“Bảo hắn trả muội muội lại cho ta.”
Ta bị hắn chọc cười.
“Ta là muội muội của ngài từ lúc nào?”
“Là cô nương đó.”
Hắn đáp một cách đương nhiên.
“Hôm đó chẳng phải cô nương đã gọi ta là huynh trưởng sao?”
“Huynh trưởng bảo vệ muội muội.”
“Đó là lẽ đương nhiên.”
Ta quay đầu nhìn hắn.
Vừa hay đối diện với ánh mắt ấy.
Trong mắt hắn.
Chỉ có một loại chân thành sạch sẽ đến lạ.
“A Phù.”
Lúc gọi tên ta.
Giọng hắn rất khẽ.
“Sau khi cắt đuôi được hắn.”
“Cô nương muốn đi đâu?”
Ta suy nghĩ một chút.
“Phía nam.”
“Tìm một nơi có hồ nước, có hoa sen.”
“Tiếp tục bán ô.”
“Vậy còn ta?”
Thẩm Độ đột nhiên hỏi.
Ánh mắt trên đỉnh đầu quá mức rõ ràng.
Khiến nhịp tim ta nhanh hơn vài phần.
“Nếu ngài muốn tới.”
“Thì cứ tới.”
15
Ta biết.
Thiên tử sớm muộn gì cũng sẽ đuổi theo.
Có lẽ Thẩm Độ cũng biết.
Chỉ là hắn không nói ra.
Âm thầm dặn xa phu tăng tốc mà thôi.
Nhưng cuối cùng.
Tiếng vó ngựa phía sau xe vẫn càng lúc càng gần.
Xa phu đột ngột kéo mạnh dây cương.
Chiếc xe ngựa lập tức dừng lại.
Sắc mặt Thẩm Độ khẽ thay đổi.
Hắn đưa tay chắn ta ra sau lưng.
Rồi vén rèm xe lên.
Trước xe ngựa.
Một đội kỵ binh đã chặn ngang đường.
Kỵ binh tản ra thành hai hàng.
Thiên tử ngồi trên lưng ngựa.
Sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
“Xuống đây.”
Giọng hắn không lớn.
Nhưng không cho phép bất kỳ ai nghi ngờ.
Thẩm Độ không nhúc nhích.
Chỉ cười nói:
“Hoàng huynh cưỡi ngựa thật nhanh.”
Ánh mắt Thiên tử lướt qua hắn.
Lạnh lẽo đến cực điểm.
“Trẫm thật không ngờ.”
“Ngươi cũng học được trò tráo xà đổi cột từ bao giờ.”
“Thần đệ chỉ tiện đường mà thôi.”
“Tiện đường?”
Thiên tử xoay người xuống ngựa.
Sải bước đi tới.
“Hay là…”
“Người trong lòng của A Phù chính là ngươi?”
Thẩm Độ không trả lời.
Chỉ cố chấp đứng chắn trước mặt ta.
Thiên tử cười lạnh.
Đột nhiên đưa tay kéo mạnh ta xuống xe ngựa.
Ta loạng choạng đứng vững.
Cổ tay bị hắn siết đến đau nhói.
Thẩm Độ định tiến lên.
Nhưng đã bị hai thị vệ ngăn lại.
“Buông nàng ra.”
Giọng Thẩm Độ trầm xuống.
Không còn vẻ cà lơ phất phơ thường ngày nữa.
Thiên tử không để ý đến hắn.
Chỉ cúi đầu nhìn ta.
Trong mắt như có một mớ tơ vò không sao gỡ nổi.
“Nàng thật sự không muốn ở lại bên cạnh ta đến vậy sao?”
Giọng hắn khàn khàn.
Ta lùi về sau nửa bước.
Thái độ đã quá rõ ràng.
Lông mày Thiên tử lập tức nhíu chặt.
Lực siết nơi cổ tay ta lại mạnh thêm vài phần.
“Hôm đó trong đình.”
“Nàng nói mình không có ô.”
“Vừa quay người đã đi theo biểu đệ của trẫm.”
“Sau đó trẫm nghi ngờ nàng bám víu quyền quý.”
“Nói nàng có mưu đồ khác.”
“Nhưng nàng chưa từng phản bác lấy một lần.”
“Vì sao?”
“Vì sao nàng luôn như vậy?”
“Luôn khiến trẫm không biết phải đối xử với nàng thế nào?”
16
Ta cúi đầu.
“Bệ hạ quá lời rồi.”
“Chỉ là dân nữ tự biết thân phận thấp kém.”
“Không dám trèo cao.”
“Là không dám trèo cao.”
“Hay là không muốn trèo cao?”
Hắn nhìn chằm chằm vào mắt ta.
Trong giọng nói mang theo sự bực bội không sao gọi tên được.
Ta vẫn không trả lời.
Đôi khi.
Im lặng còn khiến người ta khó chịu hơn bất cứ lời nào.
Hơi thở của Thiên tử nặng nề hơn vài phần.
Bàn tay đang nắm cổ tay ta cũng khẽ run lên.
“Nói đi.”
Viền mắt hắn đỏ hoe.
Tựa như đang cố gắng kìm nén điều gì đó.
“Trẫm bảo nàng nói đi.”
Ta nhìn vào mắt hắn.
Bình tĩnh đáp:
“Dân nữ không biết phải nói gì.”
Thiên tử buông cổ tay ta ra.
Không hiểu sao lại trông có phần đáng thương.
“Vậy thì nói rằng nàng muốn quyền thế.”
“Muốn vinh hoa phú quý ngập trời.”
“Muốn chân tâm độc nhất vô nhị của đế vương.”
Ta lắc đầu.
Bỗng nhớ tới kiếp trước.
Những thứ ấy.
Hắn đều từng cho ta.
Nhưng hắn không tin ta.
Cho nên.
Những thứ đó cũng dễ dàng bị hắn lấy lại.
“Bệ hạ.”
“Dân nữ chỉ muốn tự do.”
Môi Thiên tử khẽ run lên.
Rất lâu vẫn không thể nói thành lời.
Có lẽ hắn thực sự chấn động.
Bởi trong mắt hắn.
Một người tầm thường và thực dụng như ta.
Lại chỉ cầu mong tự do trước mặt hắn.
Cuối cùng.
Hắn mới hiểu rằng.
Từ đầu đến cuối.
Hắn vẫn luôn nhìn lầm ta.
Hắn còn muốn nói gì đó.
Nhưng đã không còn cơ hội.
Phía xa.
Một kỵ mã phi nhanh tới.
Người trên ngựa vừa đến nơi đã lập tức lăn xuống yên.
Hai tay dâng lên một phong cấp báo.
“Bệ hạ!”
“Thái hậu nương nương bệnh nặng, thỉnh bệ hạ lập tức hồi cung!”
Thiên tử nhận lấy cấp báo.
Sắc mặt đột ngột thay đổi.
Cuối cùng.
Hắn không cam lòng nhìn ta một cái.
Rồi xoay người lên ngựa.
“A Phù.”
“Trẫm sẽ còn quay lại tìm nàng.”
Tiếng vó ngựa dần dần xa đi.
Chaporia
Bình Luận (0)