Lục Minh:

“Không.”

“Là mẹ tôi chuyển cho tôi.”

“Sau đó tôi mới chuyển cho chủ đầu tư.”

Người lạ:

“Vậy càng dễ xử lý.”

“Bảo mẹ anh viết giấy xác nhận rằng đây là quà cưới tặng cho anh.”

“Không phải tiền vay.”

“Sau đó anh làm thêm một biên nhận là được.”

Lục Minh:

“Đã rõ.”

“Cảm ơn.”

Ngày tháng trên đoạn trò chuyện.

Chính là tuần trước.

Tôi cầm những tờ giấy ấy.

Tay hơi run.

Không phải vì tức giận.

Mà vì thấy quá nực cười.

Chỉ vì mười vạn tệ.

Chỉ vì muốn chia thêm một phần căn nhà.

Hai mẹ con họ có thể tính toán đến mức đó.

Có thể đổi trắng thay đen đến mức đó.

“Tĩnh Tĩnh.”

Mẹ đi tới.

Ngồi xuống cạnh tôi.

Nắm lấy tay tôi.

“Đừng buồn.”

“Loại người như vậy.”

“Nhìn rõ sớm còn tốt hơn.”

“Con không buồn.”

Tôi lắc đầu.

“Con chỉ thấy buồn cười.”

Bố cầm đống tài liệu lên.

Xem từng trang một.

Sắc mặt càng lúc càng nặng nề.

“Mấy thứ này.”

“Đưa hết cho luật sư Trần.”

“Vâng.”

“Còn nữa.”

Bố nhìn tôi.

“Con định khi nào nộp đơn khởi kiện?”

“Thứ Hai tuần sau.”

“Được.”

Ông đứng dậy.

“Bố đi cùng con.”

“Không cần đâu bố, con tự…”

“Bố đi cùng.”

Ông lặp lại lần nữa.

Giọng nói rất nặng.

“Bố phải tận mắt xem thử.”

“Gia đình đó còn có thể bịa ra chuyện gì nữa.”

Những ngày chờ đợi khởi kiện.

Trôi qua đặc biệt chậm chạp.

Mỗi ngày tôi cho con bú.

Thay tã.

Dỗ ngủ.

Tranh thủ thời gian còn lại để sắp xếp tài liệu.

Trao đổi với luật sư Trần.

Có lẽ con bé cũng biết tôi đang bận.

Nên cực kỳ ngoan.

Ăn no thì ngủ.

Tỉnh dậy thì tự chơi.

Đến ngày thứ bốn mươi.

Tôi nhận được giấy triệu tập của tòa án.

Lục Minh ra tay trước.

Yêu cầu của anh ta gồm:

Ly hôn.

Quyền nuôi con thuộc về anh ta.

Căn nhà thuộc sở hữu cá nhân của anh ta.

Còn tôi chỉ được nhận khoản bồi thường một trăm nghìn tệ.

Đọc xong.

Tôi bật cười.

Một trăm nghìn.

Vừa đúng bằng mức bồi thường ghi trong bản thỏa thuận kia.

Luật sư Trần gọi điện cho tôi.

“Đừng lo.”

“Anh ta càng tham lam.”

“Thì sẽ thua càng thảm.”

“Chứng cứ bên chúng ta rất đầy đủ.”

“Tôi biết.”

Tôi nói.

“Tôi chỉ không ngờ.”

“Anh ta có thể trơ trẽn đến mức này.”

“Có những người.”

“Vì tiền.”

“Chuyện gì cũng làm được.”

Luật sư Trần dừng lại một chút.

“À đúng rồi.”

“Chúng tôi điều tra được.”

“Gần đây Lục Minh đang tiếp xúc với một luật sư họ Lưu.”

“Chuyên xử lý các vụ ly hôn.”

“Thủ đoạn… không được sạch sẽ cho lắm.”

“Tức là sao?”

Tôi hỏi.

