Mười Lăm Năm Tìm Em/Chương 22C. 22
20px

Các đầu ngón tay đỏ ửng vì làm việc quá lâu.

Nhưng bà vẫn không chịu nghỉ.

Tôi bảo bà nghỉ một lát.

Bà nói phải tranh thủ trời nắng phơi khô.

Không thì gặp mưa sẽ bị mốc.

Ngày thứ ba sau khi Tô Vãn rời đi.

Tôi nhận được một kiện hàng chuyển phát nhanh.

Gói hàng không lớn.

Bọc bằng giấy kraft màu vàng nâu.

Trên đó ghi tên và địa chỉ của tôi.

Mục người gửi chỉ viết một chữ:

Tô.

Tôi mở gói hàng ra.

Bên trong là một đôi giày.

Không phải giày Giải Phóng.

Mà là một đôi bốt lao động màu nâu sẫm.

Đế cao su dày.

Đường chỉ khâu chắc chắn.

Cầm trên tay rất nặng.

Trong hộp còn có một mảnh giấy.

Nét chữ thanh tú ngay ngắn.

Viết mấy dòng ngắn ngủi:

“Cậu đưa tôi về nhà.”

“Tôi đưa cậu ra ngoài ngắm thế giới.”

“Giày phải vừa chân.”

“Đường phải tự mình đi.”

“Tô.”

Tôi xỏ đôi giày vào.

Đi vài vòng trong sân.

Vừa khít.

Không rộng.

Không chật.

Giống như được làm riêng theo số đo chân tôi.

Mẹ nhìn thấy.

Liền hỏi ai mua.

Tôi đáp:

“Tô Vãn.”

Mẹ không nói gì.

Nhưng khóe môi khẽ cong lên.

Rồi quay người vào nhà.

Tôi mang đôi giày ấy ra đồng.

Bốt lao động giẫm trên nền đất rất chắc.

Không giống giày Giải Phóng.

Dễ bị đất cát lọt vào.

Mỗi lần cúi xuống bẻ ngô.

Nhìn thấy đôi bốt màu nâu trên chân.

Tôi lại cảm thấy lòng mình yên ổn hơn một chút.

Tô Vãn thỉnh thoảng lại nhắn tin cho tôi.

Có lúc là một tấm ảnh.

Chụp góc phố nào đó ở Bắc Kinh.

Một quán ăn nào đó.

Hay một cây ngân hạnh vàng rực trong mùa thu.

Có lúc là một đoạn ghi âm.

Kể rằng hôm nay cô gặp luật sư nào.

Điều tra được tài liệu gì.

Hay vừa gọi điện cho gia đình nạn nhân nào.

Giọng nói của cô luôn rất nhanh.

Giống như sợ mình không tranh thủ nói hết.

Thì sẽ lại bị công việc kéo đi mất.

Tôi không giỏi nhắn tin.

Cô gửi ba câu.

Tôi trả lời một chữ.

Cô gửi một tấm ảnh.

Tôi nhìn thật lâu.

Rồi trả lời:

“Đẹp.”

Có lần.

Có lẽ cô không nhịn nổi nữa.

Gửi cho tôi một đoạn ghi âm.

Vừa cười vừa nói:

“Lý Tưởng.”

“Có phải cậu không biết gõ chữ không?”

“Có cần tôi gửi cho cậu một quyển sách dạy đánh máy không?”

Tôi không trả lời tin nhắn đó.

Nhưng tôi học được cách thêm dấu chấm câu.

Sau này.

Cô nói gì.

Tôi đều trả lời:

“Ừm.”

Là kiểu có dấu chấm ở phía sau. “Ừm.”.

Dường như cô coi đó là một niềm vui.

Về sau, cuối mỗi tin nhắn gửi cho tôi, cô luôn thêm một câu:

“Cậu chỉ cần trả lời tôi bằng một dấu chấm là được.”

Và tôi thật sự chỉ gửi lại một dấu chấm.

.

Một tháng sau.

Cô lại đến.

