Dần dần ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.
Đây không phải là quyết định bộc phát.
Mà là một kế hoạch đã được chuẩn bị từ trước.
Có lẽ từ khi tôi mang thai.
Hoặc còn sớm hơn.
Từ ngày tôi ký vào bản thỏa thuận đó.
Bọn họ đã chờ đợi ngày này.
Chờ tôi sinh con xong.
Lúc cơ thể yếu ớt nhất.
Tinh thần suy sụp nhất.
Chờ tôi bị bào mòn từng ngày trong sự lạnh nhạt và chỉ trích.
Chờ tôi sụp đổ.
Tự mình đề nghị ly hôn.
Hoặc bị ép đến mức không thể không ly hôn.
Sau đó.
Dựa vào bản thỏa thuận kia.
Để tôi ra đi tay trắng.
Hoặc chỉ nhận được một khoản bồi thường ít ỏi.
Nhà thuộc về anh ta.
Đứa trẻ anh ta cũng chưa chắc muốn giữ.
Dù sao thứ mẹ anh ta muốn là cháu trai.
Cháu gái thì chẳng quan trọng.
Tính toán thật kỹ.
Tôi tắt máy tính.
Đi đến bên cửa sổ.
Bên ngoài là màn đêm đen đặc.
Xa xa.
Những ánh đèn neon vẫn đang nhấp nháy.
Thành phố này có hàng vạn ô cửa sổ.
Sau mỗi ô cửa.
Đều là một câu chuyện khác nhau.
Có nơi ấm áp.
Có nơi lạnh lẽo.
Ô cửa sổ của tôi.
Từng có ánh đèn vàng dịu dàng thắp sáng.
Giờ đây đã tắt rồi.
Như vậy cũng tốt.
Nhìn rõ rồi.
Sẽ không còn đau nữa.
Ngày thứ ba mươi kể từ khi tôi rời khỏi nhà.
Tôi chủ động gọi điện cho Lục Minh.
Anh ta bắt máy rất nhanh.
Trong giọng nói mang theo sự đắc ý không giấu nổi.
“Em nghĩ thông rồi à?”
“Gặp nhau đi.”
Tôi nói.
“Chúng ta nói chuyện.”
“Được thôi.”
“Ở đâu?”
“Quán cà phê dưới nhà tôi.”
“Chiều mai hai giờ.”
“Nhà em?”
Anh ta khựng lại một chút.
“Được.”
Ngày hôm sau.
Tôi đến sớm mười phút.
Chọn vị trí cạnh cửa sổ.
Từ đó có thể nhìn thấy con phố bên ngoài.
Đúng hai giờ.
Xe của Lục Minh dừng lại bên lề đường.
Anh ta bước xuống.
Chỉnh lại bộ vest trên người.
Rồi đẩy cửa đi vào.
Ba mươi ngày không gặp.
Anh ta có vẻ béo lên một chút.
Sắc mặt hồng hào.
Xem ra không có tôi bên cạnh.
Anh ta sống rất thoải mái.
“Con đâu?”
Vừa ngồi xuống.
Câu đầu tiên anh ta hỏi là vậy.
“Ở nhà.”
“Ồ.”
Anh ta giơ tay gọi nhân viên phục vụ.
“Một ly Americano.”
Sau đó nhìn sang tôi.
“Em uống gì?”
“Không cần.”
Tôi nói.
“Vào thẳng vấn đề đi.”
“Được.”
Anh ta ngả người ra sau ghế.
Bày ra tư thế đàm phán.
“Muốn nói chuyện gì?”
“Nhà.”
“Con.”
“Và sau này.”
“Nhà là của anh.”
Anh ta nói thẳng.
“Có thỏa thuận rồi.”
“Con em muốn nuôi thì cứ nuôi.”
“Tiền cấp dưỡng anh sẽ trả theo quy định.
”
“Ngoài ra không có gì phải bàn nữa.”
