Mười Lăm Năm Tìm Em/Chương 23C. 23
20px

Những người từng thấy thế giới rộng lớn bên ngoài.

Nhưng hôm nay ông không tránh đi.

Chỉ riêng điều đó thôi.

Đã là một bước tiến rất lớn rồi.

Khi sủi cảo được bưng lên.

Tô Vãn gắp một đĩa đầy.

Đặt trước mặt ba tôi trước tiên.

Ba tôi sững người.

Nhìn đĩa sủi cảo.

Một lúc lâu không động đũa.

“Chú ơi.”

“Ăn lúc còn nóng đi.”

Tô Vãn nói.

Cuối cùng ba tôi mới cầm đũa lên.

Gắp một cái.

Cắn một miếng.

Ông nhai rất lâu.

Rồi ngẩng đầu lên.

Nhìn Tô Vãn.

Vành mắt hơi đỏ.

“Ngon lắm.”

Ông nói.

Giọng khàn khàn.

Tô Vãn cười.

Nụ cười ấy rất ấm.

Giống như bếp lửa giữa mùa đông.

Không bỏng rát.

Nhưng có thể sưởi ấm tận trong xương cốt.

Đêm đó.

Tô Vãn không ở nhà khách.

Mà ở lại nhà tôi.

Ngủ trong căn phòng trước đây của anh trai.

Mẹ thay ga giường mới cho cô.

Còn lôi ra một chiếc chăn tơ tằm cất kỹ dưới đáy hòm.

Nói rằng đó là chiếc chăn bà làm khi chị gái tôi xuất giá.

Bao năm nay vẫn không nỡ dùng.

Tô Vãn vuốt nhẹ chiếc chăn.

Cười nói:

“Mềm thật đấy.”

“Còn mềm hơn cả chăn ở nhà tôi tại Bắc Kinh.”

Mẹ tôi cười đến mức không khép nổi miệng.

Nửa đêm.

Tôi lại không ngủ được.

Không phải mất ngủ.

Mà là không nỡ ngủ.

Kỳ nghỉ bảy ngày này quá ngắn.

Ngắn đến mức tôi không nỡ lãng phí thời gian vào chuyện ngủ nghỉ.

Tôi khoác thêm một chiếc áo rồi đi ra sân.

Trên cây táo tàu treo đầy những quả đỏ au.

Dưới ánh trăng.

Trông như từng chiếc đèn lồng nhỏ.

Tôi đưa tay hái một quả.

Cắn một miếng.

Rất ngọt.

Nước quả theo khóe miệng chảy xuống.

“Lại không ngủ được à?”

Tô Vãn đứng ở cửa nhà chính.

Mặc bộ đồ ngủ dài tay.

Mái tóc xõa xuống.

Ánh trăng phủ lên người cô một lớp sáng bạc nhàn nhạt.

“Cậu cũng có ngủ đâu.”

Tôi nói.

Cô bước tới.

Đứng dưới gốc táo tàu.

Giơ tay chỉ lên ngọn cây.

“Quả lớn nhất kia.”

“Hái giúp tôi đi.”

Tôi kiễng chân với thử.

Không tới.

Cô lại bật cười.

Trong nụ cười ấy có chút tinh nghịch trẻ con.

Khác hẳn với nữ luật sư sắc sảo, dứt khoát ban ngày.

Tôi quay người bê một chiếc ghế tới.

Đứng lên ghế.

Cuối cùng cũng hái được quả táo tàu lớn nhất.

Đỏ đến tím sẫm.

Căng mọng như một quả táo nhỏ.

Tôi lau lên áo.

Rồi đưa cho cô.

Tô Vãn nhận lấy.

Nhưng không ăn ngay.

Mà giơ lên ngắm dưới ánh trăng.

Giống như đang thưởng thức một món bảo vật quý giá.

“Lý Tưởng.”

“Cậu biết không?”

“Cả đời này tôi đã ăn rất nhiều món ngon.”

“Đồ Pháp ở Bắc Kinh.”

“Điểm tâm Quảng Châu.”

