“Tôi nói cho em biết.”
“Chuyện này chưa xong đâu!”
“Chỉ cần tôi không ký tên.”
“Cuộc hôn nhân này không ly được!”
“Tôi sẽ kéo em xuống bùn cùng tôi!”
“Tùy anh.”
Tôi nói.
“Nhưng đừng trách tôi không nhắc trước.”
“Nếu anh còn quấy rối tôi.”
“Tôi sẽ xin lệnh cấm tiếp xúc.”
“Còn nữa.”
“Anh và mẹ anh có hành vi làm chứng giả, phỉ báng và đe dọa.”
“Tôi đều có bản sao chứng cứ.”
Anh ta đứng sững.
Môi run lên.
Một chữ cũng không nói ra được.
“À đúng rồi.”
Tôi nói thêm.
“Mười vạn của mẹ anh.”
“Là tiền vay.”
“Không phải quà tặng.”
“Sao kê ngân hàng và biên nhận đều đầy đủ.”
“Chối không được đâu.”
“Món nợ này là nợ cá nhân của anh.”
“Phần tài sản chung dùng để trả nợ.”
“Tôi sẽ yêu cầu hoàn trả lại.”
“Em…”
“Vĩnh biệt nhé, Lục Minh.”
Tôi nhìn anh ta.
“Không.”
“Là vĩnh viễn không gặp lại.”
Tôi xoay người.
Đi về phía xe của bố.
Mở cửa.
Ngồi vào trong.
Bố không hỏi kết quả.
Chỉ nói:
“Về nhà thôi.”
“Vâng.”
“Về nhà.”
Một tuần sau.
Tòa tuyên án.
Tôi thắng.
Căn nhà được chia theo tỷ lệ đóng góp thực tế.
Tôi nhận lại phần lớn tiền đặt cọc.
Khoản trả góp sau hôn nhân được chia đôi.
Quyền nuôi con thuộc về tôi.
Lục Minh phải trả tiền cấp dưỡng hàng tháng.
Bản thỏa thuận kia.
Do có hành vi lừa dối.
Nên bị tuyên vô hiệu.
Ngay tại tòa.
Lục Minh tuyên bố kháng cáo.
Thẩm phán nhìn anh ta.
Bình thản nói:
“Kháng cáo là quyền của anh.”
“Tuy nhiên tôi cần nhắc nhở.”
“Chứng cứ trong vụ án này rất đầy đủ.”
“Khả năng sửa bản án là không cao.”
“Ngoài ra.”
“Phía anh còn có hành vi làm chứng giả và đe dọa.”
“Có thể phải chịu trách nhiệm pháp lý tương ứng.”
Sắc mặt Lục Minh xám xịt.
Không nói thêm gì nữa.
Bước ra khỏi tòa án.
Trời nắng rất đẹp.
Luật sư Trần bắt tay tôi.
“Chúc mừng cô.”
“Các thủ tục thi hành tiếp theo.”
“Tôi sẽ tiếp tục theo sát.”
“Cảm ơn luật sư.”
“Không có gì.”
Cô mỉm cười.
“À đúng rồi.”
“Tôi có một chuyện muốn nói với cô.”
“Pháp chế của công ty Lục Minh là đàn anh của tôi.”
“Sau khi biết vụ việc này.”
“Anh ấy tiện điều tra thử.”
“Phát hiện trong thời gian làm việc.”
“Lục Minh đã tự ý kê khai nhiều khoản chi tiêu cá nhân để công ty thanh toán.”
“Hiện công ty đang điều tra.”
“Nếu đúng sự thật.”
“Khả năng rất cao anh ta sẽ bị sa thải.”
Tôi hơi sững người.
Sau đó chỉ nói:
“Vậy sao?”
“Ừ.”
Luật sư Trần vỗ nhẹ vai tôi.
“Cho nên.”
“Hãy sống thật tốt.”
“Cô xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn.
