Tôi giải thích nhanh: “Dây thọ không thể cắt bừa. Cắt sai, tuổi thọ còn lại sẽ đứt cùng. Phải tìm đầu gốc của hợp đồng, phá giấy trước rồi mới rút dây.”

Giọng cố vấn Lưu trong điện thoại vẫn dịu dàng.

“Bà Hứa, xem ra trong nhà có người ngoài can thiệp. Tôi hiểu con cháu lo lắng, nhưng chăm sóc người già cần kiên trì. Ông cụ lớn tuổi rồi, chịu không nổi gián đoạn. Nếu vì một chút hiểu lầm mà dừng gói chăm sóc, sau này ông cụ xảy ra chuyện, các vị sẽ hối hận cả đời.”

Câu này rất độc.

Nó không dọa trực tiếp.

Nó đặt sẵn tội lỗi lên đầu người sống.

Nếu ông cụ chết, là tại các người không hiếu thuận.

Nếu con cháu khổ, là cái giá nên trả.

Nếu người trẻ mất mạng, cũng là vì người già cần sống.

Tôi nhìn mẹ Hứa Dao.

Quả nhiên, bà ấy dao động.

Bà khóc nói: “Nhưng ông nội con đã nuôi bố con lớn, cũng từng chăm sóc hai anh em con. Nếu ông thật sự vì dừng gói mà chết, mẹ biết ăn nói sao với họ hàng?”

Hứa Dao tức đến hét lên: “Vậy anh con chết thì mẹ ăn nói sao với chính anh ấy?”

Mẹ cô nghẹn lại.

Tôi lạnh giọng nói qua màn hình: “Dì Hứa, tôi nói thẳng. Ông cụ chín mươi tám tuổi, bác sĩ đã phán không qua khỏi mùa đông, đó là sinh tử tự nhiên. Hứa Minh ba mươi tuổi, bị hút thành sáu mươi, đó là hại người. Dì phân biệt được không? Hay trong mắt dì, mạng người trẻ chỉ là pin dự phòng cho người già?”

Mẹ Hứa Dao ngồi bệt xuống ghế.

Cố vấn Lưu trong điện thoại cười khẽ.

“Cô Lâm nói chuyện thật khó nghe. Người trẻ hiếu thuận với người già, sao có thể gọi là pin dự phòng? Chúng tôi chỉ giúp gia đình kéo dài tình thân. Chẳng lẽ cô muốn ép người già đi chết sao?”

Bình luận lập tức bùng lên.

【Ôi cái giọng này ngoài đời tôi gặp rồi, đạo đức bắt cóc cấp VIP.】

【Kéo dài tình thân bằng cách hút tuổi cháu trai, nghe muốn ói.】

【Không ai ép người già chết, nhưng cũng đừng ép người trẻ chết thay.】

【Cố vấn này mở miệng đã thấy quen mùi lừa đảo.】

Tôi cười.

“Cô Lưu đúng không? Nếu Trường Sinh Viện từ bi như vậy, sao không lấy tuổi thọ của ban giám đốc ra kéo dài cho khách? Nhân viên các cô ngày nào cũng chăm sóc người già, chắc tình thân còn nhiều hơn cháu trai nửa tháng mới ghé một lần chứ?”

Đầu dây bên kia im lặng.

Bình luận cười nổ.

【Đúng đúng, nhân viên nội bộ dùng trước đi!】

【Cố vấn Lưu: tín hiệu yếu xin phép cúp máy.】

【Không phản bác được luôn kìa.】

Giọng Cố vấn Lưu dịu xuống, nhưng lạnh hơn.

“Cô Lâm, Trường Sinh Viện là cơ sở chăm sóc hợp pháp.

Nếu cô tiếp tục tung tin sai sự thật, chúng tôi sẽ khởi kiện.”

Tôi đáp: “Tốt quá. Nhớ gửi đơn kiện đến đạo quán Thanh Hư. Đạo quán nghèo nhưng có tổ sư gia, tiếp giấy tờ rất tiện.”

Tạ Hành Chu gọi đến ngay lúc đó.

Tôi mở loa ngoài.

Anh nói: “Tôi đã thấy livestream. Đội đang đến nhà Hứa Dao và Trường Sinh Viện cùng lúc. Cô đừng để họ ký giấy, cũng đừng để dây thọ bị kéo đứt.”

Tôi nói: “Nhanh lên. Hứa Minh không chống được lâu.”

Tạ Hành Chu trầm giọng: “Mười phút.”

Tôi cúp máy.

Mười phút.

Đối với người bình thường không dài.

Đối với Hứa Minh lúc này, mỗi giây đều là tuổi thọ bị hút đi.

Tôi nhìn bộ bài.

Rút một lá.

The Emperor.

Hoàng đế.

Nhưng trong mắt tôi, hoàng đế trên lá bài không ngồi trên ngai.

Ông ta ngồi trên giường bệnh trắng, sau lưng cắm đầy ống truyền, dưới chân quỳ rất nhiều người trẻ. Trên đầu họ đều có dây đỏ nối vào ông.

Quyền uy của tuổi già.

Quyền uy của huyết thống.

Quyền uy của câu “ta đã nuôi ngươi”.

Tôi hỏi Hứa Minh: “Anh còn tỉnh không?”

Hứa Minh khó khăn gật đầu.

Tôi nói: “Nghe tôi. Nếu lát nữa ông nội anh gọi anh, đừng đáp. Nếu ông nói lạnh, đừng mềm lòng. Nếu người nhà bảo anh bất hiếu, anh hỏi họ có ký thay không. Anh không nợ ai tuổi thọ của mình.”

Hứa Minh nhìn màn hình, mắt đỏ lên.

Anh khàn giọng nói: “Tôi hiểu. Nhưng ông nội tôi trước kia thật sự thương tôi. Hồi nhỏ bố mất, ông cõng tôi đi học, bán chiếc nhẫn vàng cuối cùng trong nhà đóng học phí cho tôi. Tôi không phải không muốn cứu ông. Tôi chỉ không muốn chết thay trong lúc không biết gì.”

Tôi im lặng một chút.

Đây mới là phần tàn nhẫn nhất.

Nếu ông nội vốn là kẻ ác, mọi chuyện sẽ dễ hơn.

Nhưng rất nhiều bi kịch không bắt đầu từ ác ý thuần túy.

Nó bắt đầu từ ân tình.

Một người từng thương anh.

Một người từng nuôi anh.

Một người từng cứu anh khỏi khổ.

Đến lúc người đó già yếu, sợ chết, muốn bấu víu lấy anh, anh nên làm gì?

Tôi nói: “Anh có thể thương ông. Nhưng thương không đồng nghĩa hiến mạng. Trả ơn có rất nhiều cách, chết thay không phải một trong số đó.”

Hứa Minh nhắm mắt, nước mắt lăn xuống nếp nhăn già nua trên mặt.

Đúng lúc này, điện thoại của mẹ Hứa Dao bỗng tự bật video.

Trong màn hình là phòng bệnh cao cấp của Trường Sinh Viện.

Ông cụ Hứa nằm trên giường, xung quanh là máy móc hiện đại. Ông mặc áo bệnh nhân trắng, tóc đen nhánh, da mặt hồng hào, nhìn không giống người sắp chết chút nào.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...