【Nhưng nếu không có cô ấy, ai tìm dưới bục giảng?】

【Cái đáng sợ là trường mở lại vẫn dùng lớp đó. Ai cho phép?】

Nhiều cựu học sinh Minh Đức bắt đầu lên tiếng.

Có người nói năm đó lớp 12A thật sự có một nữ sinh bị cô lập, nhưng sau đó mọi người bỗng không nhớ tên.

Có người nói mình từng mơ thấy một cô gái đứng trước bảng hỏi “tôi tên gì”.

Có người nói ảnh tốt nghiệp cũ của lớp bị thiếu một góc, nhưng ai hỏi cũng bị thầy cô mắng không được nói bậy.

Từng mảnh ký ức bị vùi lấp bắt đầu trồi lên.

Tên Tô Mộng xuất hiện trên hot search.

Không phải Thẩm Niệm.

Không phải học sinh không tồn tại.

Mà là Tô Mộng.

Đứa trẻ từng bị xóa tên cuối cùng được gọi lại.

Buổi trưa, Chu Lệ được đưa đến trường.

Bà gầy đến mức như một chiếc bóng, tóc bạc rối, mặc áo bệnh nhân cũ. Bác sĩ đi cùng nói bà lúc tỉnh lúc mê, nhiều năm nay hiếm khi nhận ra người khác.

Nhưng vừa bước vào cổng Minh Đức, bà bỗng dừng lại.

Bà nhìn tòa lớp học.

Môi run lên.

“Mộng Mộng…”

Ôn Dao che miệng.

Tôi nhìn lớp 12A.

Ở cửa sổ tầng ba, Tô Mộng đứng đó.

Cô bé nhìn xuống sân.

Không khóc.

Chỉ nhìn.

Chu Lệ đi từng bước lên cầu thang.

Tốc độ rất chậm.

Không ai giục.

Khi bà đến lớp 12A, Tô Mộng đã đứng trước bục giảng.

Chu Lệ nhìn cô bé, ánh mắt đục ngầu dần dần tỉnh lại.

Bà đưa tay ra, chạm vào không khí.

“Mộng Mộng, mẹ đến đón con tan học.”

Tô Mộng nhìn bà.

Rất lâu sau, cô hỏi:

“Mẹ, mẹ có quên tên con không?”

Chu Lệ bật khóc.

Bà quỳ xuống đất, ôm khoảng không trước mặt.

“Mẹ không quên. Mẹ không quên. Họ nói con bỏ đi, họ nói mẹ nhận tiền thì phải rút đơn, họ nói nếu mẹ còn làm loạn sẽ không ai tìm con nữa. Mẹ đi tìm con, ngày nào mẹ cũng đến cổng trường chờ. Sau đó mẹ bị bệnh, họ nói mẹ điên, nhưng mẹ không quên. Con tên Tô Mộng. Mộng Mộng của mẹ.”

Tô Mộng đứng yên.

Bóng cô bắt đầu nhạt dần.

Oán khí trong lớp học tan từng chút.

Ôn Dao khóc không thành tiếng.

Tạ Hành Chu quay mặt đi, không nhìn thêm.

Tôi đứng ở cửa lớp, im lặng.

Tô Mộng cúi xuống, như thật sự ôm lấy mẹ mình.

“Mẹ, con tan học rồi.”

Chu Lệ khóc đến kiệt sức.

“Về nhà. Mẹ đưa con về nhà.”

Tô Mộng mỉm cười.

Nụ cười đầu tiên của cô kể từ khi xuất hiện.

Rất nhẹ.

Rất non.

Như một học sinh bình thường cuối cùng được thầy cô gọi đúng tên, được mẹ đón về nhà, được rời khỏi lớp học đã nhốt mình tám năm.

Bóng cô tan thành bụi phấn trắng.

Bụi phấn bay qua cửa sổ, rơi xuống sân trường.

Trên bảng đen lớp 12A, dòng chữ cuối cùng tự hiện lên.

Tô Mộng, có mặt.

Sau đó, chữ phấn tan đi.

Lớp học sáng lên.

Không còn lạnh.

Không còn học sinh không mặt.

Không còn chiếc ghế thứ bốn mươi bốn.

Chỉ còn một phòng học cũ, một bục giảng bị tháo, và sự thật muộn tám năm.

Chu Lệ ngất trong vòng tay nhân viên y tế.

Nhưng trước khi ngất, tay bà vẫn nắm chặt chiếc thẻ học sinh bị bẻ đôi.

Tôi nhìn thẻ ấy.

Tên Tô Mộng đã hiện rõ.

Không còn bị xóa.

________________________________________

8. Danh sách không tồn tại
9.
Sau khi Tô Mộng rời đi, tôi tưởng vụ này kết thúc.

Nhưng vào lúc đội kỹ thuật kiểm tra phòng giáo vụ, họ tìm được một thứ.

Một chiếc tủ sắt cũ trong kho lưu trữ.

Tủ bị khóa ba lớp.

Chìa khóa tìm thấy trong ngăn bàn của Trương Duy.

Mở tủ ra, bên trong không phải hồ sơ học sinh bình thường.

Mà là từng quyển sổ điểm danh cũ.

Rất nhiều.

Không chỉ của trường Minh Đức.

Có sổ của trường tiểu học.

Có sổ của trường cấp hai.

Có sổ lớp bổ túc.

Có danh sách trại hè.

Có danh sách lớp năng khiếu.

Có danh sách cô nhi viện.

Mỗi quyển đều có một điểm chung.

Một cái tên bị bôi đen.

Bên cạnh cái tên bị bôi, có một cái tên mới được viết bằng mực đen.

Thẩm Niệm.

Không phải chỉ một lần.

Cái tên Thẩm Niệm xuất hiện trong hàng chục danh sách khác nhau.

Như một học sinh lang thang giữa các lớp, cứ nơi nào có đứa trẻ bị xóa tên, nó lại chen vào.

Lục Minh nhìn đến mặt xanh mét.

“Đây là quỷ chuyển trường à?”

Tôi nói: “Ký danh quỷ không có lớp cố định. Nó sống bằng danh phận bị bỏ trống. Vô Tướng Hội thu gom những người bị xóa khỏi hệ thống, rồi để nó mượn tên chèn vào. Nhưng nó nói ‘xây lớp’. Chắc chắn còn thứ lớn hơn.”

Tạ Hành Chu lấy một quyển sổ lên.

“Ở trang cuối mỗi quyển đều có cùng một ký hiệu.”

Con mắt không đồng tử.

Dưới ký hiệu có một dòng chữ nhỏ.

Danh sách dự bị.

Tôi nhìn bốn chữ ấy.

Lạnh sống lưng.

Danh sách dự bị cho cái gì?

Lớp học cho người không tồn tại.

Câu nói của ký danh quỷ lại vang lên trong đầu tôi.

Cô Lâm, cô cũng có tên trong danh sách đó.

Tôi không thích câu này.

Rất không thích.

Tôi hỏi: “Có thấy tên tôi không?”

Tạ Hành Chu lật nhanh vài quyển.

“Chưa.”

Lục Minh cũng phụ lật, vừa lật vừa lẩm bẩm: “Đừng có, đừng có, đừng có…”

Tôi liếc cậu ta.

“Sao cậu căng thẳng hơn tôi vậy?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...