Tạ Hành Chu và Lục Minh lập tức chặn lại.

Tiếng súng, tiếng gậy điện, tiếng bùa cháy vang lên hỗn loạn.

Tôi không nhìn họ.

Tôi đặt thẻ trúc lên tên Hứa Minh.

“Trả.”

Tên xám bốc cháy.

Sợi dây nối Hứa Minh với ông cụ Hứa đứt một nửa.

Trong phòng bệnh số 9 phía trên, ông cụ Hứa hét thảm.

Ông ta bắt đầu già đi.

Tóc đen chuyển bạc.

Da hồng nhăn lại.

Răng trắng rụng từng chiếc.

Ông ta gào lên: “Không! Không được! Trả lại cho tôi! Đó là tuổi của tôi!”

Tôi nghe thấy tiếng ông qua hệ thống loa.

Tôi lạnh giọng đáp: “Không, đó là tuổi ông ăn trộm.”

Tên Hứa Minh trên cây hoàn toàn cháy hết.

Trong màn hình, Hứa Minh thở hắt ra.

Tóc bạc trên đầu anh không lập tức đen lại, da cũng không lập tức trẻ ra.

Tuổi thọ bị hút không dễ hoàn toàn phục hồi.

Nhưng anh không tiếp tục già đi nữa.

Hứa Dao bật khóc.

“Anh, anh tỉnh rồi!”

Hứa Minh khàn giọng: “Dao Dao, đừng khóc. Anh còn sống.”

Tôi thở phào.

Nhưng chỉ một giây.

Vì Trường Sinh Thụ rung lên.

Không chỉ tên Hứa Minh.

Tất cả tên xám trên thân cây đều sáng lên.

Những người trẻ trong kén đồng loạt mở mắt.

Họ nhìn tôi.

Có người còn ý thức.

Có người chỉ còn bản năng cầu cứu.

Bọn họ không nói thành tiếng.

Nhưng tôi nghe thấy.

“Cứu tôi.”

“Cứu tôi.”

“Cứu tôi.”

Người Giữ Sổ mỉm cười.

“Lâm Vãn Chi, cô cứu được một người. Vậy những người còn lại thì sao? Cô có đủ máu, đủ mệnh, đủ chúng sinh niệm để trả hết cho họ không?”

Tôi nhìn Trường Sinh Thụ.

Rất nhiều tên.

Rất nhiều dây.

Nếu xóa từng cái, tôi sẽ bị rút khô trước khi cứu hết.

Nhưng nếu không cứu, cây này vẫn sẽ tiếp tục hút.

Người Giữ Sổ luôn thích ép tôi chọn.

Quyển trước là chọn ký ức.

Quyển này là chọn mạng.

Tôi ghét bị ép chọn.

Thế nên tôi nhìn vào livestream.

“Khán giả, còn nhớ quy tắc không?”

Bình luận lập tức chạy.

【Nhớ!】

【Không gọi tên cô!】

【Nói câu gì?】

Tôi nhìn những cái tên xám trên cây.

“Lần này không phải gõ một câu. Lần này, mỗi người hãy gõ: Tuổi ai trả người đó. Gõ càng nhiều càng tốt. Đừng thương hại mù quáng, đừng nguyền rủa người già, chỉ cần nhớ một điều: tuổi thọ của ai thì trả về người đó.”

Một giây yên lặng.

Sau đó, toàn bộ phòng livestream bùng nổ.

【Tuổi ai trả người đó】

【Tuổi ai trả người đó】

【Tuổi ai trả người đó】

【Tuổi ai trả người đó】

Ánh sáng từ điện thoại sáng lên.

Không rực rỡ.

Nhưng dày đặc.

Như vô số đốm lửa nhỏ tụ lại.

Người Giữ Sổ sắc mặt lạnh xuống.

“Cô điên rồi. Mượn chúng sinh niệm quy mô này, cô sẽ bị phản phệ.”

Tôi cắn rách đầu ngón tay, ấn máu lên thẻ trúc số bốn mươi bảy.

“Chuyện sau này để sau này tính.”

Thẻ trúc bùng sáng.

Tôi đặt nó lên thân Trường Sinh Thụ.

“Tuổi ai trả người đó.”

Vô số bình luận cùng lúc chạy qua.

【Tuổi ai trả người đó】

Cây đỏ bắt đầu nứt.

________________________________________

9. Người già không chết

Trường Sinh Thụ phát ra tiếng rít như hàng nghìn sợi dây bị kéo đứt cùng lúc.

Các kén đỏ treo trên cành cây lần lượt nứt ra.

Một người trẻ rơi xuống.

Rồi người thứ hai.

Người thứ ba.

Tạ Hành Chu lập tức ra lệnh cho đội viên chi viện bên ngoài tiến vào cứu người. Lục Minh vừa đánh lùi một nhân viên dây đỏ vừa gào vào bộ đàm: “Mang cáng xuống! Nhiều người bị suy kiệt! Nhanh!”

Tôi đứng dưới gốc cây, tay ấn thẻ trúc lên thân cây.

Máu từ đầu ngón tay chảy xuống, bị dây đỏ hút vào.

Đau.

Rất đau.

Không phải đau da thịt.

Mà giống có ai đó kéo từng năm tháng chưa sống của tôi ra xem, cân đo, định giá.

Trước mắt tôi hiện lên rất nhiều hình ảnh vụn vỡ.

Đạo quán Thanh Hư trong mưa.

Sư phụ đứng dưới mái hiên, cầm ô giấy dầu, hỏi một đứa bé trong giỏ tre có lạnh không.

Một đồng xu cổ đặt trên ngực tôi.

Một lá bùa trắng không chữ.

Tiếng chuông từ rất xa.

Con mắt không đồng tử mở trong bóng tối.

Rồi một giọng nói không biết của ai vang lên:

“Người đến muộn, cuối cùng cũng tỉnh.”

Tôi cắn răng, ép mình tỉnh táo.

Không được nhìn.

Không được nghe.

Không được bị kéo vào thứ đó.

Người Giữ Sổ đứng phía sau cây, giọng lạnh xuống.

“Lâm Vãn Chi, cô thật sự không muốn biết mình là ai sao? Mệnh của cô không thuộc đạo quán nhỏ kia. Tuổi thọ của cô cũng không giống người thường. Chỉ cần cô đi với chúng tôi, cô sẽ biết vì sao mọi thứ đều tìm đến cô.”

Tôi cười khàn.

“Các người làm phản diện có thể đổi kịch bản không? Lần nào cũng dụ tôi đi tìm thân thế, nghe như chương trình nhận người thân thất bại.”

Bình luận trong livestream vừa gõ “Tuổi ai trả người đó” vừa xen vài câu.

【Đạo cô còn có sức mắng người, chắc chưa chết được.】

【Tôi đang khóc mà cô làm tôi cười.】

【Phản diện: nghiêm túc chút được không?】

【Vãn Vãn chống lên!】

Trường Sinh Thụ nứt càng lúc càng nhiều.

Ở các phòng bệnh phía trên, tiếng la hét của người già vang lên qua loa nội bộ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...