Cậu ngẩng đầu rất chân thành.
“Nếu cô vào danh sách, tôi sợ sau này đội trưởng bắt tôi điểm danh cô mỗi ngày.”
Tạ Hành Chu lạnh lùng nhìn cậu.
Lục Minh lập tức cúi đầu lật sổ tiếp.
Cuối cùng, trong chiếc tủ sắt, chúng tôi tìm được một cuốn sổ khác hẳn.
Bìa trắng.
Không ghi lớp.
Không ghi trường.
Chỉ có bốn chữ.
Lớp Vô Danh.
Tôi vừa nhìn thấy đã biết không ổn.
Tạ Hành Chu đeo găng, mở ra.
Trang đầu trống.
Trang thứ hai trống.
Trang thứ ba vẫn trống.
Nhưng khi lật đến giữa quyển, chúng tôi thấy một danh sách.
Không có số thứ tự.
Không có tuổi.
Không có trường học.
Chỉ có từng cái tên mờ đến gần như không đọc được.
Một số tên đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn vệt đen.
Một số tên đang hiện rõ.
Trong đó có những cái tên tôi quen.
Trần Dục.
Tống An.
Từ Kiến Quốc.
Hứa Văn Sơn.
Lý Thắng Nam.
Tô Mộng.
Tôi siết chặt tay.
Không phải tất cả đều là nạn nhân thuần túy.
Có người bị hại.
Có người hại người.
Có người đã siêu thoát.
Có người đáng lẽ xuống âm phủ.
Nhưng tên của họ đều từng đi qua những vụ liên quan Vô Tướng Hội.
Danh sách này đang ghi lại các mắt xích đã bị tôi phá.
Lật xuống dưới, tôi thấy một cái tên chưa hiện rõ.
Chỉ có họ.
Lâm.
Phía sau bị mực đen che phủ.
Đồng xu cổ trên cổ tay tôi nóng lên.
Tôi lập tức đóng sổ.
Tạ Hành Chu nhìn tôi.
“Cô thấy rồi?”
Tôi nói: “Thấy một nửa.”
“Lâm?”
“Có thể là tôi. Cũng có thể là người họ Lâm khác.”
Lục Minh nhỏ giọng: “Cô tự an ủi nghe không có sức thuyết phục lắm.”
Tôi nhìn cậu.
Cậu lập tức ngậm miệng.
Tạ Hành Chu nói: “Quyển sổ này tôi sẽ mang về kiểm tra.”
Tôi lắc đầu.
“Không. Đưa về cục bình thường không giữ được. Nó không chỉ là vật chứng, là pháp khí. Để ở đạo quán trước. Anh muốn kiểm tra thì mang người đến.”
Tạ Hành Chu im lặng một lúc, rồi gật đầu.
Anh tin tôi.
Sự tin tưởng này không nói ra, nhưng tôi cảm nhận được.
Tôi cầm Lớp Vô Danh.
Ngay lúc chạm vào bìa, trước mắt tôi hiện lên một hình ảnh rất ngắn.
Một lớp học cực lớn.
Không có tường.
Không có trần.
Bàn ghế xếp thành hàng dài đến tận bóng tối.
Trên mỗi bàn có một bảng tên.
Có bảng tên trống.
Có bảng tên rỉ máu.
Có bảng tên khắc con mắt không đồng tử.
Ở cuối lớp, có một chiếc ghế trống đặt trên bục cao.
Trên bảng đen khổng lồ viết một câu:
Người không tồn tại cũng cần được điểm danh.
Sau đó, chuông vào lớp vang lên.
Keng.
Tôi mở mắt.
Mồ hôi lạnh chảy xuống sau gáy.
Tạ Hành Chu đỡ lấy cánh tay tôi.
“Sao vậy?”
Tôi thở ra.
“Có lớp học thật.”
Lục Minh mặt xanh lét.
“Thật là sao?”
“Không phải ở trường Minh Đức. Không phải trong dương gian hoàn toàn. Vô Tướng Hội đang xây một nơi gom những cái tên bị xóa, bị bỏ, bị bán, bị quên. Ký danh quỷ chỉ là người gác cửa.”
Tạ Hành Chu nhìn cuốn sổ trong tay tôi.
“Mục đích?”
Tôi nhớ lại những gì đã gặp.
Mệnh.
Gia.
Tài.
Thọ.
Thai.
Danh.
Từng thứ một đều là nền tảng để một người tồn tại trong nhân gian.
Tên là thứ giúp người được nhận ra.
Nếu Vô Tướng Hội gom đủ những cái tên không còn ai gọi, chúng có thể tạo ra một danh phận khổng lồ cho thứ không nên tồn tại.
Một thứ không có mặt.
Một thứ cần mượn tên của rất nhiều người để được nhân gian thừa nhận.
Tôi nói: “Chúng đang chuẩn bị cho một kẻ vô danh trở thành có danh.”
Không khí trong kho lưu trữ lạnh xuống.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn.
Không số.
Không tên.
Nội dung chỉ có một dòng:
【Cô Lâm, lần sau đến lớp nhớ mang sách.】
Kèm theo một bức ảnh.
Trong ảnh là một cuốn sách giáo khoa cũ.
Tên sách:
Đạo Đức và Sinh Tử.
Tác giả: Tần Tố.
Tôi nhìn cái tên ấy.
Người Giữ Sổ.
Bà ta lại xuất hiện.
Ở góc ảnh, phía sau cuốn sách, có một tấm vé xe buýt màu vàng cũ.
Trên vé viết:
Tuyến 404.
Điểm cuối: Khách Sạn 444.
Tôi đưa ảnh cho Tạ Hành Chu xem.
Lục Minh ghé qua nhìn, lập tức tuyệt vọng.
“Khách sạn nữa hả? Tôi ghét khách sạn. Phòng kín, gương nhiều, thang máy hay lỗi.”
Tôi nhìn vé xe.
Trên mặt vé có một hàng chữ nhỏ đang chậm rãi hiện lên.
Đêm thứ bảy, xe buýt không chở người sống.
Tôi cất điện thoại.
“Vụ sau không phải lớp học.”
Tạ Hành Chu hỏi: “Là gì?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ kho lưu trữ.
Trời sáng rồi.
Nhưng ở cổng trường Minh Đức, không biết từ lúc nào đậu một chiếc xe buýt cũ màu vàng.
Bên trong xe trống không.
Tài xế mặc đồng phục xanh ngồi sau vô lăng, đầu cúi thấp.
Trên kính trước có bảng tuyến.
404 — Khách Sạn 444.
Tôi khẽ thở ra.
“Xe đêm.”
________________________________________
9. Sau tiếng điểm danh
10.
Vụ trường Minh Đức bị đào lên toàn diện.
Không chỉ Trương Duy, mà hiệu trưởng cũ, chủ nhiệm giáo vụ, vài người từng ký vào hồ sơ rút đơn năm đó đều bị điều tra. Một số người đã nghỉ hưu, một số chuyển trường, một số ra nước ngoài. Nhưng giấy tờ cũ, sổ điểm danh, tủ sắt và lời khai của Trương Duy đủ để kéo họ quay về.
Chaporia
Bình Luận (0)