trả lời bằng một dấu chấm.

Chỉ một dấu chấm.

Tôi nhìn dấu chấm ấy.

Cười rất lâu.

Mùa đông tới.

Tô Vãn không quay lại.

Cô gọi điện nói cuối năm có quá nhiều vụ án.

Không thể rời đi được.

Tôi nói:

“Không sao, cậu cứ bận việc của mình.”

Cô đáp:

“Cậu không phải không sao.”

“Cậu chỉ cứng miệng thôi.”

Tôi bật cười.

Cô nghe thấy qua điện thoại.

Liền nói:

“Lý Tưởng.”

“Cậu cười rồi đấy.”

“Hiếm thật.”

Ngày hai mươi ba tháng Chạp.

Tiểu niên.

Mẹ gói sủi cảo.

Nhân hẹ trứng.

Giống hệt lần trước Tô Vãn tới ăn.

Tôi ăn hai bát.

Đến bát thứ ba.

Mẹ nói:

“Đừng ăn nữa.”

“Để lại phần cho Tô Vãn.”

Tôi định nói.

Tô Vãn đang ở Bắc Kinh.

Làm sao ăn được.

Nhưng tôi không nói.

Bởi vì chính tôi cũng cảm thấy.

Nên để lại phần cho cô.

Tối hôm đó.

Tô Vãn gọi video tới.

Bên cô đèn đuốc sáng trưng.

Trông giống như đang ở trong một văn phòng rất lớn.

Cô nói vừa từ tòa án trở về.

Một vụ án kéo dài suốt bảy ngày xét xử.

Cuối cùng cũng kết thúc.

Cô nói mí mắt mình sắp dính lại với nhau rồi.

Mệt đến mức chỉ muốn ngủ.

Nhưng vẫn muốn gọi điện cho tôi một cuộc.

Trong cuộc gọi video.

Gương mặt Tô Vãn có chút tiều tụy.

Quầng thâm dưới mắt rất rõ.

Nhưng đôi mắt ấy vẫn sáng như trước.

“Lý Tưởng.”

“Chỗ cậu có tuyết rơi chưa?”

Cô hỏi.

Tôi giơ điện thoại lên.

Hướng về phía cửa sổ.

Không có tuyết.

Chỉ có một vầng trăng lạnh lẽo treo trên ngọn cây táo tàu trụi lá.

“Bắc Kinh có tuyết rồi.”

Cô xoay camera ra ngoài cửa sổ.

Một màu trắng xóa.

Dưới ánh đèn đường.

Từng bông tuyết bay lả tả.

Như vô số cánh bướm trắng đang tung cánh.

Đó là lần đầu tiên tôi thấy tuyết có thể rơi nhiều đến vậy.

Nhìn đến ngẩn người.

“Đẹp không?”

Giọng cô vang lên từ ngoài khung hình.

“Đẹp.”

“Sau này tự mình tới xem.”

Tôi đáp:

“Được.”

Qua năm mới.

Tôi tới Bắc Kinh.

Ngày lên đường.

Mẹ khóc suốt dọc đường.

Khóc từ cửa nhà ra tới đầu làng.

Từ đầu làng khóc đến tận thị trấn.

Ba không khóc.

Nhưng ông đứng ở cổng sân.

Lặng lẽ nhìn theo bóng lưng tôi.

Cho đến khi tôi rẽ qua góc đường.

Hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.

Ông vẫn không nhúc nhích lấy một bước.

Tôi đi đôi bốt lao động Tô Vãn tặng.

Đeo trên lưng một chiếc bao dứa.

Bên trong là vài bộ quần áo thay đổi.

Cùng một túi táo tàu mẹ nhét vào.

Trên bao dứa in ba chữ thật to:

“Phân bón tổng hợp.”

Trong phòng chờ nhà ga.

Chiếc bao ấy đặc biệt nổi bật.

Người qua người lại đều nhìn tôi.

Nhưng tôi không cúi đầu.

Tôi nhớ tới câu nói của Tô Vãn.

“Đường phải tự mình đi.”

Chuyến tàu chạy suốt mười một tiếng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...