“Em…”

“Em lấy thứ đó từ đâu ra?”

“Chuyện đó anh không cần quan tâm.”

Tôi nói.

“Bây giờ chúng ta bàn lại.”

“Anh có hai lựa chọn.”

“Thứ nhất.”

“Ly hôn thuận tình.”

“Bán căn nhà đi.”

“Trừ khoản nợ ngân hàng còn lại.”

“Phần còn lại chia theo tỷ lệ đóng góp thực tế.”

“Con gái theo tôi.”

“Anh trả tiền cấp dưỡng hàng tháng.”

“Thứ hai.”

“Khởi kiện ly hôn.”

“Tôi sẽ nộp toàn bộ chứng cứ.”

“Bao gồm việc anh lừa tôi ký thỏa thuận.”

“Tờ biên nhận của mẹ anh.”

“Cùng lời khai của những người đã nghe anh nói.”

‘Sớm muộn gì cô ấy cũng phải ra đi tay trắng.’

“Anh tự chọn.”

Bàn tay đang cầm cốc cà phê của Lục Minh siết chặt lại.

Các khớp ngón tay trắng bệch.

“Anh cần hỏi ý kiến mẹ anh.”

Rất lâu sau, Lục Minh mới nói ra câu đó.

“Tôi cho anh ba ngày.”

Tôi đứng dậy.

“Ba ngày sau nếu không có câu trả lời.”

“Tôi sẽ xem như anh chọn ra tòa.”

“Lâm Tĩnh!”

Anh ta gọi giật tôi lại.

“Em thật sự nhẫn tâm đến vậy sao?”

“Không còn chút tình nghĩa nào nữa à?”

Tôi quay đầu nhìn anh ta.

Ngoài cửa kính.

Ánh nắng rất đẹp.

Chiếu lên gương mặt anh ta.

Có thể nhìn thấy những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt.

Chúng tôi yêu nhau bốn năm.

Kết hôn hai năm.

Từng cho rằng sẽ cùng nhau đi đến bạc đầu.

“Tình nghĩa.”

Tôi lặp lại hai chữ đó.

Rồi bật cười.

“Lục Minh.”

“Tình nghĩa là thứ phải có qua có lại.”

“Lúc anh và mẹ anh tính kế tôi.”

“Các người từng nghĩ đến tình nghĩa chưa?”

Nói xong.

Tôi đẩy cửa bước ra ngoài.

Ánh nắng chói chang.

Tôi hơi nheo mắt lại.

Rồi đi thẳng về khu chung cư.

Lên lầu.

Mở cửa.

Con bé đang khóc.

Mẹ tôi ôm cháu dỗ dành.

Nhìn thấy tôi liền hỏi:

“Nói chuyện thế nào rồi?”

“Con đã cho anh ta lựa chọn.”

Tôi đáp.

“Giờ chỉ xem anh ta chọn tiền hay chọn thể diện.”

Ngày thứ ba mươi ba.

Lục Minh không gọi điện.

Ngày thứ ba mươi tư.

Vẫn không có tin tức.

Đến chiều ngày thứ ba mươi lăm.

Tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ:

“Ngày mai mười giờ sáng, anh và mẹ sẽ tới đón em.”

“Về nhà rồi nói chuyện.”

Tôi trả lời:

“Nói chuyện gì?”

“Vợ chồng không có thù qua đêm.”

“Mẹ đã nghĩ thông rồi.”

“Sau này sẽ đối xử tốt với em.”

“Anh cũng biết mình sai rồi.”

“Về nhà đi.”

“Cho con một gia đình trọn vẹn.”

Tôi nhìn tin nhắn.

Rồi bật cười.

Cách nói này.

Nhìn kiểu gì cũng giống vừa chép từ trên mạng xuống.

“Nếu muốn nói chuyện thì gặp ở bên ngoài.”

Tôi trả lời.

“Còn chuyện về nhà thì không cần.”

“Lâm Tĩnh.”

“Đừng được voi đòi tiên.

