Chỉ vào một chú gấu bông trong tủ trưng bày đồ chơi.

“Gấu gấu.”

Tôi ngồi xổm xuống.

Ôm con bé vào lòng.

“Nguyện Nguyện muốn chú gấu đó à?”

“Tặng chú.”

Con bé nói.

Tôi sững người.

“Tặng chú Chu à?”

“Dạ.”

Con bé ra sức gật đầu.

“Chú.”

“Thích.”

Mây mù trong lòng tôi bỗng tan đi đôi chút.

Trẻ con là những sinh vật thuần khiết nhất.

Ai đối xử tốt với chúng.

Chúng sẽ đối xử tốt lại với người đó.

Những gì Chu Hạo dành cho con bé.

Con bé đều ghi nhớ.

“Được.”

“Mua cho chú.”

Tôi cầm lấy chú gấu bông.

Rồi chọn nốt quà gặp mặt cho bố mẹ Chu Hạo.

Trên đường về.

Lâm Nguyện ôm chặt chú gấu.

Nhất quyết không chịu buông.

Khuôn mặt nhỏ áp lên lớp lông mềm mại.

Miệng lẩm bẩm không ngừng:

“Của chú.”

“Gấu của chú.”

Tôi nhìn con bé.

Đột nhiên cảm thấy mình có thêm dũng khí.

Dù phía trước còn điều gì đang chờ đợi.

Vì con.

Tôi cũng phải bước tiếp.

Một tuần trước Tết.

Lục Minh đột nhiên gọi điện cho tôi.

Là một số mới.

Vừa nghe thấy giọng anh ta.

Tôi gần như muốn cúp máy ngay lập tức.

“Lâm Tĩnh.”

“Em đừng cúp máy đã!”

Anh ta vội vàng nói.

“Anh chỉ nói vài câu thôi.”

“Nói xong em muốn cúp thì cúp.”

“Được không?”

“Nói đi.”

“Tôi… tôi sắp kết hôn rồi.”

Anh ta nói.

Tôi hơi khựng lại.

Sau đó bình thản đáp:

“Chúc mừng.”

“Cô ấy là người ở quê.”

“Từng ly hôn.”

“Chưa có con.”

Anh ta nói rất nhanh.

Giống như đang đọc thuộc lòng một bài văn.

“Điều kiện gia đình cũng không tệ.”

“Nhà họ đồng ý cho mười vạn tiền sính lễ.”

“Cũng có thể giúp anh tìm việc.”

“Tháng sau bọn anh làm tiệc cưới.”

“Rất tốt.”

Tôi đáp.

“Lâm Tĩnh.”

Anh ta ngập ngừng.

Giọng nói nhỏ đi.

“Chuyện trước đây.”

“Xin lỗi em.”

“Là anh khốn nạn.”

“Là mẹ anh hồ đồ.”

“Chúng tôi có lỗi với em.”

Tôi không nói gì.

Lời xin lỗi đến quá muộn.

Còn rẻ rúng hơn cỏ dại.

“Cái đó…”

“Lâm Nguyện vẫn khỏe chứ?”

“Rất khỏe.”

“Vậy là tốt rồi.”

Anh ta im lặng vài giây.

“Mẹ anh bên đó.”

“Em có thể… đừng chấp nhặt với bà nữa được không?”

“Bà giờ sức khỏe không tốt.”

“Đầu óc cũng không còn minh mẫn.”

“Có lúc nói năng lung tung…”

“Chỉ cần bà ấy không tới tìm tôi.”

“Tôi đương nhiên sẽ không tìm bà ấy.”

Tôi đáp.

“Bà sẽ không nữa.”

“Anh đã nói với bà rồi.”

“Anh sắp kết hôn.”

“Bảo bà đừng tiếp tục gây chuyện.”

“Cứ sống cho tốt là được.”

Anh ta thở dài.

“Lâm Tĩnh.”

“Anh thật sự biết mình sai rồi.”

