“Bác sĩ! Tóc tôi sao lại rụng!”

“Răng của tôi! Răng của tôi đâu!”

“Tôi không muốn chết! Mau nối lại! Mau nối lại!”

“Con trai tôi đâu? Bảo nó ký tiếp! Tôi nuôi nó bao nhiêu năm, nó không thể mặc kệ tôi!”

Những giọng nói ấy chồng lên nhau.

Có hoảng sợ.

Có đau đớn.

Có phẫn nộ.

Có tham lam.

Nhưng cũng có một vài giọng khác.

Một bà cụ khóc nói: “Đừng lấy của cháu tôi nữa. Tôi không biết, tôi thật sự không biết. Trả lại cho nó đi.”

Một ông lão run rẩy nói: “Tôi muốn gặp con gái. Tôi muốn xin lỗi nó. Đừng hút nữa.”

Không phải tất cả người già đều biết.

Không phải tất cả đều tham.

Nhưng những người biết mà vẫn ăn, những người bị vạch trần vẫn không muốn nhả, bọn họ không đáng được tha thứ bằng câu “già rồi”.

Tuổi tác không làm người ta tự động lương thiện.

Nó chỉ làm bản chất của họ có thêm thời gian lộ ra.

Tôi nhìn những tên đỏ trên thân cây.

Một số tên bắt đầu mờ đi.

Đó là người già không biết sự thật, khi tuổi thọ trả về chủ cũ, họ chỉ trở lại trạng thái vốn có.

Một số tên lại đỏ như máu, bám chặt vào thân cây không chịu buông.

Đó là người biết.

Hứa Văn Sơn là một trong số đó.

Tên ông ta đỏ đến phát đen.

Sợi dây của ông vẫn quấn trên cây, cố kéo lại phần tuổi thọ đã bị trả về.

Trong phòng bệnh số 9, ông cụ Hứa bò xuống giường.

Ông không còn khỏe mạnh nữa.

Tóc bạc trắng, da nhăn nheo, răng rụng, cơ thể trở lại dáng vẻ của một người chín mươi tám tuổi gần đất xa trời.

Nhưng ông vẫn bò.

Ông bò ra khỏi phòng, hướng về thang máy.

Camera giám sát hiện lên trên màn hình phụ do Tạ Hành Chu kết nối.

Hứa Dao nhìn thấy ông, bật khóc.

“Ông nội…”

Hứa Minh nằm trên sofa, nhắm mắt.

Anh khàn giọng nói: “Dao Dao, đừng đi. Đừng để mẹ đi.”

Mẹ Hứa Dao run rẩy nhìn ông cụ trong camera.

Bà khóc đến không thở nổi.

Nhưng lần này, bà không bảo Hứa Minh ký nữa.

Bà chỉ ôm chặt tay con trai, lặp đi lặp lại: “Mẹ xin lỗi. Mẹ sai rồi. Tiểu Minh, con đừng ngủ. Con mới ba mươi tuổi. Con còn phải sống. Mẹ sẽ trả tiền chữa bệnh, mẹ sẽ chăm con, mẹ không ép con nữa.”

Hứa Minh không đáp.

Nhưng ngón tay anh khẽ động.

Ở tầng hầm, tên Hứa Minh trên cây hoàn toàn biến mất.

Sợi dây nối anh được rút về.

Tôi thở ra.

Một người.

Hai người.

Mười người.

Càng nhiều tên xám được trả lại, Trường Sinh Thụ càng yếu.

Người Giữ Sổ cuối cùng không còn đứng nhìn.

Bà ta mở cuốn sổ trắng.

Trang giấy lật nhanh.

Từng cái tên đỏ trên cây bỗng sáng mạnh.

Những người già biết sự thật bắt đầu đồng loạt gọi tên thân nhân.

“Con trai, cứu bố!”

“Cháu ơi, bà đau quá!”

“Mẹ không muốn chết, con ký đi!”

“Ông chỉ lấy vài năm thôi!”

Những tiếng gọi ấy không chỉ vang trong viện.

Chúng thông qua dây thọ, truyền thẳng đến tai những người trẻ vừa được cứu.

Một vài người trẻ vừa tỉnh lại đã run rẩy.

Tình thân là thứ rất kỳ lạ.

Nó có thể cứu người.

Cũng có thể khiến người tự nguyện bước vào lồng.

Tôi lập tức nói với livestream: “Đừng để họ nghe! Người nhà của những người bị hút thọ, lập tức gọi tên thật của họ, kể chuyện của họ, nhắc họ tuổi của họ thuộc về họ. Đừng mắng người già, đừng cãi đạo đức, chỉ kéo người sống về!”

Bình luận bắt đầu hỗn loạn nhưng rất nhanh có người hiểu.

【Tuổi của bạn thuộc về bạn!】

【Đừng ký! Đừng đáp!】

【Ai ở Trường Sinh Viện xem được thì gọi người nhà tỉnh lại!】

【Tuổi ai trả người đó!】

Tôi quay sang Tạ Hành Chu.

“Cần loa phát thanh toàn viện. Phát câu: mọi hợp đồng chuyển giao tuổi thọ đang bị điều tra, thân nhân có quyền rút lại đồng ý, không ai được ép ký. Lặp lại liên tục.”

Tạ Hành Chu lập tức liên lạc đội viên.

Một phút sau, loa toàn viện vang lên giọng anh.

“Thông báo khẩn. Trường Sinh Viện đang bị điều tra. Mọi hợp đồng chuyển giao tuổi thọ, sinh lực, chăm sóc đặc biệt đều tạm dừng. Thân nhân có quyền rút lại đồng ý. Không ai được ép buộc, đe dọa hoặc dùng danh nghĩa hiếu thuận yêu cầu người khác ký tên. Tuổi thọ của ai thuộc về người đó.”

Giọng anh lạnh, rõ, có sức nặng của pháp luật nhân gian.

Trong tầng hầm, nhiều sợi dây đỏ run lên rồi đứt.

Người Giữ Sổ nhìn Tạ Hành Chu.

“Quan khí nhân gian đúng là phiền.”

Tôi cười.

“Đúng, nhưng đôi khi rất hữu dụng.”

Kỷ Trường Sinh bỗng lao về phía Trường Sinh Thụ.

Mặt ông ta nứt toác, bên trong không phải máu thịt, mà là dây đỏ và vỏ cây khô.

Ông ta không phải người sống thuần túy.

Ông ta là một phần của cây.

“Không được phá! Các người biết gì? Con người rồi sẽ già, sẽ bệnh, sẽ chết. Ta chỉ cho họ lựa chọn! Ta cho họ cơ hội chống lại cái chết!”

Tôi nhìn ông ta.

“Ông cho người già cơ hội chống chết bằng mạng người trẻ. Sao không hỏi người trẻ có muốn chống lại ông không?”

Kỷ Trường Sinh gào lên, thân thể hóa thành vô số dây đỏ lao về phía tôi.

Tạ Hành Chu bắn ba phát liên tiếp.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...