“Anh và mẹ đích thân tới đón em.”

“Đã là cho em đủ thể diện rồi.”

“Vậy thì đừng cho nữa.”

Cuộc trò chuyện kết thúc.

Tôi ném điện thoại sang một bên.

Tiếp tục massage cho con.

Bàn tay nhỏ.

Bàn chân nhỏ.

Mềm như bông.

Con bé nắm lấy ngón tay tôi.

Đôi mắt đen láy nhìn tôi.

Đột nhiên bật cười.

“Bảo bối.”

Tôi khẽ nói.

“Có lẽ mẹ sắp phải trở thành một người rất dữ dằn rồi.”

“Con có sợ không?”

Đương nhiên con bé không sợ.

Ngược lại còn cười vui hơn.

Chín giờ năm mươi sáng ngày thứ ba mươi sáu.

Chuông cửa vang lên.

Mẹ tôi nhìn qua mắt mèo.

Quay đầu lại.

Sắc mặt rất khó coi.

“Đến rồi.”

“Lục Minh với mẹ nó.”

“Còn mang theo quà nữa.”

Bố từ phòng làm việc bước ra.

Trong tay vẫn cầm chiếc hộp sắt.

“Bố vào phòng.”

“Có chuyện thì gọi bố.”

“Không cần đâu.”

Tôi nói.

“Bố cứ ngồi đây.”

Bố nhìn tôi một cái.

Rồi gật đầu.

Ngồi xuống ghế sofa.

Tôi chỉnh lại quần áo.

Hít sâu một hơi.

Đi đến cửa.

Nắm lấy tay nắm.

Xoay.

Mở ra.

Ngoài cửa.

Lục Minh và mẹ chồng Vương Tú Anh đang đứng đó.

Lục Minh mặc sơ mi và quần tây.

Tóc chải gọn gàng.

Mẹ chồng thay một chiếc áo khoác mới.

Tay xách giỏ trái cây và sữa bột.

Trên mặt chất đầy nụ cười.

Nhưng nụ cười ấy giống như vừa lấy từ trong tủ lạnh ra.

Lạnh ngắt.

Cứng nhắc.

“Tĩnh Tĩnh à.”

Mẹ chồng tranh nói trước.

“Mẹ đến thăm con đây.”

Tôi không nhường đường.

Vẫn đứng chắn ngay cửa.

“Có chuyện gì thì nói.”

“Con bé này.”

Bà ta cười.

Ánh mắt lại không ngừng nhìn vào trong nhà.

“Không mời mẹ với Lục Minh vào ngồi sao?”

“Đi xa như thế đến đây…”

“Cứ nói ở đây đi.”

Tôi đáp.

Sắc mặt Lục Minh hơi trầm xuống.

“Lâm Tĩnh.”

“Mẹ đã đích thân tới đón em rồi.”

“Em có thái độ gì vậy?”

“Thái độ của tôi rất rõ ràng.”

Tôi nói.

“Tôi không về.”

“Em…”

Lục Minh cố nén giận.

“Chúng ta nói chuyện đàng hoàng được không?”

“Mẹ đã tới tận đây rồi.”

“Em không thể cho bà một lối xuống sao?”

“Tôi từng cho rồi.”

Tôi đáp.

“Là các người không cần.”

Mẹ chồng kéo tay Lục Minh.

Tiếp tục nở nụ cười.

“Tĩnh Tĩnh à.”

“Trước đây là mẹ không đúng.”

“Mẹ già rồi.”

“Đầu óc hồ đồ.”

“Nói những lời không nên nói.”

“Con nể mặt đứa nhỏ.”

“Tha thứ cho mẹ lần này được không?”

“Về nhà với mẹ đi.”

“Sau này mẹ nhất định sẽ chăm sóc con thật tốt.”

“Yêu thương cháu như bảo bối trong lòng.”

Bà ta nói vô cùng chân thành.

Khóe mắt thậm chí còn hơi đỏ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...