Ý đuổi khách đã quá rõ ràng.
Sắc mặt bà ta lúc đỏ lúc trắng.
Cũng đứng bật dậy.
“Được!”
“Những lời nên nói cô đều nói hết rồi.”
“Cháu không nghe thì thôi vậy.”
“Sau này hối hận.”
“Đừng trách cô không nhắc nhở cháu!”
Giỏ trái cây bà ta cũng xách đi luôn.
Cánh cửa vừa đóng lại.
Mẹ tôi lập tức nhổ một ngụm.
“Cái loại người gì vậy chứ!”
“Còn tưởng bây giờ là thời phong kiến hay sao!”
Tôi bế con trở về phòng.
Con bé đã tỉnh.
Đôi mắt đen láy nhìn tôi.
Bàn tay nhỏ xíu vô thức quơ quơ trong không khí.
Tôi nắm lấy bàn tay ấy.
Mềm đến mức như không có xương.
“Bảo bối.”
Tôi khẽ nói.
“Có lẽ mẹ thật sự sắp trở thành mẹ đơn thân rồi.”
“Con có sợ không?”
Đương nhiên con bé không thể trả lời.
Chỉ ngáp một cái thật nhỏ.
Buổi chiều tối.
Lục Minh gọi điện tới.
Lần này anh ta không vòng vo nữa.
“Cô anh đến tìm em rồi à?”
“Ừ.”
“Bà ấy nói chuyện thẳng tính.”
“Em đừng để bụng.”
“Tôi không để bụng.”
Tôi đáp.
“Ba ngày đã hết.”
“Anh suy nghĩ thế nào rồi?”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng bật lửa.
Tách.
Tách.
Tách.
Liên tiếp mấy lần.
“Lâm Tĩnh.”
“Mẹ anh không thể đi được.”
“Sức khỏe bà không tốt.”
“Một mình ở quê anh không yên tâm.”
“Vậy thì không cần nói nữa.”
Tôi nói.
“Em nhất định phải ép anh đến mức này sao?”
“Là anh đang ép tôi.”
Tôi đáp.
“Lục Minh.”
“Tôi đã cho anh lựa chọn.”
“Là chính anh tự chọn.”
“Anh chọn mẹ anh thì có gì sai?”
“Bà sinh anh.”
“Nuôi anh lớn…”
“Tôi cũng sinh con gái anh.”
Tôi ngắt lời.
“Tôi cũng đang nuôi con bé.”
“Vậy anh đã chọn tôi chưa?”
Anh ta lại im lặng.
“Vậy cứ như thế đi.”
Tôi nói.
“Thứ Hai tuần sau.”
“Chín giờ sáng.”
“Gặp nhau ở Cục Dân chính.”
“Nhớ mang theo căn cước công dân.”
“Sổ hộ khẩu.”
“Giấy đăng ký kết hôn.”
“Lâm Tĩnh…”
“Nếu anh không đến.”
Tôi tiếp tục.
“Tôi sẽ nộp đơn khởi kiện ly hôn lên tòa án.”
“Đơn kiện tôi đã viết xong.”
“Luật sư cũng đã tìm rồi.”
“Anh tự chọn đi.”
Tôi nói xong.
Lặng lẽ chờ phản ứng của anh ta.
Trong điện thoại chỉ còn tiếng hít thở.
Nặng nề.
Dồn dập.
Giống như một con thú bị dồn vào đường cùng.
“Em giỏi lắm.”
Cuối cùng anh ta lên tiếng.
“Lâm Tĩnh.”
“Em thật sự rất tàn nhẫn.”
“Đều nhờ anh ban cho cả.”
Tôi đáp.
Điện thoại bị cúp.
Tôi đặt di động xuống.
Bước ra phòng khách.
Bố đang xem bản tin thời sự.
Âm lượng mở rất nhỏ.
Mẹ ở trong bếp nấu ăn.
Chiếc xẻng va vào thành chảo sắt.
Phát ra những tiếng leng keng giòn giã.
