Từ nhỏ tôi không tranh.
Không cãi.
Không khóc.
Bị mắng thì nghe, bị phạt thì chịu, bị thiên vị thì quay đầu đi.
Họ tưởng đó là ngoan.
Nhưng thật ra tôi chỉ đang ghi sổ.
Một người nếu từ nhỏ đã biết mình không được yêu, sẽ học được cách quan sát rất nhanh.
Quan sát ai đang diễn.
Ai đang giấu.
Ai đang đợi mình chết.
Tôi bước đến phòng ăn, cúi xuống nhặt đồng xu lên. Trên mặt đồng xu dính một vệt đen tanh tưởi.
Tôi nhìn đống cơm trên đất.
Thứ đen sì trong cơm đã biến mất.
Nhưng trên nền gạch còn lại một hàng dấu chân nhỏ ướt nhẹp, kéo dài từ chiếc ghế thứ sáu đến sau lưng tôi.
Tôi không quay đầu.
Bởi vì hơi thở lạnh buốt đã áp sát gáy tôi.
Giọng nói non nớt kia lại vang lên.
“Chị… không thương em à?”
Tôi nhìn bà nội.
Bà nội đang cười.
Mẹ tôi đang khóc.
Bố tôi mặt mày âm trầm.
Tống Dư bò dậy khỏi đất, run rẩy nhìn phía sau tôi.
Tôi chậm rãi lấy lá bùa đầu tiên ra, kẹp giữa hai ngón tay.
“Thương chứ.”
Tôi mỉm cười.
“Thương nên hôm nay chị tiễn em đi đầu thai.”
Phía sau tôi, tiếng cười của đứa trẻ lập tức biến thành tiếng rít nhọn.
Đèn trong nhà phụt tắt.
Trong bóng tối, có một bàn tay lạnh ngắt túm lấy cổ tôi.
2
Khoảnh khắc bàn tay kia siết lên cổ, tôi ngửi thấy mùi cơm thiu nồng nặc.
Không phải mùi cơm để lâu bình thường.
Mà giống như có người nhai cơm trong miệng nhiều ngày, không nuốt, không nhổ, cứ để nó lên men thành thứ nhớp nháp chua loét rồi phả thẳng vào mặt tôi.
Tôi không giãy.
Người sống bị bóp cổ sẽ theo bản năng vùng vẫy. Nhưng thứ sau lưng tôi không phải người. Nó không bóp bằng sức, mà bóp bằng oán.
Càng sợ, nó càng siết chặt.
Càng giãy, nó càng dễ chui vào khí môn sau gáy.
Tôi kẹp lá bùa trong tay, ngón cái miết qua chu sa trên mặt giấy, đọc khẽ: “Thiên thanh địa linh, âm tà hiện hình. Mượn hương dẫn lộ, lấy hỏa phá minh.”
Lá bùa không lửa tự cháy.
Ánh lửa vàng bùng lên trong bóng tối, chiếu sáng một khuôn mặt cách tôi chưa đầy một gang tay.
Không.
Không thể gọi đó là khuôn mặt.
Trên cái đầu nhỏ teo tóp kia chỉ có một cái miệng.
Một cái miệng chiếm gần nửa khuôn mặt, môi đen tím, khóe miệng rách dài tới mang tai. Bên trong không có răng, chỉ có từng lớp thịt mềm co bóp như miệng cá mắc cạn.
Nó dán sát vào tôi.
Cái miệng mở ra, phát ra giọng của một đứa trẻ.
“Chị nhìn thấy em rồi.”
Lá bùa cháy đến cuối.
Tôi nhân lúc nó khựng lại, xoay cổ tay, ấn thẳng tro bùa vào giữa cái miệng đó.
Nó hét lên một tiếng chói tai.
Cả căn nhà rung mạnh.
Đèn phòng khách bật sáng trở lại.
Thứ kia biến mất.
Nhưng cổ tôi vẫn còn lạnh buốt, như bị một sợi dây ướt quấn quanh.
Mẹ tôi lao tới, không phải để đỡ tôi, mà là quỳ xuống trước chỗ chiếc ghế thứ sáu, vừa khóc vừa vơ cơm dưới đất vào bát vỡ.
