“Xin hỏi cô là cô Lâm Tĩnh phải không?”

“Đúng vậy.”

“Chào cô.”

Người đàn ông bước tới.

Đưa cho tôi một tấm danh thiếp.

“Tôi là trợ lý của luật sư Trần.”

“Họ Chu.”

“Luật sư Trần nhờ tôi mang những tài liệu này đến cho cô.”

“Nói rằng cô đang cần gấp.”

Tôi nhận lấy.

Là một xấp hồ sơ.

Trang trên cùng là:

《Thư luật sư》

Phần người nhận ghi rõ:

Lục Minh.

Mẹ chồng lập tức ghé đầu lại nhìn.

“Cái gì thế?”

Trợ lý Chu nhìn bà ta một cái.

Sau đó quay sang Lục Minh.

“Ngài là anh Lục Minh đúng không?”

“Vừa hay.”

“Thư luật sư này là gửi cho anh.”

“Liên quan đến vụ việc ly hôn giữa cô Lâm Tĩnh và anh.”

“Cũng như việc bà Vương Tú Anh có dấu hiệu phỉ báng và quấy rối cô Lâm Tĩnh.”

“Chúng tôi đã chính thức tiếp nhận vụ việc.”

“Các tài liệu liên quan đã được chuẩn bị đầy đủ.”

“Trong thời gian tới sẽ nộp lên tòa án.”

Lục Minh cứng đờ tại chỗ.

Mẹ chồng giật lấy thư luật sư.

Nheo mắt đọc.

“Cái gì đây?”

“Phỉ báng cái gì?”

“Tôi phỉ báng nó lúc nào hả?!”

“Trong tháng này.”

“Bà đã nhiều lần phát tán thông tin sai sự thật trong các nhóm họ hàng và nơi công cộng.”

“Làm ảnh hưởng đến danh dự của cô Lâm Tĩnh.”

“Chúng tôi có ảnh chụp màn hình và ghi âm làm bằng chứng.”

Giọng trợ lý Chu vô cùng bình tĩnh.

“Ngoài ra.”

“Liên quan đến việc anh Lục Minh dùng thủ đoạn lừa dối để khiến cô Lâm Tĩnh ký vào thỏa thuận tài sản bất bình đẳng.”

“Chúng tôi cũng sẽ đồng thời khởi kiện.”

“Lừa dối?”

“Lừa dối cái gì?”

“Là nó tự nguyện ký!”

Mẹ chồng the thé hét lên.

“Có phải tự nguyện hay không.”

“Tòa án sẽ đưa ra phán quyết.”

Trợ lý Chu quay sang tôi.

“Cô Lâm.”

“Luật sư Trần nhắn rằng.”

“Nếu phía cô không còn tài liệu bổ sung nào khác.”

“Thì thứ Hai tuần tới có thể chính thức nộp đơn.”

“Không còn nữa.”

Tôi đáp.

“Cảm ơn anh.”

“Không có gì.”

Trợ lý Chu gật đầu.

Sau đó lại nhìn về phía Lục Minh.

“Anh Lục.”

“Tôi khuyên anh nên nhanh chóng tìm luật sư.”

“Ngoài ra.”

“Theo quy định pháp luật hiện hành.”

“Trong thời gian vụ kiện đang được giải quyết.”

“Không bên nào được phép chuyển nhượng, che giấu hoặc tẩu tán tài sản chung của vợ chồng.”

“Nếu vi phạm.”

“Tòa án có thể phán quyết giảm phần được chia.”

“Hoặc không chia tài sản cho bên đó.”

Sắc mặt Lục Minh xanh mét.

Môi run lên liên hồi.

Nhưng một chữ cũng không nói nổi.

Mẹ chồng còn định nói gì đó.

Nhưng bị Lục Minh kéo lại.

“Chúng ta đi.”

Giọng anh ta khàn đặc.

Hai người bước vào thang máy.

