Nhưng mùi cơm thiu đã nhạt đi rất nhiều.
Phòng ăn vẫn giữ nguyên như hôm đó. Bàn tròn, sáu cái ghế, vết bát vỡ trên nền đã được dọn, nhưng vệt đen ở vị trí chiếc ghế thứ sáu vẫn còn.
Tôi nhìn chiếc ghế ấy.
Nó trống rỗng.
Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy nó thật sự chỉ là một chiếc ghế.
Tống Dư đứng bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: “Chị, sau này cái nhà này xử lý thế nào?”
Tôi nói: “Phá.”
Nó gật đầu.
“Đúng. Phá đi.”
Sư phụ bày đàn trong sân sau.
Cây lựu già đã chết hẳn, thân cây đen như bị sét đánh. Ông bảo cây này không thể giữ, rễ đã ăn quá nhiều âm khí, phải nhổ cả gốc rồi đốt.
Tôi đứng trước gốc cây, đặt ba nén hương xuống.
“Ôn Nghi, Ôn Hoài, hôm nay đưa mọi người về nhà.”
Gió nhẹ thổi qua.
Trong khoảnh khắc, tôi như thấy một người phụ nữ mặc váy đỏ đứng dưới mái hiên, tay dắt một bé trai nhỏ.
Sau lưng họ là rất nhiều đứa trẻ.
Ôn Nghi nhìn tôi, mỉm cười.
Không còn máu.
Không còn oán.
Chỉ có một vẻ dịu dàng rất nhạt.
Tôi cũng cười với bà.
“Mẹ.”
Đây là lần đầu tiên tôi gọi bà như vậy.
Cũng là lần cuối.
Ôn Nghi khẽ gật đầu.
Bóng bà dần nhạt đi trong ánh hương.
Ôn Hoài quay đầu, vẫy tay với tôi.
“Chị, sau này ăn cơm nhớ ngồi chỗ có nắng.”
Tôi ngẩn ra.
Rồi đáp: “Được.”
Bọn họ biến mất.
Hương cháy đến cuối.
Tro hương rơi xuống đất, không bị gió thổi tán, mà tụ thành một vòng tròn nhỏ.
Sư phụ nói: “Đi sạch rồi.”
Tôi đứng rất lâu.
Tống Dư không thúc tôi.
Sau khi làm xong pháp sự, chúng tôi chuyển bài vị về nghĩa trang nhà họ Ôn. Luật sư đã giúp sắp xếp, mộ phần của Ôn Nghi được đặt cạnh bố mẹ bà.
Trên bia mộ, lần đầu tiên có tên đầy đủ.
Ôn Nghi.
Không phải người phụ nữ mất tích.
Không phải cô gái bỏ trốn.
Không phải con quỷ áo đỏ trong ảnh.
Chỉ là Ôn Nghi.
Con gái của bố mẹ bà.
Mẹ của tôi và Ôn Hoài.
Tôi đặt bó hoa trắng trước mộ.
“Con sẽ đổi lại họ.”
Gió nhẹ thổi qua tóc tôi.
Tôi coi như bà nghe thấy.
Vụ án kéo dài gần một năm.
Kết quả cuối cùng không khiến tôi thất vọng.
Tống Kiến Thành lĩnh án nặng vì nhiều tội danh chồng chất: cố ý giết người, che giấu thi thể, chiếm đoạt tài sản, làm giả giấy tờ, tổ chức hoạt động mê tín gây hậu quả nghiêm trọng.
Trần Mai Lan vì tham gia đầu độc, che giấu tội phạm, làm giả lời khai, chiếm giữ tài sản cũng không thoát.
Bà nội do tình trạng sức khỏe đặc biệt, bị giám sát y tế, nhưng bản án vẫn tuyên.
Ngày tuyên án, tôi ngồi ở hàng ghế phía sau.
Tống Kiến Thành quay đầu nhìn tôi.
Tóc ông đã bạc gần hết.
