Bàn tay hờ hững đặt sau vai tôi.

Khi ảnh được rửa ra.

Mẹ tôi cầm xem đi xem lại.

Rồi mỉm cười nói:

“Trông giống một gia đình thật sự.”

Giống một gia đình.

Bốn chữ ấy khiến lòng tôi mềm đi một chút.

Không lâu sau sinh nhật của Lâm Nguyện.

Chu Hạo chính thức nói chuyện với bố mẹ tôi.

Anh muốn tìm hiểu tôi với mục đích kết hôn.

Anh nói rất chân thành.

Không có những lời hứa hẹn hoa mỹ.

Chỉ nói rằng sẽ đối xử tốt với tôi.

Đối xử tốt với Lâm Nguyện.

Cố gắng cho chúng tôi một mái ấm bình yên.

Bố tôi im lặng rất lâu.

Cuối cùng mới nói:

“Chuyện của người trẻ.”

“Các con tự quyết định.”

“Chỉ có một điều.”

“Đừng phụ lòng nhau.”

Chu Hạo nghiêm túc gật đầu.

Tối hôm đó.

Lần đầu tiên chúng tôi nắm tay đi dạo.

Gió đêm mùa hè mang theo hơi nóng.

Thổi lên mặt hơi dính dáp.

Nhưng nơi hai bàn tay chạm vào nhau.

Lại khô ráo.

Và ấm áp.

“Tĩnh Tĩnh.”

Anh khẽ gọi.

“Anh không vội.”

“Khi nào em thật sự sẵn sàng.”

“Chúng ta sẽ bước tiếp.”

“Làm sao anh biết em chưa sẵn sàng?”

Tôi hỏi.

Anh dừng bước.

Nhìn tôi.

Ánh đèn đường rơi vào đôi mắt ấy.

Lấp lánh như những vì sao.

“Bởi vì anh không muốn em miễn cưỡng dù chỉ một chút.”

“Anh muốn em ở bên anh.”

“Là vì em thật sự muốn.”

“Không phải vì anh đối xử tốt với em.”

“Cũng không phải vì anh phù hợp.”

“Mà đơn giản.”

“Là vì em muốn.”

Sống mũi tôi đột nhiên cay cay.

Khi còn ở bên Lục Minh.

Tôi đã nghe quá nhiều câu:

“Em nên thế này.”

“Em phải thế kia.”

Nhưng lại rất ít khi nghe thấy:

“Anh hy vọng em thật sự muốn.”

“Chu Hạo.”

Tôi nhìn anh.

“Em muốn.”

“Là thật lòng muốn.”

Anh cười.

Nụ cười rạng rỡ như một đứa trẻ vừa nhận được kẹo.

Sau đó nhẹ nhàng ôm tôi một cái.

Rồi rất nhanh buông ra.

“Vậy thì tốt.”

“Chúng ta từ từ thôi.”

“Từng bước một.”

“Đi thật vững vàng.”

Tình cảm vốn là như vậy.

Khi không còn sốt ruột muốn có kết quả.

Nó lại phát triển tự nhiên hơn.

Thuận lợi hơn.

Chúng tôi giống như mọi cặp đôi bình thường.

Cuối tuần hẹn hò.

Ngày thường ai bận việc người nấy.

Khi tôi tăng ca.

Anh giúp tôi chăm Lâm Nguyện.

Khi anh cảm lạnh.

Tôi nấu một nồi canh gừng mang tới.

Không có những rung động dữ dội.

Chỉ có sự ấm áp âm thầm như dòng nước chảy.

Tháng Chín.

Lâm Nguyện bắt đầu tập đi.

Từ những bước chân lảo đảo.

Đến những bước đi vững vàng.

Con bé ngã vô số lần.

Khóc vô số lần.

Cũng cười vô số lần.

Chu Hạo luôn đứng bên cạnh bảo vệ.

Dang rộng hai tay.

Giống như gà mẹ che chở gà con.

Mỗi lần Lâm Nguyện đi vững thêm một bước.

Anh lại khen ngợi thật lớn.

Còn kích động hơn cả tôi.

“Anh chiều con quá rồi đấy.”

Tôi bật cười.

“Con gái thì phải được cưng chiều.”

Anh nói đầy lý lẽ.

“Sau này lớn lên.”

“Con bé mới biết thế nào là một người đàn ông thật lòng đối xử tốt với mình.”

“Như vậy sẽ không bị vài lời đường mật lừa mất.”

Tôi nghĩ một chút.

Lại thấy cũng có lý.

Tháng Mười.

Tôi nhận được một kiện hàng chuyển phát.

Không có thông tin người gửi.

Mở ra.

Là một phong bì.

Bên trong có vài tấm ảnh.

Trong ảnh là Chu Hạo và một người phụ nữ.

Ở quán cà phê.

Người phụ nữ nắm tay anh.

Biểu cảm rất kích động.

Góc chụp được lựa chọn cực kỳ khéo léo.

Nhìn qua vô cùng thân mật.

Kèm theo đó là một tờ giấy in.

Trên đó viết:

“Cô nghĩ anh ta là người tốt sao?”

“Hãy xem bạn gái cũ của anh ta nói gì đi.”

“Anh ta cũng chẳng phải loại tử tế gì.”

“Chẳng qua thấy cô có chút tiền.”

“Lại có thể giúp anh ta nuôi con mà thôi.”

Tay tôi rất vững.

Nhịp tim cũng rất ổn định.

Thậm chí còn muốn bật cười.

Chiêu trò này.

Quá quen thuộc rồi.

Tôi không nói cho Chu Hạo biết.

Mà trực tiếp gọi điện cho luật sư Trần.

Nghe xong.

Luật sư Trần im lặng vài giây.

Rồi hỏi:

“Cần tôi điều tra không?”

“Điều tra.”

Tôi đáp.

“Tôi muốn biết là ai.”

Ba ngày sau.

Luật sư Trần cho tôi câu trả lời.

Người phụ nữ trong ảnh đúng là bạn gái cũ của Chu Hạo.

Hai người đã chia tay được hai năm.

Gần đây cô ta đột nhiên quay lại.

Muốn nối lại tình xưa.

Sau khi bị từ chối.

Còn dây dưa thêm vài lần.

Những bức ảnh được chụp vào lúc đó.

Còn người gửi ảnh.

Dù dùng thông tin giả.

Nhưng luật sư Trần vẫn thông qua một số mối quan hệ tra được địa chỉ IP.

Là từ một tiệm internet ở quê của Lục Minh.

“Lại là bà ta.”

Tôi cười lạnh.

“Có cần gửi cảnh cáo không?”

Luật sư Trần hỏi.

“Không cần.”

Tôi đáp.

“Chuyện này để tôi tự xử lý.”

Cuối tuần.

Khi Chu Hạo tới ăn cơm.

Tôi đưa những tấm ảnh cho anh xem.

Sắc mặt anh lập tức thay đổi.

Vội vàng giải thích:

“Tĩnh Tĩnh.”

“Em nghe anh nói.”

“Đây là Vương Vy.”

“Bạn gái cũ của anh.”

“Hai tháng trước cô ấy đột nhiên tìm tới.”

“Nói muốn quay lại.”

“Anh đã từ chối.”

“Sau đó cô ấy còn tìm anh thêm vài lần.”

“Anh đều nói rất rõ ràng.”

“Bức ảnh này là lần trước cô ấy tới tìm anh.”

“Cảm xúc quá kích động nên nắm lấy tay anh.”

“Anh lập tức rút ra ngay.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...