Tôi nhìn chằm chằm vào tờ biên nhận đó rất lâu.
Mười vạn tệ.
Tiền vay.
Vậy nên câu nói năm đó của Lục Minh:
“Nhà anh góp mười vạn.”
Thực chất là anh ta vay từ mẹ mình?
Mà khoản vay mua nhà suốt hai năm qua lại do hai vợ chồng cùng trả.
Nói cách khác.
Tôi cũng đang giúp anh ta trả món nợ này?
Trong túi hồ sơ còn có một mảnh giấy nhỏ.
Dòng chữ in rõ ràng:
“Cẩn thận.
Bọn họ đang xác nhận khoản nợ.”
Không ký tên.
Tôi nhớ đến ảnh đại diện của Tiểu Tô.
Con thỏ hoạt hình ấy.
Nhưng tôi không hỏi.
Có những chuyện.
Chỉ cần trong lòng hiểu là đủ.
Buổi chiều.
Tôi hẹn gặp luật sư Trần.
Tại quán cà phê dưới lầu văn phòng luật.
Tôi đẩy túi hồ sơ sang.
Luật sư Trần ngoài ba mươi tuổi.
Đeo kính gọng vàng.
Lúc xem tài liệu vô cùng chăm chú.
“Tờ biên nhận này.”
Cô chỉ vào tờ giấy.
“Nếu là thật.”
“Vậy mười vạn này thuộc về khoản nợ cá nhân của Lục Minh.”
“Nhưng nếu số tiền đó được dùng để mua nhà chung của vợ chồng.”
“Thì tình huống sẽ phức tạp hơn nhiều.”
“Ý kiến của luật sư là gì?”
Tôi hỏi.
“Thứ nhất.”
“Tìm chứng từ gốc.”
“Xác nhận mười vạn này thật sự là tiền vay.”
“Thứ hai.”
“Làm rõ phần tiền trả góp sau khi kết hôn.”
“Sao kê lương của cô cũng phải chuẩn bị đầy đủ.”
“Thứ ba…”
Cô dừng lại một chút.
“Cô chắc chắn muốn ly hôn chứ?”
“Chắc chắn.”
Tôi đáp.
“Được.”
Cô khép tập hồ sơ lại.
“Vậy điều chúng ta cần làm bây giờ là giành điều kiện có lợi nhất cho cô.”
“Về quyền nuôi con.”
“Do đứa trẻ chưa đủ hai tuổi và vẫn đang trong thời kỳ bú mẹ.”
“Khả năng được giao cho cô nuôi là rất cao.”
“Về tài sản.”
“Sáu mươi vạn tiền đặt cọc là do bố mẹ cô bỏ ra.”
“Khoản này có thể yêu cầu hoàn trả.”
“Còn hai mươi vạn còn lại.”
“Mười vạn là khoản vay của Lục Minh.”
“Mười vạn là tiền chung của hai người?”
“Mười vạn đó là của ai?”
“Năm vạn của tôi.”
“Năm vạn của anh ta.”
Tôi đáp.
“Vậy thì có nhiều thứ phải tính rồi.”
Luật sư Trần mỉm cười.
Nụ cười có phần lạnh lùng.
“Nhưng cô không cần lo.”
“Loại vụ án này tôi xử lý rất nhiều.”
“Chỉ cần chứng cứ đầy đủ.”
“Cô sẽ không chịu thiệt.”
“Tôi cần làm gì?”
“Tiếp tục thu thập toàn bộ chứng cứ liên quan.”
“Hợp đồng mua nhà.”
“Lịch sử chuyển khoản.”
“Sao kê trả góp.”
“Các khoản chi tiêu hằng ngày.”
“Đặc biệt là chi phí phát sinh sau khi đứa trẻ chào đời.”
“Còn nữa.”
Cô nhìn tôi.
“Sau khi kết hôn hai người có từng ký bất kỳ thỏa thuận tài sản nào không?”
Chaporia
Bình Luận (0)