Ngày hôm sau trôi qua rất yên bình.
Lục Minh không gọi điện.
Cũng không nhắn tin.
Trên vòng bạn bè WeChat.
Anh ta đăng một trạng thái.
Chỉ có hai chữ:
“Mệt rồi.”
Ảnh đính kèm là vô lăng ô tô.
Nhìn góc chụp có lẽ được chụp ngay trong xe.
Bên dưới có bạn bè chung bình luận:
“Có chuyện gì vậy, Lục tổng?”
Anh ta không trả lời.
Tôi tiện tay bấm thích.
Sau đó tiếp tục cho con bú.
Thay tã.
Vỗ ợ hơi.
Con bé dường như đã mập hơn một chút.
Hai má tròn trịa mềm mềm.
Lúc ngủ còn vô thức mỉm cười.
Mẹ tôi nói.
Đó gọi là “cười trong giấc ngủ”.
Là Bồ Tát đang dạy con bé cách mỉm cười.
Đến trưa ngày thứ ba.
Chuông cửa đột nhiên vang lên.
Tôi nhìn qua mắt mèo.
Đứng ngoài cửa là một người phụ nữ xa lạ.
Khoảng hơn năm mươi tuổi.
Tóc uốn xoăn.
Trên tay xách một giỏ trái cây.
Mẹ tôi đi ra mở cửa.
“Xin hỏi đây có phải nhà của Lâm Tĩnh không?”
Người phụ nữ mỉm cười hỏi.
“Bà là…?”
Mẹ tôi hỏi lại.
“Tôi là cô của Lục Minh.”
Người phụ nữ đáp.
“Nghe nói Lâm Tĩnh sinh em bé rồi mà vẫn chưa sắp xếp được thời gian tới thăm.”
“Hôm nay tiện đường đi ngang qua.”
“Có mang chút trái cây cho đứa nhỏ.”
Mẹ tôi mời bà ta vào nhà.
Tôi bế con từ trong phòng bước ra.
Khẽ gật đầu.
“Cô.”
“Ôi chao!”
“Đây là em bé phải không?”
“Đáng yêu quá!”
Bà ta ghé sát lại nhìn.
Nhưng không đưa tay đòi bế.
“Trông giống Lục Minh thật đấy.”
“Cái mũi này.”
“Cái miệng này.”
Tôi không tiếp lời.
Mùi nước hoa trên người bà ta khá nồng.
Con bé hắt hơi một cái.
“Mời ngồi.”
Mẹ tôi rót trà.
“Bà tìm đến đây bằng cách nào vậy?”
“Tôi hỏi địa chỉ từ Lục Minh.”
Bà ta ngồi xuống ghế sofa.
Ánh mắt đảo quanh căn nhà.
“Căn hộ này đẹp thật.”
“Vị trí tốt.”
“Bày trí cũng rất ấm cúng.”
“Lâm Tĩnh à.”
“Sao cháu lại về nhà mẹ đẻ ở vậy?”
“Ở cữ vẫn nên ở bên nhà chồng thì tiện được chăm sóc hơn.”
“Ở đây cũng rất tiện.”
Tôi đáp.
Bà ta nâng tách trà lên.
Khẽ thổi một hơi.
“Hôm nay tôi đến đây chủ yếu là để truyền lại vài lời thay mẹ Lục Minh.”
“Mấy hôm nay huyết áp của bà ấy luôn cao.”
“Nằm trên giường không dậy nổi.”
“Trong lòng vẫn luôn nhớ cháu với đứa nhỏ.”
“Bà ấy nói.”
“Trước đây là bà ấy không đúng.”
“Tuổi già rồi.”
“Đầu óc không còn minh mẫn.”
“Bảo cháu đừng để trong lòng.”
Tôi không nói gì.
Con bé cựa quậy trong lòng.
Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng cho con.
“Theo tôi thấy.”
