Nữ sinh đứng trên bục run nhẹ.
Cái bóng cổ dài sau lưng cô bỗng nghiêng đầu.
Một giọng khác vang lên.
Không còn giống nữ sinh.
Mà khàn khàn, kéo dài.
“Không gọi tên.”
“Vậy tất cả ở lại lớp.”
Cửa lớp 12A đóng sầm.
Bốn mươi bốn học sinh không mặt đồng loạt đứng dậy.
Trên mặt chúng hiện ra chữ đỏ:
Điểm danh bắt đầu.
________________________________________
5. Dưới bục giảng
6.
Cửa lớp đóng lại.
Cửa sổ đóng lại.
Rèm cửa tự kéo kín.
Đèn tuýp trên trần chớp tắt điên cuồng, ánh sáng trắng lạnh quét qua từng gương mặt không mặt trong lớp.
Bốn mươi bốn học sinh đứng thẳng bên bàn.
Ngay cả nữ sinh trên bục giảng cũng bị cái bóng cổ dài sau lưng kéo đứng yên.
Trên bảng đen, phấn trắng tự viết danh sách.
Tên thứ nhất.
Hứa Gia Ninh.
Một học sinh không mặt quay đầu nhìn tôi.
Miệng nó không có, nhưng trên mặt chữ đỏ hiện lên:
Có.
Tên thứ hai.
Lưu Tư Viễn.
Một học sinh khác hiện chữ:
Có.
Từng cái tên được viết lên bảng.
Từng học sinh đáp bằng chữ đỏ trên mặt.
Đến tên thứ bốn mươi ba, cả lớp yên tĩnh.
Phấn trắng chậm rãi viết dòng cuối cùng.
Thẩm Niệm.
Nữ sinh trên bục ngẩng đầu.
Không phải cô bé nói.
Là cái bóng cổ dài sau lưng cô mở miệng.
“Có.”
Một chữ rơi xuống.
Cả lớp rung mạnh.
Tôi thấy chiếc ghế cuối lớp từ hư thành thật thêm một phần.
Ký danh quỷ đang dùng danh sách hiện tại để hoàn tất danh phận.
Nếu nó được cả lớp điểm danh đầy đủ, nó sẽ trở thành học sinh thứ bốn mươi bốn thật sự trong hệ thống mới.
Còn học sinh bị xóa tên sẽ hoàn toàn biến mất.
Tôi lấy phấn đỏ, ném về phía bảng đen.
Phấn đỏ đập vào tên Thẩm Niệm.
Tên đó bị gạch một đường.
Cái bóng cổ dài gào lên.
“Cô không phải giáo viên!”
Tôi lạnh giọng: “Nhưng tôi là người trả phí phấn.”
Lục Minh trong tình huống căng thẳng vẫn không nhịn được: “Câu này có liên quan gì?”
Tôi đáp: “Không có, nhưng nói ra tự tin hơn.”
Tạ Hành Chu kéo Trương Duy lùi về phía bục giảng.
“Cô cần thời gian bao lâu?”
Tôi nhìn nền dưới bục.
Mực đen đang chảy ra càng lúc càng nhiều.
“Phải mở bục giảng. Thi thể hoặc vật neo ở dưới đó. Không tìm được, không tách được ký danh quỷ.”
Tạ Hành Chu lập tức dùng bộ đàm gọi người phá cửa từ bên ngoài, nhưng tín hiệu chỉ toàn tiếng rè.
Lớp học đã bị ngăn cách.
Ôn Dao bỗng nói: “Trong phòng dụng cụ cạnh lớp có xà beng.
Lúc chiều em thấy lao công để ở đó.”
Tôi nhìn cửa lớp đóng kín.
“Ra được không?”
Tạ Hành Chu nhìn bốn mươi bốn học sinh không mặt đang chậm rãi quay đầu về phía chúng tôi.
“Không dễ.”
Cái bóng cổ dài trên bục cười.
“Nobody leaves before class is over.”
Nó nói tiếng Anh rất chuẩn.
Tôi nhìn nó.
“Em còn biết ngoại ngữ à?”
Cái bóng khựng lại.
Bình luận đang căng cũng bật cười.
【Quỷ bị hỏi ngang.】
【Nó dùng câu lớp học kinh dị kiểu quốc tế mà Vãn Vãn bắt lỗi ngoại ngữ.】
【Không khí đỡ nghẹt một chút nhưng vẫn sợ.】
Tôi nói tiếp: “Nếu đã là lớp 12A, muốn giữ người phải theo nội quy lớp học. Điểm danh xong chưa vào bài, chưa kiểm tra bài cũ, chưa giao bài tập, cô giáo còn quyền ra khỏi lớp lấy tài liệu.”
Cái bóng cổ dài nhìn tôi.
Tôi nhìn Ôn Dao.
“Cô giáo Ôn, nói với nó, cô cần ra ngoài lấy giáo án.”
Ôn Dao run nhưng phản ứng rất nhanh.
Cô đứng thẳng một chút, cố dùng giọng giáo viên:
“Các em ngồi xuống. Cô ra ngoài lấy giáo án, năm phút sau quay lại.”
Cả lớp không mặt im lặng.
Cái bóng cổ dài trên bục khẽ nghiêng đầu.
“Cô sẽ quay lại?”
Ôn Dao siết tay.
Tôi nhìn cô.
Cô hít sâu.
“Cô là giáo viên chủ nhiệm. Cô sẽ quay lại.”
Câu này rất nguy hiểm.
Nhưng cũng rất cần.
Không phải hứa với ký danh quỷ.
Mà là hứa với đứa trẻ thật bị chôn dưới bục giảng.
Trong khoảnh khắc đó, nữ sinh trên bục run lên.
Tóc che mặt cô rẽ ra một chút.
Tôi thấy một đôi mắt đầy nước.
Cửa lớp hé mở một khe.
Cái bóng nói:
“Năm phút.”
Tạ Hành Chu lập tức nói: “Lục Minh, đi lấy dụng cụ. Ôn Dao theo cậu. Nhanh.”
Lục Minh kéo Ôn Dao chạy ra ngoài.
Cửa lớp đóng lại ngay sau lưng họ.
Trong lớp chỉ còn tôi, Tạ Hành Chu, Trương Duy và bốn mươi bốn học sinh không mặt.
Trương Duy bị ép ngồi trên ghế đầu tiên, sắc mặt xám ngoét.
Ông ta run giọng nói: “Tôi thật sự không giết nó. Hôm đó tôi chỉ thấy lớp rất loạn, học sinh nói nó trộm tiền, còn nói nó quyến rũ thầy thực tập. Nó khóc, nói không có. Tôi bảo nó về nhà nghỉ mấy ngày. Sau đó… sau đó nó mất tích. Tôi không biết nó chết trong trường.”
Tôi nhìn ông ta.
“Không biết mà ông chôn dưới bục giảng?”
Ông ta lắc đầu điên cuồng.
“Không phải tôi chôn! Là hiệu trưởng cũ! Là phòng giáo vụ! Tôi chỉ ký biên bản. Tôi chỉ làm theo yêu cầu. Họ nói nếu báo án thì trường hỏng, học sinh lớp đó hỏng, danh tiếng hỏng. Họ nói con bé vốn gia đình không tốt, mẹ nó nợ nần, nó bỏ đi cũng hợp lý. Tôi chỉ… tôi chỉ không nói.”
Chaporia
Bình Luận (0)