Sư phụ của chúng tôi, đã chết từ ba năm trước rồi. Lúc chết cũng giống như thế này, miệng bị khâu lại, trong bụng nhét đầy những thứ lộn xộn.
Lẽ nào sư phụ chưa chết?
Hay là nói, cái bẫy này, là nhắm vào môn phái thợ khâu xác của chúng tôi?
Ngay lúc này, thi thể nữ vẫn nằm im lìm trên giường, đột ngột bật thẳng dậy.
Không có bất kỳ điềm báo nào, giống y như cương thi trên phim ảnh, nửa thân trên nảy lên vuông góc 90 độ.
Tất cả vệ sĩ đều sợ hãi rút súng ra.
Cái miệng bị kéo rộng ngoác của thi thể nữ chầm chậm đóng mở, phát ra một câu tiếng người rành rọt vô cùng:
“Trần Cửu, đến lượt cậu rồi.”
Âm thanh đó, không phải của Lâm Tiểu Uyển.
Đó là giọng của một ông già.
Là giọng của sư phụ tôi!
5
Súng trong tay đám vệ sĩ đều run lẩy bẩy, không ai dám nổ súng, suy cho cùng đối mặt với một xác chết sống dậy thì chẳng ai là không hãi.
Mặt Vương Thành tái mét, lùi lại mép cửa: “Trần Cửu, thế này lại là cái trò chó gì nữa đây?”
Tôi không để ý đến hắn, mắt vẫn trân trân nhìn vào thi thể nữ vừa bật dậy.
Giọng của sư phụ.
Điều này không thể nào. Ba năm trước, chính tay tôi đưa sư phụ vào lò hỏa táng, nhìn ông cháy thành tro, hũ tro cốt giờ vẫn đang nằm trên kệ ở gian sau.
“Làm trò quỷ.”
Tôi rút từ trong hộp đồ nghề ra một cây kéo, rảo bước về phía thi thể nữ.
Thợ khâu xác không tin vào ma quỷ, chỉ tin vào kim chỉ trong tay mình. Xác chết có thể cử động, một là do phản xạ thần kinh, hai là trong cơ thể có vật sống điều khiển, ba là bị người ta hạ “Cổ giật dây”.
Tôi bóp chặt lấy cổ thi thể nữ, ngón tay dùng sức, ấn thẳng vào dưới yết hầu của cô ta. Nếu là vật sống, cú này sẽ ép nó phải chui ra ngoài.
Thi thể nữ không phản kháng, đôi mắt trắng dã nhìn tôi chòng chọc, miệng vẫn cứ mở ra khép lại.
“Chén cơm này, cậu bưng không vững đâu.”
Lại là câu đó. Đây là câu sư phụ lúc còn sống hay dùng để mắng tôi nhất.
Ngón tay tôi tăng lực, mũi kéo trực tiếp cắm thẳng vào gáy thi thể, móc đứt sợi gân lớn ở đó.
“Phụt.”
Cái xác như một con rối đứt dây, ngay lập tức xụi lơ, đổ ập xuống giường mổ. Nhưng ngay khoảnh khắc cô ta ngã xuống, tôi thấy trong da thịt sau gáy chui ra một con bọ dài ngoằng màu đỏ. Con bọ đó chỉ mảnh như sợi tóc, vừa thấy ánh sáng liền lập tức chui rúc vào thịt.
“Giun tơ xác chết.”
Tôi nhanh tay lẹ mắt, dùng mũi kéo khều một cái, hất con bọ văng ra ngoài, rớt thẳng vào bát máu chó mực dưới đất.
Con bọ giãy giụa điên cuồng trong máu, phát ra tiếng xèo xèo, chẳng mấy chốc hóa thành một bãi nước máu.
Có kẻ đang dùng tà thuật điều khiển xác chết từ xa. Hơn nữa thủ đoạn cực kỳ cao minh, ngay cả tôi suýt chút nữa cũng bị lừa.
“Con bọ này ở đâu ra?” Vương Thành thấy tôi dừng tay, mới dám rụt rè tiến lại gần.
“Đây là cổ thuật của Nam Dương, kết hợp với thuật cản thi của bên này.” Tôi lau máu trên cây kéo, “Có kẻ muốn mượn xác truyền lời để hù dọa tôi.”
Tôi quay đầu nhìn Triệu Đại Dũng đang nằm dưới đất. Chữ “Sư” hắn vừa viết đã bị nước ngâm đến mờ mịt.
“Anh từng gặp sư phụ rồi sao?” Tôi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Triệu Đại Dũng.
Triệu Đại Dũng lúc này ánh mắt đã rã rời, miệng chảy dãi, cả người bỗng cười ngây dại, dường như đã bị cảnh tượng vừa rồi dọa cho phát điên hoàn toàn.
“Hề hề… Sư phụ… ăn thịt… sư phụ ăn thịt…”
Gã điên rồi.
Manh mối đứt đoạn.
Nhưng kẻ đứng sau bóng tối đó, không những muốn mạng của Vương Thành, mà còn muốn mạng của tôi, thậm chí có thể liên quan đến cái chết của sư phụ.
“Vương thiếu.” Tôi đứng dậy, cắm con dao mổ vào túi đồ nghề, “Cái xác này, tôi khâu cho anh.”
Vương Thành ngẩn người: “Mày khâu được à?”
“Được. Nhưng tôi có một điều kiện.”
“Nói đi.”
“Tôi muốn anh giúp tôi điều tra một người.” Tôi rút từ trong túi ra một bức ảnh cũ của sư phụ, đó là bức ảnh chụp chung duy nhất của hai thầy trò. “Thêm nữa, tôi muốn toàn bộ tài liệu về con mụ Quỷ Bà bán bùa ngải kia.”
Vương Thành nhận lấy bức ảnh nhìn lướt qua, nhét vào túi áo: “Thành giao. Chỉ cần mày làm cho ả đàn bà này tươm tất một chút, đừng nói là điều tra người, tao trói cổ con mụ Quỷ Bà kia đến đây cũng được.”
Tôi gật đầu, đuổi tất cả ra ngoài.
“Lần này, đừng có he hé cửa nữa. Ai xem người đó chết.”
Cửa lớn đóng lại.
Trong phòng chỉ còn lại tôi và thi thể nữ đã bị mổ bụng, cắt gân.
Tôi thắp lại một nén nhang. Lần này, nhang cháy rất tĩnh.
Tôi rửa sạch tay, lấy bộ kim “giấu đáy hòm” của mình ra. Tổng cộng có chín cây, làm hoàn toàn bằng vàng khối, cực mảnh. Loại kim này không dùng để khâu thịt, mà dùng để khâu Hồn.
Chaporia
Bình Luận (0)