“Một nhà với nhau thì làm gì có thù qua đêm.
”
Bà ta tiếp tục.
“Cháu thu xếp một chút.”
“Đưa con về đi.”
“Lục Minh cũng nói rồi.”
“Sau này nó nhất định sẽ dành nhiều thời gian cho gia đình hơn.”
“Chăm sóc cháu nhiều hơn.”
“Mẹ nó cũng cam đoan.”
“Nhất định sẽ chăm sóc cháu thật tốt.”
“Bù đắp lại tất cả những chuyện trước đây.”
“Tôi ở cữ xong rồi.”
Tôi nói.
“Hôm nay là ngày thứ năm mươi.”
Nụ cười trên mặt bà ta cứng lại trong giây lát.
“À…”
“Thế thì về dưỡng sức thêm cũng được mà.”
“Cứ ở mãi bên nhà mẹ đẻ thế này.”
“Không hay đâu.”
“Người ngoài nhìn vào.”
“Lại tưởng vợ chồng cháu có mâu thuẫn.”
“Chúng tôi không cãi nhau.”
Tôi nói.
“Chỉ đang bàn xem sau này nên sống thế nào.”
“Thế chẳng phải là có mâu thuẫn rồi sao!”
Bà ta vỗ đùi một cái.
“Nghe cô khuyên một câu.”
“Vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa.”
“Cháu bỏ đi nửa tháng thế này.”
“Chẳng phải để người ngoài chê cười hay sao?”
“Mẹ Lục Minh có không đúng đến đâu.”
“Thì bà ấy vẫn là bề trên.”
“Là phận làm con cháu.”
“Nhường một bước.”
“Chuyện này cũng qua thôi.”
“Tôi đã nhường rất nhiều lần rồi.”
Tôi đáp.
“Nhường đến mức suýt nữa nhảy từ ban công xuống.”
“Cô à.”
“Chuyện này không qua được nữa đâu.”
Sắc mặt bà ta lập tức thay đổi.
“Đứa trẻ này.”
“Sao nói chuyện khó nghe thế?”
“Tôi có ý tốt tới khuyên hòa mà…”
“Tôi biết cô có ý tốt.”
Tôi ngắt lời.
“Nhưng đây là chuyện của gia đình chúng tôi.”
“Phiền cô bảo Lục Minh tự đến nói chuyện với tôi.”
“Lục Minh bận lắm.”
“Không thể bỏ công việc được…”
“Vậy còn mẹ anh ấy thì sao?”
Tôi hỏi.
“Huyết áp cao đến mức không thể tự gọi cho tôi một cuộc điện thoại à?”
Bà ta nghẹn lại.
Không nói được lời nào.
Bà ta đặt tách trà xuống.
Nụ cười trên mặt biến mất sạch sẽ.
“Lâm Tĩnh.”
“Cô là người từng trải.”
“Cho cháu một lời khuyên thật lòng.”
“Phụ nữ ấy mà.”
“Một khi đã sinh con rồi thì giá trị cũng giảm đi.”
“Ly hôn xong lại còn dẫn theo một đứa trẻ.”
“Sau này cháu định sống thế nào?”
“Lục Minh điều kiện không tệ.”
“Có nhà, có xe.”
“Công việc ổn định.”
“Nếu sau này muốn tìm người khác.”
“Cháu nghĩ còn tìm được người như nó sao?”
“Tôi không cần tìm.”
Tôi nói.
“Tôi có công việc của mình.”
“Có thu nhập của mình.”
“Tôi nuôi nổi con.”
“Như thế sao giống được?”
Bà ta lập tức phản bác.
“Con cái trong gia đình đơn thân.”
“Sau này phải chịu biết bao nhiêu ánh mắt coi thường…”
“Cô à.”
Tôi đứng dậy.
“Đến giờ cho con bú rồi.”
“Tôi không tiễn cô nữa.”
Chaporia
Bình Luận (0)