Trước khi cửa đóng lại.

Mẹ chồng còn quay đầu trừng tôi một cái.

Ánh mắt ấy như tẩm đầy độc.

Thang máy từ từ đi xuống.

Trợ lý Chu hạ thấp giọng.

“Cô Lâm.”

“Luật sư Trần nhờ tôi nhắc cô chú ý an toàn.”

“Bọn họ rất có thể sẽ chó cùng rứt giậu.”

“Tôi biết.”

Tôi gật đầu.

“Cảm ơn anh.”

“Còn một chuyện nữa.”

Anh ta tiếp tục hạ thấp giọng.

“Luật sư Trần đã thông qua một số kênh điều tra được rằng.”

“Gần đây Lục Minh đang tìm mọi cách chứng minh khoản mười vạn kia là nợ chung của vợ chồng.”

“Anh ta còn tìm người làm chứng cứ giả.”

“Nói rằng mười vạn đó là mẹ anh ta cho.”

“Không phải cho vay.”

Tim tôi khẽ trùng xuống.

“Có chứng cứ không?”

“Có.”

Trợ lý Chu lấy từ trong cặp ra một phong bì.

“Trong này có vài thứ.”

“Cô xem đi.”

“Luật sư Trần nói.”

“Đến thời điểm quan trọng.”

“Những thứ này có thể sẽ rất hữu ích.”

Tôi nhận lấy phong bì.

Nhưng không mở ngay.

“Vậy tôi xin phép đi trước.”

Trợ lý Chu nói.

“Có việc gì cứ liên lạc bất cứ lúc nào.”

Tiễn anh ta xong.

Tôi đóng cửa lại.

Dựa lưng vào cánh cửa.

Thở dài một hơi thật sâu.

Trong phòng khách.

Bố vẫn ngồi trên ghế sofa.

Trên tay cầm chiếc hộp sắt.

Mẹ ôm cháu đứng trước cửa phòng.

Mắt hơi đỏ.

“Đều nghe thấy cả rồi?”

Tôi hỏi.

“Ừ.”

Bố gật đầu.

“Con làm đúng.”

“Loại người như vậy.”

“Tuyệt đối không được mềm lòng.”

Tôi ngồi xuống ghế sofa.

Mở phong bì ra.

Bên trong là vài tấm ảnh.

Ảnh chụp một bản giấy viết tay.

Chữ viết xiêu vẹo.

Nhưng vẫn nhìn rõ nội dung:

“Hôm nay đã nhận từ con trai Lục Minh khoản hoàn trả mười vạn tệ.”

“Chủ nợ: Vương Tú Anh.”

Ngày ký:

Ba tháng trước.

Ngoài ra còn có một bản sao kê chuyển khoản.

Lục Minh chuyển cho Vương Tú Anh mười vạn tệ.

Thời gian chính là không lâu sau khi tôi đề nghị ly hôn.

Cho nên.

Anh ta đang trả khoản “nợ” đó.

Muốn tạo ra giả tượng rằng khoản vay đã được thanh toán xong.

Sau đó tuyên bố mười vạn kia là tiền tặng cho.

Là tài sản chung của vợ chồng?

Tôi tiếp tục lật xuống.

Tờ cuối cùng.

Là ảnh chụp màn hình một đoạn trò chuyện.

Nhìn ảnh đại diện.

Là cuộc nói chuyện giữa Lục Minh và một người lạ.

Người lạ:

“Muốn chứng minh mười vạn đó là quà tặng thì hơi khó.”

“Tốt nhất nên có giấy tờ bằng văn bản.”

Lục Minh:

“Tôi có thể bảo mẹ tôi bổ sung một bản.”

Người lạ:

“Chỉ có giấy xác nhận thì chưa đủ.”

“Còn phải có chứng từ dòng tiền.”

“Hồi đó mười vạn kia là từ tài khoản mẹ anh chuyển thẳng cho chủ đầu tư à?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...