Lần này không có đoàn xe.

Không có những người mặc đồ đen.

Chỉ có một mình cô.

Đeo ba lô.

Mặc áo gió màu xám.

Đứng dưới gốc hòe già ở đầu làng chờ tôi.

Khi tôi tới nơi.

Cô đang ngồi xổm dưới đất chơi với một con mèo vàng.

Con mèo đó là của thím Vương.

Bình thường hễ thấy người là chạy.

Thế mà hôm ấy lại ngoan ngoãn ngồi bên chân Tô Vãn.

Nheo mắt.

Bộ dạng vô cùng hưởng thụ.

“Cậu đến rồi.”

Tôi nói.

“Ừm.”

Cô đứng dậy.

Phủi bụi trên ống quần.

“Lần này tôi tới nghỉ phép.”

“Nghỉ Quốc khánh, bảy ngày.”

“Ồ.”

“Chỉ ‘ồ’ thôi à?”

Tôi nghĩ một lúc.

Rồi hỏi:

“Cậu ăn cơm chưa?”

Tô Vãn nhìn tôi.

Phì cười.

“Lý Tưởng.”

“Có phải cả đời này câu cậu hỏi nhiều nhất chính là ‘cậu ăn cơm chưa’ không?”

Tôi nghĩ lại.

Hình như đúng là vậy thật.

Mẹ tôi dạy.

Gặp người trước tiên phải hỏi đã ăn cơm chưa.

Đó là quy củ của người làm nông chúng tôi.

“Ăn rồi.”

Tô Vãn đáp.

“Ăn ở thị trấn.”

“Một bát mì bò.”

“Không ngon.”

“Mì quá mềm, thịt bò lại quá dai.”

“Mẹ tôi gói sủi cảo ngon lắm.”

Tôi nói.

“Nhân hẹ trứng.”

Mắt Tô Vãn lập tức sáng lên.

“Vậy còn không mau đi?”

Chúng tôi một trước một sau bước trên con đường bê tông trong làng.

Vụ thu hoạch mùa thu vừa kết thúc.

Trong không khí vẫn còn vương mùi rơm rạ.

Lẫn với mùi khói bếp và hương đất.

Tô Vãn đi rất chậm.

Hết nhìn bên này lại ngó bên kia.

Giống như đang tham quan một nơi chưa từng đặt chân tới.

“Làng thay đổi rồi.”

Cô nói.

“Ừm.”

“Đường bê tông rồi.”

“Cũng lắp thêm mấy cột đèn.”

“Còn cậu thì chẳng thay đổi bao nhiêu.”

“Già rồi.”

“Có hai mươi bốn tuổi mà già cái gì?”

Tô Vãn lườm tôi một cái.

“Là cậu thấy mình già.”

“Hay cảm thấy người khác chê mình già?”

Tôi không trả lời.

Mẹ từng nói.

Con người tôi cái gì cũng tốt.

Chỉ có một tật.

Là thích ôm hết trách nhiệm vào người.

Ôm mãi.

Ôm đến mức tự làm mình già đi.

Khi về đến nhà.

Mẹ đang cán vỏ sủi cảo.

Tô Vãn vừa bước vào cửa đã xắn tay áo lên phụ giúp.

Kỹ thuật gói sủi cảo của cô thậm chí còn khéo hơn cả mẹ tôi.

Những nếp gấp đều tăm tắp.

Đẹp như từng đóa hoa trắng nhỏ.

Mẹ nhìn đến ngẩn người.

Liên tục khen đẹp.

Tô Vãn cười nói.

Hồi nhỏ học bà nội làm.

Hiếm khi ba tôi không ra ngoài.

Ông ngồi trên ghế trong nhà chính uống trà.

Thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía bếp.

Rồi lại cúi xuống.

Trên mặt mang theo vẻ không được tự nhiên cho lắm.

Tôi biết.

Ông không giỏi giao tiếp với người lạ.

Đặc biệt là với những cô gái thành phố như Tô Vãn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...