Đạn xuyên qua dây đỏ, làm chậm chúng một chút nhưng không ngăn được hoàn toàn.
Tôi rút đồng xu cổ.
Đồng xu nóng rực như than.
Tôi biết dùng nó sẽ trả giá.
Nhưng nếu không dùng, cây chưa chắc sập.
Tôi cầm đồng xu, ấn vào thẻ trúc số bốn mươi bảy.
“Thanh Hư môn hạ Lâm Vãn Chi, mượn một tấc thời gian chưa tận, trấn!”
Tiếng chuông vang lên.
Keng.
Tất cả dây đỏ trong tầng hầm khựng lại một nhịp.
Chỉ một nhịp.
Nhưng đủ.
Tạ Hành Chu lao lên, kéo tôi khỏi đám dây. Lục Minh ném cả bó bùa vàng vào thân Kỷ Trường Sinh.
Bùa cháy bùng lên.
Kỷ Trường Sinh hét thảm.
Thân thể ông ta bị thiêu thành tro đỏ.
Trường Sinh Thụ mất người giữ, nứt toác từ gốc đến ngọn.
Người Giữ Sổ khép cuốn sổ lại.
Bà ta nhìn tôi, ánh mắt âm trầm.
“Cô lại thắng một lần.”
Tôi thở dốc.
“Nghe giọng bà không vui lắm.”
Bà ta nói: “Không sao. Cô thắng càng nhiều, dây trên người cô càng nhiều. Rồi sẽ đến ngày cô không phân biệt được mình cứu người, hay bị người kéo xuống.”
Tôi muốn mắng lại, nhưng cổ họng có vị máu.
Người Giữ Sổ lùi vào bóng cây đang sập.
Trước khi biến mất, bà ta nói:
“Quyển tiếp theo, cô sẽ gặp người không muốn cô cứu.”
“Không phải quỷ.”
“Là người sống.”
Bóng bà ta tan đi.
Trường Sinh Thụ sập hoàn toàn.
Tầng hầm rung chuyển.
Những sợi dây thọ đứt đoạn, hóa thành vô số đốm sáng vàng bay lên qua trần nhà, trở về từng người trẻ.
Trong khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy rất nhiều tiếng khóc.
Tiếng người trẻ sống sót.
Tiếng người già trở về tuổi thật.
Tiếng người nhà nhận ra mình suýt giết người thân bằng hai chữ hiếu thuận.
Và tiếng của Hứa Văn Sơn.
Ông cụ nằm giữa hành lang tầng trên, tóc bạc trắng, thở yếu đến gần như không còn.
Ông nhìn camera giám sát, nhìn Hứa Minh ở đầu kia màn hình.
Môi ông mấp máy.
Không biết là xin lỗi.
Hay vẫn muốn cầu cứu.
Nhưng Hứa Minh chỉ nhìn ông, không nói gì.
Không tha thứ.
Cũng không nguyền rủa.
Có những món nợ không cần trả bằng hận.
Chỉ cần dừng trả bằng mạng là đủ.
________________________________________
10. Trường sinh là bệnh
Trường Sinh Viện bị phong tỏa ngay trong đêm.
Bên ngoài, xe cảnh sát, xe cứu thương và xe điều tra đặc biệt đậu kín lối vào. Các cụ già trong viện được chuyển đến bệnh viện thật để kiểm tra.
Những người trẻ bị treo trong tầng hầm được cứu ra, phần lớn suy kiệt nghiêm trọng, có người già đi mười mấy tuổi, có người hôn mê, có người tỉnh lại đã không nhớ vì sao mình ký giấy.
Không có kỳ tích lập tức trẻ lại.
Tuổi thọ bị rút đi giống nước đổ khỏi chén.
Trả lại được một phần đã là may.
Hứa Minh được đưa vào bệnh viện. Bác sĩ nói cơ thể anh như người năm mươi lăm đến sáu mươi, nhưng các chỉ số không tiếp tục xấu đi. Hứa Dao ngồi ngoài phòng cấp cứu, khóc đến mắt sưng đỏ. Mẹ cô ngồi bên cạnh, cả đêm không nói một câu.
Tôi không an ủi họ.
Tạ Hành Chu hỏi tôi có phải quá lạnh không.
Tôi nói: “Có vài chuyện không thể dùng một câu không sao đâu để lau sạch. Hứa Minh mất đi vài chục năm trạng thái cơ thể, không phải mẹ anh khóc một đêm là xong. Hứa Dao suýt mất anh trai, không phải câu ‘mẹ cũng bị lừa’ là xong. Còn ông cụ Hứa… ông ta từng thương cháu là thật, sau này ăn tuổi cháu cũng là thật.”
Tạ Hành Chu im lặng một lúc.
Anh nói: “Ông Hứa Văn Sơn mất rồi.”
Tôi không bất ngờ.
Khi dây thọ bị cắt, tuổi thật trở về, ông vốn không qua khỏi mùa đông này.
Ông chỉ trở lại điểm đáng lẽ mình phải đứng.
Điểm cuối.
Tôi hỏi: “Trước khi mất có nói gì không?”
Tạ Hành Chu đáp: “Không rõ. Ông ấy mấp máy môi, nhân viên y tế nghe không ra. Hứa Minh không đến gặp.”
Tôi gật đầu.
“Không đến cũng tốt.”
Không phải mọi lời cuối cùng đều cần người sống nhận.
Có người đến tận lúc chết vẫn muốn xin tha thứ để nhẹ lòng.
Nhưng người bị hại không có nghĩa vụ giúp họ nhẹ lòng.
Sáng hôm sau, vụ Trường Sinh Viện lên hot search.
Ban đầu vẫn có người bênh viện.
【Chăm sóc người già mà cũng bị bôi nhọ, xã hội này còn đạo hiếu không?】
【Người trẻ già đi chắc do bệnh, đừng cái gì cũng đổ cho viện dưỡng lão.】
【Streamer kia lần nào cũng dính vào án, tôi thấy mới đáng nghi.】
Nhưng sau đó, nhiều gia đình nạn nhân đứng ra.
Có người đăng ảnh trước và sau của thân nhân bảo lãnh.
Có cô gái hai mươi bảy tuổi ký giấy cho bà ngoại, chỉ một tháng tóc bạc một nửa.
Có người đàn ông bốn mươi tuổi ký cho cha, sau ba tháng suy tim.
Có điều dưỡng trong viện tiết lộ ban đêm từng nghe các cụ già trong khu hồi phục đặc biệt vừa cười vừa nói: “Hôm nay dây của tôi ngọt hơn hôm qua.”
Dư luận đổi chiều rất nhanh.
【Tôi xin lỗi, tôi tưởng lại là mê tín câu view.】
【Đọc hợp đồng! Đọc từng chữ! Đừng để chữ hiếu biến thành dao!】
【Người già cần chăm sóc, nhưng người trẻ cũng là người sống.】
【Mấy người ép con cháu hy sinh đâu rồi? Ra ký thử đi.】
Chaporia
Bình Luận (0)