【Tôi xem mà tức. Cứ nói còn trẻ chịu chút khổ, chịu đến chết thì ai trả?】
Đạo quán Thanh Hư lại tăng fan.
Tôi cũng lại tăng công đức.
Nhưng lần này tôi không vui lắm.
Vì sau khi dùng đồng xu cổ trấn dây thọ, cổ tay tôi xuất hiện một vết đỏ.
Không phải vết thương.
Mà là một sợi dây rất mảnh.
Nó quấn quanh cổ tay tôi, lúc ẩn lúc hiện.
Tôi thử dùng bùa đốt, vô dụng.
Thử dùng máu xóa, vô dụng.
Thử hỏi tượng Tam Thanh, tượng vẫn im lặng, chỉ có con mắt không đồng tử trên má tượng lại mở rộng thêm một chút.
Tôi ghét nhất đồ không giải thích được ở trên người mình.
Đặc biệt là sau khi phản diện vừa cảnh cáo tôi “dây trên người cô càng nhiều”.
Tạ Hành Chu đưa tôi về đạo quán.
Trước khi đi, anh đặt một hộp thuốc lên bàn.
“Bôi vết thương.”
Tôi nói: “Đội trưởng Tạ, anh dạo này càng ngày càng giống khách quen đạo quán.”
Anh nhìn tôi.
“Không phải khách. Là người phụ trách vụ án.”
“Vậy người phụ trách vụ án có thanh toán phí tư vấn không?”
Anh im lặng.
Một lát sau, điện thoại tôi vang lên.
Chuyển khoản 999 tệ.
Ghi chú: Phí tư vấn vụ Trường Sinh Viện.
Tôi lập tức thấy cổ tay không đau nữa.
Người sống quả nhiên cần tiền dương chữa lành.
Đêm thứ ba sau vụ Trường Sinh Viện, Hứa Dao đến đạo quán.
Cô mang theo một túi trái cây và một phong bì.
Tôi nhìn phong bì, tâm trạng rất tốt.
Nhưng Hứa Dao nói: “Chị Vãn Vãn, em không có nhiều tiền. Đây là một chút công đức. Anh em nói sau này khỏe hơn sẽ tự đến cảm ơn chị. Mẹ em… mẹ em muốn đến nhưng không dám.”
Tôi nhận phong bì.
“Không dám thì chưa cần đến. Bà ấy có việc quan trọng hơn là xin lỗi tôi.”
Hứa Dao gật đầu.
“Em biết. Anh em cũng nói vậy. Anh ấy nói mẹ nên học cách nhìn anh ấy như một người sống, không phải cột chống nhà.”
Tôi cắm ba nén hương cho những người chết trong vụ Trường Sinh Viện.
Không phải cho Hứa Văn Sơn riêng.
Mà cho tất cả người đã đi.
Người già nên đi.
Người trẻ không nên bị kéo đi thay.
Hứa Dao đứng trước tượng Tam Thanh rất lâu.
Cô hỏi nhỏ: “Chị Vãn Vãn, nếu một người từng thương mình, sau này lại hại mình, vậy nên nhớ phần nào?”
Tôi nói: “Nhớ cả hai.
Nhớ người đó từng thương để không biến mình thành kẻ chỉ biết hận. Nhớ người đó từng hại để không đưa dao cho họ lần nữa.”
Hứa Dao im lặng.
Sau đó cô cúi đầu.
“Em hiểu rồi.”
Tối đó, tôi mở livestream ngắn, kể lại kết quả vụ Trường Sinh Viện.
Tôi không khuyên ai đoạn tuyệt gia đình.
Tôi chỉ nói: “Hiếu thuận không phải bán mạng. Chăm sóc người già không phải hiến tế người trẻ. Người sống nên thương nhau, nhưng thương nhau không có nghĩa một người được quyền ăn thời gian của người khác.”
Bình luận hôm ấy rất khác.
Ít đùa hơn.
Nhiều người kể chuyện nhà mình.
Có người kể từng bị ép nghỉ học đi làm nuôi cả nhà.
Có người kể bị mắng bất hiếu vì không đưa hết lương cho cha mẹ.
Có người kể bà nội bệnh lâu năm, mẹ chăm đến kiệt sức, cả nhà không ai hỏi mẹ có mệt không.
Tôi đọc một lúc, tắt livestream.
Có những quẻ không cần bói.
Nhân gian tự nó đã đủ phức tạp.
Tôi vừa định dọn bàn thì điện thoại rung.
Một tin nhắn lạ gửi đến.
Không phải từ Vô Tướng Hội.
Không phải tài khoản không tên.
Mà là một số điện thoại bình thường.
Nội dung chỉ có một câu:
【Lâm Vãn Chi, cô cứu người chết, cứu người sống, cứu người nghèo, cứu người trẻ. Vậy cô có cứu kẻ đáng chết không?】
Kèm theo là một tấm ảnh.
Trong ảnh là cổng một nhà tù nữ.
Bầu trời xám xịt.
Cổng sắt cao, tường bê tông lạnh lẽo.
Trên bảng thông báo trước cổng, có một dòng chữ bị ai đó dùng bút đỏ khoanh lại.
Nữ tử tù Lý Thắng Chu, thi hành án vào ngày mai.
Ngay khi tôi nhìn thấy cái tên đó, thẻ trúc số bốn mươi bảy rơi xuống.
Cạch.
Trên thẻ hiện ra một hàng chữ mới.
Ác quỷ đầu thai, mượn bụng hoàn dương.
Cùng lúc đó, trong điện chính đạo quán, ngọn nến trước tượng Tam Thanh tự tắt.
Bóng tối phủ xuống.
Từ ngoài cổng, vang lên tiếng trẻ sơ sinh khóc.
Oa.
Oa.
Oa.
Tôi nhìn tấm ảnh nhà tù nữ.
Sau lưng tôi, con mắt không đồng tử trên tượng Tam Thanh chậm rãi chảy xuống một vệt đen.
Tôi khẽ thở ra.
“Được.”
“Quyển sau, xem thai mệnh.”
Quyển 4 — Hoàn.
Chaporia
Bình Luận (0)