“Ông ta thích dùng chiêu trò.”

“Ví dụ thuê người theo dõi chụp lén.”

“Ngụy tạo chứng cứ ngoại tình.”

“Hoặc mua chuộc người thân, bạn bè của đối phương.”

“Tìm cách gài bẫy ghi âm.”

“Nhưng cô yên tâm.”

“Bên chúng tôi sẽ đề phòng trước.”

“Cảm ơn luật sư.”

Sau khi cúp máy.

Tôi đi đến bên cửa sổ.

Bên ngoài trời đang mưa.

Mưa lất phất không ngừng.

Những vệt nước chảy dài trên mặt kính.

Tôi chợt nhớ đến ngày cưới.

Hôm đó cũng mưa.

Lục Minh cầm ô che cho tôi.

Vai áo của anh ta bị ướt một nửa.

Người dẫn chương trình hỏi:

“Dù nghèo khó hay giàu sang.”

“Dù khỏe mạnh hay bệnh tật.”

“Anh có nguyện ý không?”

Anh ta trả lời:

“Tôi nguyện ý.”

Giọng nói rất lớn.

Rất kiên định.

Mới chỉ hai năm.

Hai năm.

Đủ để một người lộ nguyên hình.

Cũng đủ để một người khác hoàn toàn tỉnh ngộ.

Ngày thứ năm mươi.

Tôi nhận được một kiện chuyển phát nhanh.

Không có thông tin người gửi.

Bên trong chỉ có một chiếc USB.

Tôi cắm vào máy tính.

Trong đó chỉ có duy nhất một tệp ghi âm.

Tôi nhấn mở.

Là cuộc trò chuyện giữa Lục Minh và một người phụ nữ.

Âm thanh xung quanh rất ồn ào.

Nghe giống như đang ở trong một nhà hàng.

Người phụ nữ hỏi:

“Anh thật sự muốn ly hôn à?”

“Cả con cũng không cần nữa sao?”

Lục Minh đáp:

“Con gái thôi mà.”

“Mẹ tôi không thích.”

“Nó muốn nuôi thì cứ cho nó.”

Người phụ nữ:

“Mẹ anh đồng ý à?”

Lục Minh:

“Mẹ tôi còn mong như thế.”

“Bà nói ly hôn càng tốt.”

“Sau này tìm người khác sinh con trai.”

Người phụ nữ:

“Thế còn Lâm Tĩnh?”

“Anh không tiếc à?”

Lục Minh bật cười.

“Có gì mà phải tiếc?”

“Hồi đó cưới cô ta.”

“Chẳng qua là thấy điều kiện gia đình cô ta tốt.”

“Có thể giúp đỡ được cho tôi.”

“Bây giờ bố cô ta nghỉ hưu rồi.”

“Cũng chẳng còn tác dụng gì nữa.”

Người phụ nữ:

“Anh đúng là…”

“Thế còn căn nhà?”

“Thật sự lấy được hết sao?”

Lục Minh:

“Có thỏa thuận.”

“Cô ta đã ký tên rồi.”

“Cho dù ra tòa.”

“Tôi cũng lấy được phần lớn.”

“Huống hồ.”

“Tôi còn giữ lại một nước cờ cuối.”

Người phụ nữ:

“Nước cờ gì?”

Lục Minh:

“Cô ta bị trầm cảm sau sinh.”

“Tôi từng xem bệnh án của cô ta.”

“Nếu bị ép quá.”

“Tôi có thể nói cô ta có vấn đề về tâm thần.”

“Không thích hợp nuôi con.”

Bản ghi âm kết thúc tại đó.

Tôi ngồi trước máy tính.

Toàn thân lạnh buốt.

Trầm cảm sau sinh.

Đúng vậy.

Tôi từng đi khám bác sĩ tâm lý.

Từng được kê thuốc.

Bệnh án đều nằm trong tay Lục Minh.

Anh ta nói sẽ giữ giúp tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...