Nhưng ông đang khóc.

Một ông cụ gần trăm tuổi khóc rất dễ khiến người ta mềm lòng.

Ông nhìn vào camera, run rẩy nói: “Tiểu Minh, ông đau quá. Ông không muốn chết. Ông nuôi con lớn, con giúp ông thêm một lần được không? Chỉ một lần thôi. Ông sống thêm một năm, một năm là đủ rồi.”

Mẹ Hứa Dao lập tức khóc theo.

“Tiểu Minh, con nghe ông nói kìa. Ông chỉ muốn một năm thôi.”

Hứa Dao gào lên: “Một năm của ông là bao nhiêu năm của anh con? Ai nói rõ chưa?”

Cố vấn Lưu trong video mỉm cười.

“Mỗi người thể chất khác nhau, quy đổi sinh lực không hoàn toàn cố định. Nhưng với thể trạng của anh Hứa Minh, tạm thời chỉ cần khoảng mười hai đến mười lăm năm tuổi thọ là đủ duy trì ông cụ thêm một năm khỏe mạnh.”

Phòng livestream chết lặng.

Mười hai đến mười lăm năm.

Đổi một năm.

Bình luận sau vài giây mới bùng lên.

【Mười lăm năm đổi một năm? Cướp à?】

【Tôi tức đến run tay.】

【Vậy mà gọi là chỉ một năm thôi?】

【Nếu thật sự tự nguyện thì sao không nói rõ trước khi ký?】

Hứa Minh nhìn ông cụ trong màn hình.

“Ông, lúc ký hợp đồng đầu tiên, ông có biết không?”

Ông cụ Hứa khóc ngừng một chút.

Ánh mắt ông né tránh.

Hứa Minh hiểu.

Anh cười khổ.

“Ông biết.”

Ông cụ Hứa im lặng.

Cả phòng khách Hứa gia cũng im lặng.

Mẹ Hứa Dao run giọng hỏi: “Bố, bố biết thật sao?”

Ông cụ Hứa không nhìn con dâu, chỉ nhìn Hứa Minh.

Ông chậm rãi nói: “Tiểu Minh, ông già rồi. Người già sợ chết, con chưa đến tuổi nên không hiểu. Ông không muốn nằm trong quan tài, không muốn bị đốt thành tro, không muốn biến mất. Con còn trẻ, mất mười mấy năm vẫn còn mười mấy năm. Ông chỉ xin con lần này.”

Hứa Minh nhìn ông rất lâu.

“Ông, con năm nay ba mươi. Mất mười lăm năm, con còn lại cái gì? Con còn chưa kết hôn, chưa sống đời của mình, chưa kịp nghỉ một ngày tử tế. Sao mọi người đều cảm thấy con còn nhiều nên có thể lấy bớt?”

Ông cụ Hứa khóc dữ hơn.

“Nhưng ông không còn nữa.”

Tôi nhìn màn hình.

“Vậy thì đến lúc ông nên đi rồi.”

Ông cụ Hứa bỗng ngẩng phắt đầu.

Nước mắt trên mặt ông biến mất.

Ánh mắt ông đục ngầu nhưng hung ác.

“Cô là ai mà dám bảo tôi đi chết?”

Tôi nhìn thẳng ông.

“Người nhắc ông rằng sống lâu không có nghĩa được ăn thịt con cháu.”

Ông cụ Hứa mở miệng.

Răng trắng trong miệng ông dài ra một chút.

Không giống răng người.

Giống răng của thứ gì đó gặm xương trong bóng tối.

Cố vấn Lưu phía sau ông cụ chậm rãi cúi đầu, nụ cười vẫn dịu dàng.

“Xem ra thương lượng thất bại.”

Màn hình video tối sầm.

Sợi chỉ đỏ trên tay Hứa Minh bỗng kéo căng đến mức rỉ máu.

Cố vấn Lưu nói câu cuối trước khi cúp:

“Vậy Trường Sinh Viện sẽ trực tiếp thu thọ.”

________________________________________

4. Dây thọ

Hứa Minh ngã khỏi ghế sofa.

Tóc bạc trên đầu anh lan nhanh như sương phủ. Da trên mu bàn tay khô lại, nổi đầy nếp nhăn sâu. Anh há miệng thở dốc, nhưng tiếng thở phát ra khàn đục như người già bệnh nặng.

Hứa Dao và mẹ cô cùng lao tới.

Hứa Dao khóc hét: “Chị Vãn Vãn, cứu anh em với!”

Tôi nhìn sợi chỉ đỏ trên cổ tay Hứa Minh.

Nó không còn chỉ là một sợi dây.

Mà đã biến thành một mạch máu đỏ tươi, phập phồng từng nhịp, hút tuổi thọ của anh với tốc độ rất nhanh.

Tạ Hành Chu còn chưa tới.

Không thể chờ nữa.

Tôi nói: “Hứa Dao, trong nhà có dao bếp không?”

Hứa Dao hoảng hốt.

“Có, nhưng chị nói không được cắt dây mà?”

“Không cắt dây. Chặt bàn.”

“Hả?”

Tôi nói rất nhanh: “Nhà cô có bàn thờ tổ tiên không? Hoặc bàn ăn lớn nhất trong nhà. Dây thọ lấy danh nghĩa huyết thống để nối, trong nhà nhất định có điểm mượn lực. Thường là bàn thờ hoặc bàn ăn. Tìm xem trên đó có giấy tờ của Trường Sinh Viện, ảnh ông cụ, hoặc bát nước nào không.”

Hứa Dao lập tức cầm điện thoại chạy.

Bình luận cũng bắt đầu hỗ trợ.

【Tìm bàn thờ!】

【Tìm ảnh ông nội!】

【Nhà tôi hồi trước cũng đặt ảnh người già ở phòng khách, tự nhiên rợn.】

【Dao Dao bình tĩnh, đừng run điện thoại, tôi chóng mặt nhưng vẫn lo cho anh cô.】

Hứa Dao chạy vào một căn phòng nhỏ.

Đó là phòng thờ.

Trên bàn thờ có bài vị tổ tiên, bát hương, ảnh bố Hứa Dao đã mất, và một tấm ảnh mới của ông cụ Hứa chụp ở Trường Sinh Viện.

Trước tấm ảnh có một bát nước trong.

Trong bát nước, nổi một sợi tóc bạc.

Tôi lạnh mặt.

“Tìm thấy rồi.”

Hứa Dao hỏi: “Làm gì tiếp?”

Tôi nói: “Đổ bát nước đi. Đốt tấm ảnh chụp ở Trường Sinh Viện. Nếu có ai ngăn, đừng nghe.”

Hứa Dao vừa đưa tay ra, mẹ cô đã lao vào.

“Không được! Đó là ảnh ông nội con! Đốt ảnh người sống là xui xẻo!”

Hứa Dao quay phắt lại, mắt đỏ bừng.

“Mẹ, ông nội đang lấy mạng anh con! Mẹ còn sợ xui xẻo? Nếu mẹ sợ đốt ảnh thì mẹ ký giấy đi, mẹ đưa tuổi cho ông đi!”

Mẹ cô cứng đờ.

Hứa Dao không chờ bà phản ứng, cầm bát nước hất mạnh xuống đất.

Choang!

Bát vỡ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...