“Lẩu Tứ Xuyên.”

“Cả sushi Nhật Bản nữa.

“Nhưng món ngon nhất.”

“Vẫn luôn là sủi cảo mẹ cậu làm.”

“Và quả táo tàu cậu vừa hái cho tôi.”

Cô đưa quả táo vào miệng.

Cắn một miếng.

Âm thanh giòn tan vang lên rõ ràng trong màn đêm yên tĩnh.

“Ngọt thật.”

Cô nói.

Tôi không biết cô đang nói quả táo.

Hay đang nói điều gì khác.

Nhưng tim tôi đập rất nhanh.

Nhanh giống hệt nhịp tim năm chín tuổi.

Khi tôi cưa ổ khóa kia.

Thình thịch.

Thình thịch.

Mỗi lúc một mạnh hơn.

Ăn xong quả táo.

Tô Vãn tiện tay chôn hạt xuống gốc cây.

Rồi phủi phủi tay.

Ngẩng đầu nhìn những chùm táo đỏ khắp cành.

“Lý Tưởng.”

“Cậu đã từng nghĩ tới chuyện rời khỏi nơi này chưa?”

“Đi đâu?”

“Đi đâu cũng được.”

“Huyện thành.”

“Tỉnh thành.”

“Hoặc Bắc Kinh.”

“Cậu mới hai mươi bốn tuổi thôi.”

“Chẳng lẽ định trồng trọt cả đời sao?”

Tôi im lặng một lúc.

Thật ra.

Tôi đã từng nghĩ đến.

Trong vô số đêm mất ngủ.

Tôi nằm nhìn trần nhà.

Từng nghĩ tới việc rời khỏi nơi này.

Đến một thành phố không ai quen biết mình.

Tìm một công việc.

Sống một cuộc đời khác.

Nhưng mỗi lần nghĩ tới đó.

Tôi lại mắc kẹt.

Tôi không biết mình có thể làm gì.

Tôi chưa học hết cấp hai.

Không có nghề nghiệp.

Đến thành phố thì làm được gì?

Khuân vác?

Giao hàng?

Hay làm bảo vệ?

Tôi không biết dùng máy tính.

Không nói tiếng phổ thông chuẩn.

Không quen đường sá.

Cũng không quen đèn đỏ đèn xanh.

Tôi là một người nông dân kiếm sống trên ruộng đồng.

Rời khỏi đất đai.

Tôi chẳng còn là gì cả.

“Tôi không biết.”

Tôi nói.

Tô Vãn không thúc giục.

Cũng không đưa ra lời khuyên.

Cô chỉ lặng lẽ đứng đó.

Cùng tôi nhìn cây táo tàu.

“Đợi cậu nghĩ kỹ rồi hãy nói với tôi.”

“Không vội.”

“Dù sao thì…”

“Tôi vẫn sẽ còn quay lại.”

Bảy ngày.

Nói dài không dài.

Nói ngắn cũng chẳng ngắn.

Những ngày Tô Vãn ở đây.

Trôi nhanh như nước chảy.

Cô giúp mẹ tôi nấu cơm.

Cùng ba tôi chơi cờ.

Mà cờ của ba tôi dở lắm.

Tô Vãn chấp ông ba quân vẫn thua.

Thế nhưng lần nào cô cũng thua rất nghiêm túc.

Thua xong còn khen ba tôi kỳ nghệ cao siêu.

Khen đến mức khóe miệng ba tôi gần như kéo tới tận mang tai.

Cô còn theo tôi ra đồng làm việc suốt một ngày.

Cô không biết dùng cuốc.

Mới bổ được vài nhát.

Lòng bàn tay đã phồng lên một bọng nước lớn.

Tôi bảo cô đừng làm nữa.

Cô không chịu.

Tìm một mảnh vải quấn quanh tay.

Rồi tiếp tục cuốc đất.

Tôi nhìn bóng dáng vụng về ấy.

Bướng bỉnh ấy.

Luôn cố chấp đấu với chính mình ấy.

Lại nhớ tới cô bé năm nào.

Chân trần.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...