“Bé ngoan, bé ngoan đừng giận, chị con không hiểu chuyện, mẹ mắng nó, mẹ sẽ mắng nó. Con đừng giận mẹ, hôm nay nhất định sẽ cho con ăn no, nhất định sẽ cho con có mặt, có tên, có mệnh…”
Tôi nhìn bà quỳ trên nền gạch, hai tay dính đầy cơm nát.
Cảnh tượng ấy rất buồn cười.
Người mẹ bình thường khi thấy con gái bị bóp cổ, phản ứng đầu tiên là sợ con mình chết.
Mẹ tôi thì sợ thứ bóp cổ tôi đói.
Bà nội chống gậy bước tới, mặt âm trầm như nước.
“Bùa? Mày học mấy thứ này ở đâu?”
Tôi xoa cổ, giọng hơi khàn nhưng vẫn bình tĩnh.
“Bà đoán xem.”
Bố tôi nhìn lá bùa cháy còn sót dưới đất, đáy mắt lóe lên chút hoảng sợ.
“Ba năm nay mày không về nhà, là đi học mấy thứ tà môn này?”
Tôi bật cười.
“Tà môn? Nhà mình nuôi thứ đó hai mươi hai năm, mỗi bữa cắm đũa vào cơm cúng nó, dùng tóc người chết nấu canh, lấy sinh nhật con gái ruột làm ngày đổi mệnh. Bây giờ ông nói tôi tà môn?”
Bố tức đến mặt xanh mét.
“Đồ mất dạy!”
Ông giơ tay định đánh tôi.
Tôi ngẩng mặt nhìn thẳng vào ông.
“Ông đánh đi.”
Tay bố khựng giữa không trung.
Tôi nói từng chữ một: “Ông đánh tôi một cái, tôi cắt một đường trên khế mệnh của Tống Dư. Ông không tin thì thử.”
Sắc mặt bố lập tức thay đổi.
Tống Dư cũng ngẩng phắt đầu nhìn tôi.
Tôi liếc nó.
Thằng bé này đúng là đáng thương.
Nó được nhà họ Tống nâng trong lòng bàn tay, nhưng có lẽ đến hôm nay mới biết, bản thân cũng chỉ là một món hàng khác trên bàn.
Bố nghiến răng: “Mày biết cái gì?”
“Tôi biết nhiều hơn ông tưởng.”
Thật ra tôi không biết hết.
Nhưng muốn đối phó với người như bố tôi, không nhất thiết phải biết hết. Chỉ cần làm ông tin rằng tôi biết.
Người làm chuyện ác luôn sợ nhất hai thứ.
Một là bị trời biết.
Hai là bị người bị hại biết.
Bà nội lạnh lùng nhìn tôi.
“Đủ rồi. Tống Dao, hôm nay không phải lúc để mày giở tính khí. Chuyện nhà họ Tống không đơn giản như mày nghĩ. Mày từ nhỏ đã mệnh âm, nếu không nhờ nhà này giữ mạng cho mày, mày đã chết từ lâu rồi. Bây giờ đến lúc mày trả ơn, sao lại làm loạn?”
Tôi suýt cười ra tiếng.
“Giữ mạng cho tôi?”
Bà nội nâng cằm.
“Đúng. Mày sinh vào giờ âm, ngày âm, tháng âm. Vừa sinh ra đã khắc cha khắc mẹ, khắc cả em trai. Năm đó nếu không phải bà tìm cao nhân làm pháp, dùng một thai linh trong nhà đỡ tai cho mày, mày nghĩ mày có thể sống đến bây giờ à?”
Tôi nhìn bà, nụ cười nhạt dần.
“Thai linh trong nhà?”
Bà nội không trả lời.
Mẹ tôi đang quỳ dưới đất bỗng run lên.
Bố thì quay đầu đi, sắc mặt khó coi.
Tống Dư ngồi dưới chân bàn, môi trắng bệch.
Tôi chậm rãi hỏi: “Thai linh đó từ đâu ra?”
Không ai nói.
Tôi bước đến trước mặt mẹ, cúi xuống nhìn bà.
“Mẹ, con hỏi mẹ. Thứ ngồi trên chiếc ghế kia là ai?”
Mẹ ngẩng đầu nhìn tôi.
Nước mắt bà chảy đầy mặt, nhưng ánh mắt lại trống rỗng.
“Là em con.”
Chaporia
Bình Luận (0)