“Bản thỏa thuận đó là do anh lừa tôi ký.”
“Ai chứng minh?”
Anh ta bật cười.
“Giấy trắng mực đen.”
“Chữ ký của chính em.”
“Lâm Tĩnh.”
“Pháp luật nói bằng chứng cứ.”
Tôi nhìn vào mắt anh ta.
Đôi mắt này.
Ngày trước tôi từng rất thích nhìn.
Tôi luôn cảm thấy trong đó có ánh sáng.
Còn bây giờ.
Tôi chỉ nhìn thấy sự đắc ý đục ngầu.
“Lục Minh.”
Tôi nói.
“Vợ chồng với nhau một thời gian.”
“Nhất định phải làm đến mức này sao?”
“Là em đòi ly hôn.”
Anh ta nhún vai.
“Anh tôn trọng lựa chọn của em.”
Nhân viên phục vụ mang cà phê tới.
Anh ta cho đường vào.
Chậm rãi khuấy đều.
Động tác thong dong đến mức đáng ghét.
“À đúng rồi.”
“Mẹ anh bảo anh hỏi em.”
“Khi nào làm hộ khẩu cho con?”
“Cứ kéo dài thế này sau này phiền phức lắm.”
“Con sẽ nhập hộ khẩu bên tôi.”
Tôi nói.
“Mang họ Lâm.”
“Không được.”
Anh ta đặt chiếc thìa xuống.
“Con của anh.”
“Nhất định phải mang họ Lục.”
“Vậy anh nuôi đi.”
Anh ta nghẹn lại.
Chiếc cốc cà phê xoay một vòng trong tay.
“Lâm Tĩnh.”
“Em đừng ép anh.”
“Nếu thật sự tranh quyền nuôi con.”
“Chưa chắc anh đã thua.”
“Anh có nhà.”
“Có công việc ổn định.”
“Còn em sống ở nhà mẹ đẻ.”
“Không có việc làm…”
“Tôi có việc làm.”
Tôi ngắt lời.
“Trước khi nghỉ việc tôi là trưởng nhóm dự án.”
“Lương tháng hai mươi nghìn tệ.”
“Kết thúc thời gian cho con bú.”
“Tôi có thể quay lại làm việc ngay.”
“Bố mẹ tôi có lương hưu.”
“Có nhà ở.”
“Có thể giúp tôi chăm con.”
“Còn anh thì sao?”
“Từng có người công khai nói không thích cháu gái.”
“Anh có thể đảm bảo con tôi được chăm sóc tử tế không?”
“Đó chỉ là lời nói lúc tức giận của mẹ anh!”
“Có phải lời tức giận hay không.”
“Trong lòng anh rõ nhất.”
Tôi hơi nghiêng người về phía trước.
Hạ thấp giọng.
“Lục Minh.”
“Hôm nay tôi đến đây.”
“Không phải để cầu xin anh.”
“Mà là để nói cho anh biết.”
“Nếu thật sự phải ra tòa.”
“Tôi sẽ theo đến cùng.”
“Tiền đặt cọc mua nhà sáu trăm nghìn tệ là do bố tôi bỏ ra.”
“Tôi có sao kê ngân hàng.”
“Khoản trả góp sau khi kết hôn.”
“Tôi cũng có đầy đủ lịch sử giao dịch từ thẻ lương.”
“Bản thỏa thuận kia.”
“Tôi có thể yêu cầu tòa tuyên vô hiệu vì hành vi lừa dối.”
“Còn mười vạn bên nhà anh.”
“Là tiền vay.”
“Thuộc khoản nợ cá nhân của anh.”
“Có cần tôi lấy luôn tờ biên nhận do mẹ anh viết ra không?”
Sắc mặt Lục Minh lập tức thay đổi.
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi.
Giống như lần đầu tiên quen biết tôi vậy.
Chaporia
Bình Luận (0)