“Đáng tiếc…”

“Muộn mất rồi.

Đúng vậy.

Muộn rồi.

Có những sai lầm.

Một khi đã phạm phải.

Sẽ không còn cơ hội quay đầu.

“Nếu không còn chuyện gì nữa.”

“Tôi cúp máy đây.”

Tôi nói.

“Đợi đã!”

“Cái đó…”

“Em có thể gửi cho anh một tấm ảnh của Lâm Nguyện được không?”

“Chỉ một tấm thôi.”

“Anh muốn…”

“Giữ lại làm kỷ niệm.”

Tôi im lặng rất lâu.

Xét cho cùng.

Anh ta vẫn là cha ruột của Lâm Nguyện.

Yêu cầu này không phải quá đáng.

Nhưng nhớ tới những chuyện anh ta từng làm.

Nhớ tới việc anh ta từng định dùng bệnh trầm cảm sau sinh của tôi để cướp con.

Sự mềm lòng vừa mới xuất hiện trong lòng tôi.

Lại nhanh chóng cứng rắn trở lại.

“Không được.”

Tôi nói.

“Lục Minh.”

“Kể từ khoảnh khắc anh lựa chọn từ bỏ con bé.”

“Anh đã không còn tư cách đòi hỏi bất cứ điều gì liên quan đến con.”

“Sau này đừng liên lạc nữa.”

“Chúc anh tân hôn hạnh phúc.”

“Cũng mong anh.”

“Buông tha cho tôi.”

“Buông tha cho con.”

Nói xong.

Tôi cúp máy.

Rồi chặn luôn số điện thoại đó.

Lâm Nguyện đang ngồi trên thảm chơi xếp hình.

Xếp thật cao.

Rồi lại đẩy đổ.

Cười khanh khách.

Tôi đi tới.

Ôm con bé vào lòng.

Trên người con vẫn còn mùi sữa.

Mềm mại.

Ấm áp.

“Nguyện Nguyện.”

Tôi khẽ nói.

“Mẹ nhất định sẽ bảo vệ con thật tốt.”

Con bé chẳng hiểu tôi đang nói gì.

Chỉ xoay người ôm lấy cổ tôi.

Rồi hôn chụt một cái lên mặt tôi.

Nước miếng dính đầy cả má.

Ngày hai mươi tám tháng Chạp.

Chúng tôi lên đường tới nhà Chu Hạo.

Trên tàu cao tốc.

Lâm Nguyện vô cùng phấn khích.

Cả người dán sát vào cửa sổ.

Nhìn cảnh vật bên ngoài đang lao vun vút qua.

Miệng nhỏ không ngừng hỏi:

“Cái đó là gì?”

Chu Hạo kiên nhẫn trả lời từng câu.

Giọng nói dịu dàng.

Ánh nắng mùa đông xuyên qua cửa kính.

Rơi lên người hai chú cháu.

Tôi nhìn cảnh ấy.

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bình yên chưa từng có.

Có lẽ.

Đây chính là dáng vẻ của hạnh phúc.

“Căng thẳng không?”

Anh nắm lấy tay tôi.

“Có một chút.”

Tôi thành thật đáp.

“Đừng căng thẳng.”

Anh mỉm cười.

“Bố mẹ anh rất tốt.”

“Huống hồ em tốt như vậy.”

“Họ nhất định sẽ thích em.”

Ba giờ chiều.

Tàu cao tốc đến ga.

Bố mẹ Chu Hạo tới đón chúng tôi.

Từ rất xa đã nhìn thấy họ.

Mẹ Chu Hạo không cao.

Hơi đẫy người.

Quàng chiếc khăn đỏ.

Đứng ở lối ra không ngừng ngóng nhìn.

Bố Chu Hạo cao gầy.

Đeo kính.

Lưng thẳng tắp.

“Bố, mẹ!”

Chu Hạo vẫy tay.

Hai người lập tức bước nhanh tới.

Mẹ Chu Hạo nhìn tôi thật kỹ một lượt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...