”
Tôi gật đầu.
Nhìn cô rời đi.
Sau ngày hôm đó.
Cuộc sống dần trở lại yên bình.
Tôi tìm một công việc làm thêm tại nhà.
Vừa có thể kiếm tiền.
Vừa chăm sóc con gái.
Con bé lớn lên từng ngày.
Biết cười.
Biết lật người.
Bắt đầu bập bẹ những âm thanh:
“Ba…”
“Mẹ…”
Ngày nào bố tôi cũng bế cháu đi khắp nơi chơi đùa.
Mẹ thì thay đổi đủ món ăn để bồi bổ cho tôi.
Trong nhà lại có tiếng cười.
Đến ngày thứ chín mươi.
Hôm đó là thứ Bảy.
Tôi đang dọn dẹp đồ cũ trong nhà.
Lôi ra rất nhiều thứ liên quan đến Lục Minh.
Ảnh chụp chung.
Quà tặng.
Vé du lịch.
Từng món một.
Tôi bỏ hết vào thùng giấy.
Chuẩn bị đem vứt.
Con bé ngồi trên tấm thảm chơi.
Cầm chiếc lục lạc nhỏ.
Lắc leng keng không ngừng.
Đúng lúc ấy.
Chuông cửa vang lên.
Từ trong bếp.
Mẹ gọi lớn:
“Tĩnh Tĩnh.”
“Ra mở cửa đi con!”
Tôi đứng dậy.
Đi tới cửa.
Nhìn qua mắt mèo.
Là Lục Minh.
Và mẹ anh ta.
Hai người đứng ngoài cửa.
Trên tay xách đầy trái cây.
Sữa bột.
Nhìn thấy cảnh ấy.
Tôi khẽ nhíu mày.
Lục Minh mặc chiếc áo khoác cũ.
Tóc hơi rối.
Quầng thâm dưới mắt rất rõ.
Mẹ chồng thì vẫn mặc chiếc áo khoác mới lần trước.
Nhưng phần cổ tay áo đã sờn lông.
Tôi mở cửa.
Nhưng không cho họ bước vào.
“Có chuyện gì?”
“Tĩnh Tĩnh.”
Lục Minh lên tiếng.
Giọng khô khốc.
“Chúng ta có thể vào trong nói chuyện không?”
“Nói ở đây đi.”
Tôi đáp.
“Con bé…”
Anh ta ngó vào trong nhà.
“Con khỏe không?”
“Khỏe.”
“Anh có thể…”
“Cho anh nhìn con một chút được không?”
“Không.”
Mẹ chồng chen lên phía trước.
Trên mặt lại chất đầy nụ cười giả tạo quen thuộc.
“Tĩnh Tĩnh à.”
“Trước đây là chúng ta không đúng.”
“Chúng ta xin lỗi con.”
“Con xem.”
“Cũng đã ba tháng rồi.”
“Giận đến mấy cũng nên nguôi ngoai chứ?”
“Hôm nay chúng ta đặc biệt đến đón con về nhà.”
“Sau này.”
“Mẹ nhất định sẽ đối xử thật tốt với con.”
“Yêu thương con như con gái ruột!”
Tôi nhìn bà ta.
Không nói gì.
“Tĩnh Tĩnh.”
Giọng Lục Minh thấp xuống.
“Anh…”
“Anh bị công ty sa thải rồi.”
“Chuyện đó công ty đã biết.”
“Họ nói anh lợi dụng chức vụ để chiếm đoạt tài sản.”
“Còn định báo cảnh sát.”
“Anh cầu xin rất lâu.”
“Cuối cùng họ mới đồng ý hòa giải riêng.”
“Nhưng anh phải bồi thường tiền.”
“Lại mất luôn công việc…”
“Bây giờ anh thật sự không còn đường lui nữa.”
“Rồi sao?”
Tôi hỏi.
“Cho nên…”
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)