Ánh mắt ông không còn khí thế của Tống tổng ngày xưa.
Chỉ còn lại một ông già thất bại.
Ông há miệng, như muốn nói gì đó.
Tôi nhìn ông rất bình tĩnh.
Cuối cùng ông cúi đầu.
Trần Mai Lan khóc ngất tại tòa.
Bà gọi tên Tống Dư.
Tống Dư ngồi bên cạnh tôi, không đáp.
Sau phiên tòa, nó nói với tôi: “Em đã nộp đơn đổi họ rồi.”
Tôi nhìn nó.
Nó nói: “Em không biết mình còn xứng mang họ nào. Nhưng em không muốn mang họ Tống nữa. Em sẽ theo họ mẹ ruột của em trước khi bà lấy ba. Sau này em tự sống.”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Nó cười khổ.
“Chị không cần lo cho em. Em biết mình không có tư cách đòi chị coi em là em trai.”
Tôi nhìn nó một lúc.
“Cuối tuần rảnh thì đến ăn cơm.”
Nó ngẩng phắt đầu.
Mắt đỏ lên ngay.
“Chị…”
Tôi cau mày.
“Đừng khóc. Tao ghét người vừa ăn vừa khóc.”
Nó lập tức lau mắt.
“Em không khóc.”
Sau đó vẫn khóc.
Tôi quay đầu đi, giả vờ không thấy.
Một năm sau, tôi chính thức đổi tên thành Ôn Dao.
Tiệm đồ cổ phố Nam Khê cũng đổi biển hiệu.
Sư phụ nói tôi bây giờ đã tự lập môn hộ được rồi, đừng ngày nào cũng ăn nhờ ở đậu chỗ ông.
Tôi hỏi: “Ông muốn đuổi tôi?”
Ông đáp: “Không. Tôi muốn tăng tiền thuê quầy.”
Tôi: “…”
Tôi mở một phòng tư vấn nhỏ ở tầng hai tiệm đồ cổ.
Không nhận xem bói tình duyên.
Không nhận cầu tài.
Không nhận đổi vận.
Tôi chỉ nhận ba loại việc.
Nhìn nhà có sạch không.
Nhìn người có bị mượn mệnh không.
Và giúp người chết tìm tên.
Khách đầu tiên sau khi đổi tên là một cô gái trẻ.
Cô ấy ôm một con búp bê vải cũ, sắc mặt trắng bệch.
“Cô Ôn, gần đây mỗi tối tôi đều nghe thấy trong tủ quần áo có tiếng trẻ con gọi mẹ. Nhưng tôi chưa từng sinh con.”
Tôi nhìn con búp bê trong tay cô ấy.
Trên cổ búp bê buộc một sợi chỉ đỏ.
Tôi im lặng vài giây.
Sau đó đóng sổ hẹn lại.
“Vụ này tôi nhận.”
Cô gái thở phào.
“Vậy tôi cần chuẩn bị gì?”
Tôi nhìn sợi chỉ đỏ trên cổ búp bê.
Không hiểu vì sao, bỗng nhớ đến lời bà nội trước khi chết.
Âm Sư sẽ tìm mày.
Tôi lấy dao đồng trong ngăn kéo ra, lau nhẹ lưỡi dao.
“Chuẩn bị kể thật.”
Cô gái ngẩn ra.
Tôi ngẩng đầu nhìn cô ấy.
“Trước khi nó gọi cô là mẹ, cô đã gọi nó là gì?”
Căn phòng bỗng yên lặng.
Con búp bê trong tay cô gái khẽ động một cái.
Từ trong bụng búp bê, truyền ra một tiếng cười rất nhỏ.
Tôi nhìn nó, mỉm cười.
“Lại đói à?”
Ngoài cửa sổ, nắng chiều rơi xuống bàn gỗ.
Lần này, tôi ngồi ở chỗ có nắng.
HẾT
Chaporia
Bình Luận (0)