Trong mắt đầy vẻ cầu khẩn.

“Em có thể…”

“Có thể nể tình nghĩa ngày xưa mà giúp anh một lần không?”

“Khoản tiền chia nhà đó…”

“Em có thể cho anh vay trước được không?”

“Chờ anh tìm được việc làm.”

“Anh nhất định sẽ trả lại!”

“Đúng vậy đó, Tĩnh Tĩnh.”

Mẹ chồng vội vàng tiếp lời.

“Một đêm vợ chồng trăm ngày nghĩa.”

“Con không thể thấy ch/ế/t mà không cứu được!”

“Lục Minh thật sự biết sai rồi.”

“Nó thật sự biết sai rồi!”

“Sau này cả nhà chúng ta đều nghe lời con.”

“Con bảo mẹ đi hướng đông.”

“Mẹ tuyệt đối không dám đi hướng tây!”

“Con tha thứ cho nó lần này được không?”

Tôi không trả lời.

Chỉ lặng lẽ nhìn Lục Minh.

Anh ta gầy đi rất nhiều.

Râu ria lởm chởm.

Sự đắc ý và tính toán trước đây đã biến mất.

Chỉ còn lại hoảng loạn và mệt mỏi.

Ba tháng qua.

Chắc hẳn anh ta sống không dễ chịu.

“Tĩnh Tĩnh…”

Thấy tôi không nói gì.

Bịch một tiếng.

Anh ta quỳ xuống.

“Anh cầu xin em!”

“Nể tình sáu năm của chúng ta!”

“Em giúp anh lần này đi!”

“Đối với em.”

“Khoản tiền đó chẳng đáng là bao.”

“Nhưng với anh.”

“Đó là tiền cứu mạng!”

“Anh không thể ngồi tù!”

“Nếu thật sự vào tù.”

“Đời anh coi như xong!”

Mẹ chồng cũng bắt đầu khóc.

“Tĩnh Tĩnh.”

“Mẹ cũng cầu xin con!”

“Nếu con không đồng ý.”

“Mẹ sẽ quỳ ở đây mãi không đứng dậy!”

Ngoài hành lang.

Có người hàng xóm mở cửa nhìn ra.

Rồi vội vàng đóng lại.

Tôi nhìn hai người đang quỳ dưới đất.

Trong lòng bình lặng như nước.

Không hả hê.

Không thương hại.

Không có bất kỳ cảm xúc nào.

Giống như đang xem một vở kịch.

Người trong kịch khóc lóc thảm thiết.

Người ngoài kịch lại thờ ơ lạnh nhạt.

“Nói xong chưa?”

Tôi hỏi.

Lục Minh sững người.

“Nói xong rồi thì đi đi.”

Tôi nói.

“Tiền.”

“Tôi sẽ không cho vay dù chỉ một đồng.”

“Sống hay ch/ế/t.”

“Cũng không liên quan đến tôi.”

“Lâm Tĩnh!”

Mẹ chồng thét chói tai.

“Sao cô lại nhẫn tâm đến thế?!”

“Nó là chồng cô mà!”

“Chồng cũ.”

Tôi sửa lại.

“Tháng sau sẽ chính thức làm thủ tục.”

“Cô…”

“Còn chuyện gì nữa không?”

Tôi hỏi.

“Nếu không có.”

“Tôi đóng cửa đây.”

“Khoan đã!”

Lục Minh bò dậy.

Nắm chặt lấy khung cửa.

“Lâm Tĩnh.”

“Em thật sự muốn tuyệt tình đến vậy sao?”

“Người tuyệt tình là anh.”

Tôi nhìn anh ta.

“Lục Minh.”

“Từ ngày anh lừa tôi ký thỏa thuận.”

“Từ ngày anh cùng mẹ anh tính kế tôi.”

“Từ ngày anh dùng con gái để uy hiếp tôi.”

“Giữa chúng ta chỉ còn lại hận thù.”

“Bây giờ anh gặp nạn rồi.

“Mới nhớ tới việc cầu xin tôi?”

“Muộn rồi.”

“Anh sai rồi!”

“Anh thật sự biết sai rồi!”

Anh ta bật khóc.

Nước mắt nước mũi nhòe cả mặt.

“Em đánh anh cũng được.”

“Mắng anh cũng được.”

“Nhưng đừng thấy ch/ế/t mà không cứu!”

“Khoản tiền đó coi như anh vay!”

“Anh viết giấy nợ!”

“Anh trả lãi!”

“Được không?!”

“Không được.”

Tôi gỡ từng ngón tay anh ta ra khỏi khung cửa.

“Buông tay.”

“Anh không buông!”

Anh ta bám chặt lấy cửa.

“Hôm nay em không đồng ý.”

“Anh sẽ không đi!”

“Vậy tôi báo cảnh sát.”

Tôi lấy điện thoại ra.

“Tố cáo anh quấy rối.”

“Cô dám!”

Mẹ chồng lao tới định giật điện thoại.

Tôi né sang một bên.

Bà ta chụp hụt.

Suýt nữa ngã nhào xuống đất.

Lục Minh vội vàng đỡ lấy bà ta.

Hai mẹ con chật vật chen chúc trước cửa.

Tôi nhân cơ hội lùi lại một bước.

Chuẩn bị đóng cửa.

Đúng lúc ấy.

Từ trong nhà vọng ra tiếng khóc của con gái.

Có lẽ vì nghe thấy tiếng cãi vã.

Nên con bé bị giật mình.

Mắt Lục Minh lập tức sáng lên.

“Con gái!”

“Cho anh nhìn con đi!”

“Anh là bố của con bé!”

“Anh không xứng.”

Tôi lạnh lùng đáp.

“Anh không xứng chỗ nào?”

“Anh…”

Lời còn chưa dứt.

Anh ta đã khựng lại.

Bởi vì từ trong nhà.

Vọng ra giọng nói của một người đàn ông:

“Tĩnh Tĩnh, sao thế?”

“Có cần anh giúp không?”

Sau đó.

Một người đàn ông từ phòng khách đi tới.

Anh mặc đồ ở nhà.

Trên tay còn cầm bình sữa.

Rất tự nhiên đặt tay lên vai tôi.

Nhìn Lục Minh và mẹ chồng ngoài cửa.

Khẽ nhíu mày.

“Các người là ai?”

Lục Minh trợn tròn mắt.

Nhìn tôi.

Rồi lại nhìn người đàn ông kia.

Sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy.

Mẹ chồng càng há hốc miệng.

Ngón tay run rẩy chỉ vào chúng tôi.

“Các người… các người…”

“Lâm Tĩnh!”

“Cô dám dẫn đàn ông hoang về nhà?”

“Cô còn biết xấu hổ không hả?!”

Tôi không nói gì.

Chỉ nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.

Anh chớp mắt với tôi.

Sau đó quay sang nhìn Lục Minh.

Mỉm cười.

“Xin tự giới thiệu.”

“Tôi là bạn trai của Tĩnh Tĩnh.”

“Các người có việc gì sao?”

Toàn thân Lục Minh run lên.

Cảm xúc trong mắt từ kinh ngạc.

Đến phẫn nộ.

Rồi tuyệt vọng.

Anh ta nhìn chòng chọc vào tôi.

Từng chữ nghiến ra từ kẽ răng.

“Lâm Tĩnh…”

“Thảo nào em vội ly hôn như vậy…”

“Thảo nào một đồng cũng không chịu cho anh vay…”

“Hóa ra em đã tìm được người thay thế từ lâu rồi!”

“Đồ đàn bà đê tiện…”

“Ăn nói cho sạch sẽ.”

Người đàn ông cắt ngang.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...