Ta không nhịn được khẽ cong khóe môi.
Cơn gió sau mưa mang theo hương thơm của lá sen.
Ta sắp được đi tìm tự do thật sự của mình rồi.
Ở phía bên kia.
Thiên tử cưỡi ngựa đi đầu đoàn người.
Chỉ cảm thấy tâm trạng hôm nay đặc biệt tốt.
Phong hàn của hắn từ lâu đã khỏi hẳn.
Đôi tỷ muội song sinh kia cũng đã bị hắn để lại biệt viện.
Chẳng qua chỉ là món đồ tiêu khiển lúc rảnh rỗi.
Không đáng mang về cung.
Tác dụng lớn nhất của họ.
Có lẽ chỉ là khiến Linh Vũ đưa được A Phù trở về.
13
Nghĩ tới A Phù.
Trong đầu Thiên tử lại hiện lên dáng vẻ nàng hôm đó trong đình nghỉ mát.
Sắc mặt tái nhợt.
Càng khiến gương mặt như hoa phù dung ấy thêm phần đáng thương.
Rõ ràng có ô.
Thế mà lại lừa hắn.
Sau này gặp lại dưới hành lang.
Hắn cố ý giữ nàng ở lại.
Trong thoại bản vẫn thường nói.
Đối với những kẻ thích bám víu quyền quý.
Hình phạt tốt nhất chính là để họ nhìn thấy.
Nhưng mãi mãi không có được.
Quả nhiên.
Không tìm được cơ hội tiếp cận hắn.
Nàng lại cố ý nấu canh đưa tới.
Hương vị ấy.
Rất hợp khẩu vị của hắn.
Thế nhưng hắn lại nổi giận.
A Phù quả nhiên là loại người như vậy.
Ấy thế mà hắn lại động lòng với một người như thế.
Trong cơn tức giận.
Hắn đã nói với Linh Vũ rằng A Phù tâm thuật bất chính.
Hắn biết.
A Phù đã nghe thấy.
Nhưng thì đã sao?
Đó là điều nàng đáng phải nhận.
Thế nhưng rất nhanh sau đó.
Mọi chuyện lại vượt ngoài dự liệu của hắn.
A Phù đi xem mắt.
Nàng làm sao dám chứ?
Hắn vốn định đi chất vấn A Phù.
Nhưng lại thấy nàng chẳng vừa mắt một ai.
Khoảnh khắc ấy.
Hắn đột nhiên hiểu rõ lòng mình.
Cũng được.
Nếu A Phù thích quyền thế và phú quý.
Thì cũng chẳng phải chuyện gì không thể chấp nhận.
Dù sao.
Hắn chính là người có quyền thế nhất thiên hạ.
Thế nhưng hắn còn chưa kịp nói cho A Phù biết.
A Phù lại leo lên cành cao khác.
Mà người đó chính là biểu đệ của hắn.
Thiên tử nghĩ.
Khi ấy thật ra hắn đã hoảng sợ.
Nàng làm sao có thể cùng lúc bám lấy hai người?
Nhưng suy cho cùng.
Điều hắn sợ nhất.
Là A Phù sẽ không chọn hắn.
May mà Linh Vũ nói.
A Phù cũng sẽ cùng hồi cung.
Vậy thì trong lòng A Phù.
Hẳn cũng có vị trí dành cho hắn.
Ý nghĩ ấy khiến trái tim Thiên tử vui sướng không thôi.
Đi được chừng một canh giờ.
Cuối cùng hắn không thể nhẫn nại thêm nữa.
Hắn quay đầu ngựa.
Phi thẳng về theo đường cũ.
Gió lùa vào vạt áo.
Thổi tung phần phật.
Nhưng trên mặt hắn.
Lại mang theo nụ cười chân thành hiếm thấy.
Chẳng bao lâu sau.
Hắn đã tìm được xe ngựa của Linh Vũ.
Hắn tung người xuống ngựa.
Lúc vén rèm xe lên.
Nhịp tim cũng bất giác tăng nhanh hơn vài phần.
Trong xe ngựa có hai người.
Linh Vũ.
Và một cô nương xa lạ.
Giữa hàng mày khóe mắt của nàng ấy.
Có vài phần giống A Phù.
Nhưng nàng ấy không phải A Phù.
14
Nụ cười trên mặt Thiên tử từng chút một đông cứng lại.
“Nàng ấy đâu?”
Sắc mặt Linh Vũ lập tức trắng bệch.
Nàng run rẩy đáp:
“A Phù… A Phù không thể cùng thần thiếp vào cung.”
Thiên tử nheo mắt.
Bàn tay đang giữ rèm xe từ từ siết chặt.
“Vì sao không thể?”
Linh Vũ cắn môi.
Nước mắt lấp lánh trong hốc mắt.
“Bệ hạ có thần thiếp rồi, như vậy còn chưa đủ sao?”
“A Phù đã có người trong lòng.”
“Nàng ấy muốn cùng người trong lòng rời khỏi nơi này.”
Không khí lập tức yên lặng.
Thiên tử đứng bất động trước xe ngựa.
Mặc cho gió thổi tung trường bào.
Rất lâu sau.
Hắn bỗng bật cười một tiếng.
“Người trong lòng?”
Hắn mạnh tay buông rèm xe xuống.
Xoay người bỏ đi.
A Phù không chọn hắn.
Một kẻ luôn thích bám víu quyền quý như nàng.
Vậy mà lại không chọn hắn.
“Truyền lệnh xuống.”
Giọng hắn khàn khàn.
“Quay đầu. Trở về biệt viện.”
“Bệ hạ, đại quân đã…”
“Trẫm nói quay đầu!”
Thị vệ không dám nhiều lời.
Vội vàng truyền lệnh.
Nghi trượng trên quan đạo lập tức rối loạn.
Người ngựa cuống cuồng đổi hướng.
Nhưng Thiên tử đã không chờ nổi nữa.
Hắn xoay người lên ngựa.
Hung hăng thúc mạnh vào bụng ngựa.
Phi vút đi.
A Phù.
Hàm răng hắn nghiến chặt đến phát ra tiếng kêu ken két.
Hắn phải quay về.
Phải hỏi cho rõ ràng.
Lúc này.
Trên một con đường khác.
Chiếc xe ngựa rèm xanh đang chậm rãi đi về phía nam.
Ta tựa vào thành xe.
Trong tay cầm chiếc quạt xếp Thẩm Độ tặng.
Hờ hững phe phẩy.
Ta không ngờ.
Thẩm Độ lại muốn đi cùng ta.
“Thẩm Độ.”
“Hửm?”
“Nếu lát nữa hoàng huynh của ngài đuổi tới.”
“Chúng ta bị chặn lại thì sao?”
Thẩm Độ cúi đầu nhìn ta.
Khóe môi khẽ cong lên.
“Vậy thì để hắn chặn lại thôi.”
“Cùng lắm ta quỳ xuống cầu xin hắn.”
Chaporia
Bình Luận (0)