Tôi nghe đến đây, chỉ cảm thấy lạnh.
Có nhiều người không trực tiếp cầm dao.
Nhưng họ cầm im lặng.
Im lặng cũng có thể chôn người.
Tạ Hành Chu lạnh giọng hỏi: “Tên thật của nữ sinh là gì?”
Trương Duy run bần bật.
“Tôi… tôi không nhớ rõ.”
Tôi cầm phấn đỏ, đặt trước mặt ông ta.
“Ông không nhớ, hay bị người ta làm cho không nhớ?”
Trương Duy ngẩn ra.
Tôi nhìn sợi chỉ đen trên cổ áo ông ta.
Sợi chỉ ấy đang cắm vào sau gáy ông.
Không phải Trương Duy tự quên hoàn toàn.
Có người xóa ký ức.
Nhưng việc bị xóa không làm ông ta vô tội.
Vì trước khi bị xóa, ông ta đã chọn im lặng.
Tôi nói: “Nghĩ. Nếu ông thật sự muốn sống ra khỏi đây, nhớ tên em ấy. Nhưng đừng nói ra ngay. Viết lên giấy, úp xuống.”
Trương Duy run rẩy cầm bút.
Ngay lúc đó, cái bóng cổ dài bỗng quay đầu.
“Không được viết.”
Bốn mươi bốn học sinh không mặt cùng lúc bước lên một bước.
Bàn ghế đổ rầm rầm.
Tôi rút đồng xu cổ, đặt lên bàn giáo viên.
“Đây là lớp học. Muốn xử lý chuyện lớp học thì làm bài đi.”
Cái bóng dừng lại.
Tôi lấy quyển sổ mới ra, xé bốn mươi bốn tờ giấy trắng, ném lên không trung.
“Mỗi người viết tên mình. Viết được thì ngồi xuống. Viết không được thì đứng yên.”
Giấy trắng bay xuống từng bàn.
Những học sinh không mặt cúi đầu.
Trên mặt chúng không có mắt, nhưng tay cầm bút rất nhanh.
Chúng bắt đầu viết.
Từng cái tên hiện trên giấy.
Hứa Gia Ninh.
Lưu Tư Viễn.
Trần Mộc.
…
Đến bàn cuối cùng.
Nữ sinh cúi đầu nhìn giấy trắng.
Tay cô run.
Cái bóng cổ dài quấn quanh tay cô, ép cô viết.
Thẩm Niệm.
Nhưng chữ vừa hiện lên, giấy lập tức cháy đen một góc.
Tôi nhìn thấy rồi.
Ký danh quỷ viết được tên Thẩm Niệm.
Nhưng giấy không nhận.
Vì đó không phải tên thật của người ngồi đó.
Tôi nói với Tạ Hành Chu: “Nó giả danh chưa hoàn toàn. Còn kịp.”
Đúng lúc này, cửa lớp mở ra.
Lục Minh và Ôn Dao chạy vào, trên tay cầm xà beng, búa và một hộp hồ sơ cũ.
Ôn Dao thở hổn hển.
“Em tìm thấy trong phòng dụng cụ. Hồ sơ cũ của lớp 12A. Có một túi bị giấu sau tủ.”
Tôi nói: “Đưa đây.”
Cô đưa túi hồ sơ cho tôi.
Túi đã mốc, dây buộc gần mục.
Tôi mở ra.
Bên trong có ảnh lớp cũ.
Lớp 12A tám năm trước.
Bốn mươi bốn học sinh.
Không.
Tôi đếm lại.
Bốn mươi bốn học sinh và một giáo viên.
Trong góc cuối cùng của hàng dưới, có một nữ sinh mặt bị bút đen khoanh tròn.
Dưới ảnh, tên học sinh được ghi tay.
Tên cô bé bị bôi đen.
Tôi lật tiếp.
Có một bản photocopy học bạ.
Tên cũng bị bôi.
Nhưng ở trang cuối, chỗ chữ ký nhận thưởng học sinh giỏi văn cấp thành phố, có một nét chưa bị bôi sạch.
Chữ đầu tiên là “Tô”.
Tôi nhìn Trương Duy.
“Tô gì?”
Trương Duy cầm bút, cả người run dữ dội.
Cái bóng cổ dài trên bục bắt đầu gào.
“Không được nhớ!”
Sợi chỉ đen trên cổ Trương Duy siết chặt.
Ông ta trợn mắt, miệng há ra không thở được.
Tạ Hành Chu lập tức kéo cổ áo ông ta, nhưng sợi chỉ vô hình cắm rất sâu.
Tôi lấy kéo đồng, cắt mạnh vào khoảng không sau gáy ông ta.
Keng!
Sợi chỉ đứt.
Trương Duy ngã xuống đất, ho sặc sụa.
Ông ta ôm đầu, nước mắt nước mũi chảy đầy mặt.
“Tô… Tô…”
Cái bóng cổ dài lao xuống khỏi bục.
Tôi ném phấn đỏ vào mặt nó.
“Tô gì?”
Trương Duy gào lên:
“Tô Mộng!”
Cả lớp lặng ngắt.
Nữ sinh cuối lớp bỗng ngẩng đầu.
Đôi mắt cô mở to.
Cái bóng cổ dài sau lưng cô vặn vẹo như bị lửa đốt.
Tôi lập tức quát: “Không ai gọi lại! Chỉ viết!”
Ôn Dao phản ứng nhanh nhất.
Cô cầm phấn trắng chạy lên bảng, viết ba chữ:
Tô Mộng.
Khi nét cuối cùng hạ xuống, toàn bộ lớp học rung chuyển.
Dưới bục giảng vang lên một tiếng gõ rất nhẹ.
Cộc.
Không phải tiếng quỷ đòi vào.
Mà giống một người bị nhốt quá lâu, cuối cùng nghe thấy có người gọi đúng tên mình.
________________________________________
6. Tô Mộng
7.
Cái tên Tô Mộng vừa xuất hiện trên bảng, tất cả học sinh không mặt trong lớp đồng loạt cúi đầu.
Những hàng chữ đỏ trên mặt chúng nhạt đi.
Chỉ có cái bóng cổ dài sau lưng nữ sinh cuối lớp gào lên thảm thiết.
“Không phải!”
“Không phải tên đó!”
“Nó là Thẩm Niệm!”
“Nó phải là Thẩm Niệm!”
Tôi nhìn cái bóng.
“Nóng ruột như vậy, xem ra Thẩm Niệm mới là tên của mày.”
Cái bóng cứng lại.
Cả lớp lạnh xuống.
Tôi đã đoán đúng.
Ký danh quỷ không phải vô danh.
Nó có tên.
Thẩm Niệm là tên của nó.
Nó cần một lớp học, một danh sách, một giáo viên điểm danh để biến mình thành học sinh thật.
Nhưng để vào lớp, nó cần thay thế một cái tên bị xóa.
Tô Mộng chính là chỗ trống mà nó muốn chiếm.
Ôn Dao đứng trước bảng, nhìn ba chữ Tô Mộng, nước mắt rơi xuống.
“Tô Mộng…”
Nữ sinh cuối lớp chậm rãi ngẩng đầu.
Lần này, giọng cô không còn bị cái bóng đè lên.
Rất nhẹ.
Rất khàn.
Như lâu lắm rồi chưa nói.
“Em… tên là Tô Mộng?”
Tôi đáp: “Đúng. Em tên Tô Mộng.”
Chaporia
Bình Luận (0)